Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 52: Vị Này... Chính Là Hoa Phi Nương Nương?

Chương 52: Vị Này... Chính Là Hoa Phi Nương Nương?

Trong tiền sảnh, Hoa phi được cung nữ dìu, lảo đảo ngồi phịch xuống ghế.

Trán ả dính đầy sáp ong vụn, má sưng vù, mấy vết kim ong nhỏ li ti vẫn còn găm trên da. Lớp trang điểm tinh xảo vốn có đã nhòe nhoẹt, búi tóc tán loạn, trâm cài xiêu vẹo, trông chẳng khác nào một con gà rù. Ấy thế mà ả vẫn cố ưỡn ngực, ra vẻ uy nghiêm tố cáo với Triệu thị.

“Triệu thị! Người xem đứa con dâu tốt của người kìa!”

Giọng Hoa phi vừa ánh lên vừa khàn đặc, mang theo nỗi đau chưa tan, một tay chỉ ra ngoài cửa: “Tô Nhụy Dao dám dung túng cho nha hoàn ám toán bổn cung, ném cả tổ ong mật vào mặt bổn cung, đây là muốn hủy hoại dung mạo của bổn cung! Hôm nay người phải làm chủ cho bổn cung!”

Triệu thị vừa ngước mắt nhìn thấy bộ dạng của ả, đầu tiên là sững sờ, sau đó không nhịn được nữa mà “phụt” một tiếng bật cười.

Bà càng nhìn khuôn mặt sưng vù biến dạng của Hoa phi lại càng thấy buồn cười, cuối cùng ôm bụng cười đến nghiêng ngả, nước mắt cũng sắp chảy ra: “Ha ha ha… Hoa phi nương nương, người đây là… đây là gặp phải ong kiếp sao?”

Các ma ma và cung nữ xung quanh cũng nín cười đến đỏ bừng cả mặt, cúi đầu không dám lên tiếng, nhưng bờ vai lại không ngừng run rẩy.

Hoa phi vốn định ăn vạ để được thương hại, không ngờ Triệu thị lại cười cợt ngay trước mặt, tức đến toàn thân run rẩy, ngón tay chỉ vào Triệu thị cũng run lên bần bật: “Ngươi… ngươi dám cười nhạo bổn cung!”

Triệu thị cười đến không đứng thẳng lưng nổi, phất tay ra hiệu cho nha hoàn lấy một chiếc gương đồng, tự tay đưa đến trước mặt Hoa phi, giọng điệu trêu chọc: “Nương nương đừng vội tố cáo, cứ xem bộ dạng của mình bây giờ rồi hãy nói.”

Hoa phi nghiến răng nhận lấy gương, lòng đầy oán hận ngước mắt nhìn vào. Khuôn mặt phản chiếu trong gương khiến ả chết sững tại chỗ — gò má trắng nõn mịn màng vốn có giờ sưng vù như bánh bao bơm hơi, một bên cao một bên thấp, trán còn dính những mảnh sáp ong màu vàng nâu, mấy vệt đỏ li ti lan dài từ khóe mắt, những chiếc kim ong găm trong da lờ mờ có thể thấy được, ngay cả đôi mày ngài mắt phượng vốn long lanh cũng bị sưng đến biến dạng, trông vô cùng tức cười.

“Phụt…”

Chính Hoa phi cũng không nhịn được, vậy mà lại bật cười thành tiếng trước.

Nhưng ý cười vừa lan đến khóe môi, cảm giác đau rát và ngứa ngáy trên mặt liền tranh nhau ùa đến, cái cảm giác vừa đau vừa ngứa ấy như dùi đâm vào xương cốt, khiến ả đột ngột hít một hơi khí lạnh, tiếng cười tắt ngấm, thay vào đó là đôi mày nhíu chặt, đưa tay định gãi nhưng lại sợ chạm vào vết sưng đau, chỉ đành ấm ức rên hừ hừ.

“Đây… sao lại thành ra thế này?” Ả nhìn mình trong gương với bộ dạng thảm hại, vừa tức vừa vội, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

Vừa rồi chỉ mải đau đớn và tố cáo, không ngờ mặt mình đã sưng đến mức này, lại nghĩ đến tiếng cười của Triệu thị ban nãy, càng thêm xấu hổ và tức giận, thế nhưng cảm giác ngứa ngáy trên mặt ngày càng dữ dội, đau đến mức ả phải nhăn mặt, bộ dạng vừa khóc vừa cười đó khiến mọi người trong tiền sảnh càng không nhịn được cười, ngay cả Triệu thị cũng cười khuyên: “Nương nương vẫn nên xử lý vết thương trước đi, cứ vừa đau vừa ngứa thế này, khó chịu lắm đấy.”

Triệu thị nín cười, nghiêm mặt ra lệnh cho ma ma bên cạnh: “Mau đi mời Lý thái y qua đây, xem vết thương của Hoa phi nương nương.”

Ma ma vâng lời rồi nhanh chóng rời đi, chưa đầy nửa tuần trà, Lý thái y đã xách hòm thuốc vội vã chạy tới, bộ râu bạc trắng khẽ lay động theo từng bước chân, vẻ mặt khẩn trương.

Ông vừa bước vào tiền sảnh, ánh mắt rơi vào Hoa phi đang ngồi trên ghế, đầu tiên là sững người tại chỗ, nheo mắt nhìn hồi lâu, mới dò hỏi chắp tay: “Vị này… có phải là Hoa phi nương nương không?”

Giọng điệu đầy vẻ không chắc chắn.

Người trước mặt dung mạo sưng vù biến dạng, lớp trang điểm bị hủy hoại hoàn toàn, khác hẳn với một Hoa phi lộng lẫy thường ngày, nếu không phải vì bộ cung trang màu đỏ thẫm và đám cung nhân vây quanh, ông suýt nữa đã không nhận ra.

Hoa phi tức đến toàn thân run rẩy, nhưng vì mặt vừa đau vừa ngứa, ngay cả sức lực để quát mắng cũng yếu đi vài phần: “Không phải bổn cung thì còn là ai? Lý thái y, ông mau xem mặt của bổn cung!”

Lúc này, Tô Nhụy Dao dắt A Liên cũng bước vào tiền sảnh.

A Liên nấp sau lưng Tô Nhụy Dao, ló cái đầu nhỏ ra lén nhìn Hoa phi, thấy mặt ả vẫn sưng vù, không nhịn được mím môi cười trộm; còn Tô Nhụy Dao thì vẻ mặt bình tĩnh, sau khi cúi người hành lễ với Triệu thị liền đứng sang một bên, lặng lẽ nhìn Lý thái y chẩn bệnh.

Đề xuất Xuyên Không: Tuyệt Sắc Vô Biên: Thánh Đế Âm Sủng
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, yêu editor

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện