Chương 50: Hoa Phi Gây Sự, Tự Biên Tự Diễn Màn Ngã Sóng Soài
Nắng thu vừa vặn, thác ánh sáng vàng rực rỡ trút xuống, xuyên qua cành lá thưa thớt, dệt nên bóng nắng loang lổ trong đình viện.
Lá cây đã sớm trút hết màu xanh, hơn nửa hóa thành vàng đỏ, cam hồng, bị gió thu cuốn lấy xoay tròn bay xuống, trải trên đường nhỏ lát đá xanh, giẫm lên xào xạc.
Trong gió bọc lấy sự thanh liệt của cỏ cây, lại được ánh mặt trời ấm áp trung hòa, mát mà không lạnh, ngược lại khiến người ta toàn thân thư thái.
Tô Nhụy Dao đứng dưới hành lang, nhìn chiếc xích đu cũ trong viện.
A Liên mặc áo bông nhỏ màu vàng ngỗng, chải búi tóc song nha, đang nắm dây xích đu nhẹ nhàng đung đưa.
Xích đu chậm rãi bay lên, lại từ từ rơi xuống, mang theo gió vụn vặt, thổi tóc mai bên thái dương nàng khẽ bay, trên mặt nở nụ cười vô ưu, giống như quả nhỏ ngâm mật.
Ánh nắng rơi trên người A Liên, mạ lên quanh thân nàng một tầng ánh sáng nhu hòa, ngay cả bóng xích đu đung đưa cũng trở nên mềm mại.
Tô Nhụy Dao nhìn bóng dáng tươi sống kia, chóp mũi quanh quẩn mùi cỏ cây được ánh nắng phơi qua, uất kết trong lòng dường như bị trời thu ấm áp và tiếng cười nói này làm loãng đi rất nhiều.
Nàng giơ tay khép lại vạt áo, bên môi nổi lên một nụ cười nhàn nhạt, lẳng lặng đứng tại chỗ, xem xích đu chở tiếng cười của A Liên, trong gió thu và nắng ấm, từng vòng từng vòng lan ra.
Hoa cỏ nơi khúc quanh bỗng nhiên lay động, Hoa phi một thân cung trang đỏ thắm cuốn theo khí tức lăng lệ đập vào mắt.
Nàng ta búi tóc cao, tua rua kim bộ dao run loạn, mi mắt vốn đã hàm uy giờ phút này ngưng sương lạnh, thẳng tắp khóa chặt Tô Nhụy Dao.
Chưa đợi Tô Nhụy Dao chào hỏi, dưới chân Hoa phi bỗng nhiên trẹo một cái, kinh hô một tiếng liền thẳng tắp ngã về phía sau, váy gấm trải rộng trên mặt đất, tựa như một đóa thược dược đột nhiên điêu tàn.
“Người đâu!”
Tiếng kêu thê lương của nàng ta xé rách sự tĩnh mịch của đình viện, một tay chống đất, một tay chỉ vào Tô Nhụy Dao, hốc mắt ửng đỏ, “Là ngươi! Tô Nhụy Dao, ngươi lại dám đẩy Bổn cung!”
Gió thu cuốn lá rụng lướt qua, châu thúy trên tóc Hoa phi sột soạt rung động, nàng ta giãy giụa dường như muốn đứng lên, lại vô lực ngã ngồi, trong giọng nói tràn đầy bi phẫn: “Bổn cung và ngươi không oán không thù, tại sao ngươi muốn hại ta?”
Cung nhân xung quanh nghe tiếng chạy tới, nhao nhao quỳ rạp xuống đất, ánh mắt di chuyển giữa Tô Nhụy Dao và Hoa phi, đầy vẻ kinh sợ.
Tô Nhụy Dao đứng tại chỗ, nhìn khuôn mặt cố ý vặn vẹo của Hoa phi, rùng mình trong lòng, đã biết đây là một màn hãm hại mưu tính đã lâu.
Tô Nhụy Dao chậm rãi tiến lên, tà váy quét qua đầy đất lá rụng, phát ra tiếng vang vụn vặt, lại mang theo cảm giác áp bách không thể nghi ngờ.
Nàng dừng trước mặt Hoa phi, từ trên cao nhìn xuống nữ nhân đang làm bộ yếu đuối dưới đất, đáy mắt không thấy nửa phần hoảng loạn, chỉ còn lại một mảnh băng hàn.
Bỗng nhiên, nàng vươn ngón tay thon dài, đầu ngón tay mang theo hơi lạnh, tinh chuẩn giữ chặt cằm Hoa phi.
Lực đạo kia không chút lưu tình, khớp xương vì dùng sức mà trắng bệch, ngạnh sinh sinh vặn mặt Hoa phi sang một bên, tiếng vang nhẹ của xương cốt ma sát cùng tiếng kêu đau đè nén của Hoa phi, trong đình viện đặc biệt rõ ràng.
“Đau?”
Giọng Tô Nhụy Dao lạnh như tẩm băng, ngón cái hung hăng vuốt ve da thịt cằm Hoa phi, “So với tâm tư ngươi hãm hại ta, chút đau đớn này tính là gì?”
Nàng hơi buông lỏng chút lực đạo, lại mạnh mẽ tăng thêm, ép buộc Hoa phi đối diện ánh mắt của mình.
Đôi mắt ngày thường luôn mang theo ý cười ôn nhu kia, giờ phút này tôi luyện ánh sáng lạnh lẽo âm u, giống như thợ săn ẩn nấp, sắc bén đến mức có thể nhìn thấu lòng người.
“Ta và ngươi xưa nay không giao tập, càng không oán cừu,”
Nàng từng chữ từng chữ, giọng điệu trầm liệt, “Ngươi ở chỗ rẽ này cố ý đợi ta, không tiếc tự ngã xuống đất cũng muốn hắt nước bẩn lên người ta, rốt cuộc là vì cái gì?”
Hoa phi bị nàng vặn cằm đau nhức kịch liệt, muốn giãy giụa lại bị cỗ man lực kia gắt gao kìm kẹp, nhìn sự thâm hiểm trong mắt Tô Nhụy Dao, vậy mà không hiểu sao sinh ra vài phần sợ hãi, lời khóc lóc kể lể vốn đã ấp ủ kẹt trong cổ họng, nhất thời vậy mà nói không ra lời.
Cung nhân xung quanh sợ đến đại khí không dám ra, ngay cả gió thu cũng như đông cứng, chỉ còn lại lời chất vấn lạnh lùng của Tô Nhụy Dao, trầm trầm vang vọng trong không khí.
Đề xuất Hiện Đại: Tiếc Thay Khi Nàng Yêu Chẳng Phải Mùa Xuân
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, yêu editor