Chương 45: Mẹ Ruột Ra Mặt, Bảo Vệ Con Gái Trước Mẹ Chồng
Thanh Hòa nắm miếng bánh phù dung kia, nhiệt độ đầu ngón tay gần như muốn làm tan chảy cốt bánh mềm mại, lại nửa chữ cũng không dám đưa vào miệng nữa.
Sắc mặt xanh mét của Triệu thị giống như đám mây đen nặng trĩu đè ở trong lòng nàng, đôi mắt sắc bén kia đang gắt gao khóa chặt trên người nàng, mang theo vài phần xem xét và không kiên nhẫn, dường như nàng ăn thêm một miếng, chính là phạm vào tội ác tày trời.
Nàng theo bản năng rụt tay về phía sau, bả vai hơi còng xuống, ánh nước nơi đáy mắt còn chưa tan, giờ phút này lại thêm vài phần hoảng hốt.
Tâm phòng vừa rồi được ý ngọt ủi phẳng, trong nháy mắt bị bất an thấu xương lấp đầy — nàng sao lại quên mất quy củ?
Quên mất mình chẳng qua là một nha hoàn, sao có thể trước mặt Vương phi bà mẫu “làm càn” như vậy?
Nếu vì vậy liên lụy Vương phi, để Vương phi mang tiếng “trị gia không nghiêm”, nàng có chết vạn lần cũng khó từ chối trách nhiệm.
Đầu Thanh Hòa chôn càng thấp, tầm mắt gắt gao nhìn chằm chằm mũi giày của mình, ngay cả hô hấp cũng thả cực nhẹ, bánh phù dung trong tay giống như củ khoai lang bỏng tay, muốn ném không dám ném, muốn ăn càng không dám ăn.
Nàng có thể cảm nhận rõ ràng nộ khí tản ra trên người Triệu thị, còn có không khí trong sảnh đột nhiên đông cứng, ngay cả tiếng gió ngoài cửa sổ cũng như ngừng lại, chỉ còn tiếng tim đập như trống chầu của mình vang vọng bên tai.
Đúng lúc này, một giọng nói ôn hòa nhưng mang theo vài phần khí thế phá vỡ cục diện bế tắc: “Bà thông gia, chớ nên động khí.”
Mọi người nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy Thẩm thị được nha hoàn dìu, chậm rãi từ sau bình phong đi ra.
Bà mặc một thân áo khoác dài màu trắng trăng thêu hoa văn hoa lan, bên tóc mai cài nghiêng một cây trâm bạc trơn, thần sắc ôn nhu, ánh mắt quét qua mọi người trong sảnh, cuối cùng rơi trên người Triệu thị, trên mặt mang theo ý cười vừa phải, “Dao nhi nhà tôi từ nhỏ đã là tâm tính như vậy, đối đãi người bên cạnh xưa nay thân thiết, cho dù là nha hoàn bà tử, cũng chưa bao giờ nguyện để chịu uất ức. Con bé đây không phải không có phép tắc, là tâm thiện, bà thông gia đừng để trong lòng.”
Triệu thị thấy Thẩm thị ra mặt, sắc mặt hơi dịu đi một chút, nhưng vẫn trầm giọng nói: “Bà thông gia nói lời này không đúng rồi. Trong phủ có quy củ trong phủ, trên dưới tôn ti há có thể loạn? Một nha hoàn ăn điểm tâm Ngự Thiện Phòng, truyền đi ra thể thống gì? Hơn nữa, Nhụy Dao thân là Vương phi, dung túng hạ nhân như vậy, chẳng phải là để người ta chê cười Cảnh Vương phủ trị gia không nghiêm?”
Thẩm thị đi đến bên cạnh Tô Nhụy Dao ngồi xuống, đưa tay vỗ vỗ mu bàn tay nàng, ý an ủi không cần nói cũng biết, lập tức chuyển hướng Triệu thị, giọng điệu vẫn bình thản: “Quy củ bà thông gia nói, tự nhiên là phải giữ. Nhưng ngự điểm này là Dao nhi đặc biệt mang cho Thanh Hòa, thứ nhất là Dao nhi niệm tình cũ, Thanh Hòa đi theo con bé nhiều năm, tình như tỷ muội; thứ hai, tổng quản Ngự Thiện Phòng vốn đã cho phép mang về cho hạ nhân nếm thử cái lạ, cũng không tính là hỏng quy củ.”
Nói xong, Thẩm thị cầm lấy một miếng bánh mây, đưa đến trước mặt Thanh Hòa, giọng dịu dàng: “Đứa nhỏ, đừng sợ. Vương phi nhà ngươi một mảnh tâm ý, bà mẫu chỉ là nhất thời không nghĩ thông, không phải nhắm vào ngươi. Mau tiếp tục ăn đi, bánh mây này nhìn thôi đã thấy mềm mại, nguội rồi sẽ không ngon đâu.”
Thanh Hòa nhìn tay Thẩm thị đưa tới, lại ngước mắt nhìn về phía Tô Nhụy Dao.
Tô Nhụy Dao nhẹ nhàng gật đầu với nàng, sự thanh lãnh nơi đáy mắt đã sớm tan đi, một lần nữa nhuộm lên sự cổ vũ ôn nhu.
Mà nụ cười của Thẩm thị ôn hòa như vậy, giống như ánh nắng ấm áp trong ngày xuân, xua tan đi sự hoảng hốt trong lòng nàng.
Nhưng nàng vẫn có chút do dự, tầm mắt không tự chủ được lại liếc về phía Triệu thị.
Triệu thị bị Thẩm thị nói một phen đến á khẩu không trả lời được, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cuối cùng hừ mạnh một tiếng, nhưng không lên tiếng ngăn cản nữa.
Thẩm thị thấy thế, cười nhét bánh mây vào trong tay Thanh Hòa: “Ăn đi, có ta và Dao nhi của ngươi ở đây, không ai có thể nói cái gì.”
Nước mắt Thanh Hòa rốt cuộc nhịn không được rơi xuống, lần này, lại không phải uất ức, mà là tràn đầy cảm kích. Nàng nắm chặt hai miếng điểm tâm, nghẹn ngào thấp giọng nói một câu: “Tạ... cảm ơn Thẩm phu nhân, cảm ơn Vương phi.”
Tô Nhụy Dao cầm lấy trà trong, đưa đến bên môi nàng: “Ăn chậm chút, đừng nghẹn.”
Thanh Hòa cắn từng miếng nhỏ bánh mây, hương ngọt như cũ, nhưng giờ phút này mùi vị trong lòng, lại càng đậm hơn vừa rồi vài phần.
Sự bảo vệ của Thẩm thị, sự chống lưng của Vương phi, giống như hai bức bình phong vững chắc, bảo vệ trái tim cẩn thận từng li từng tí này của nàng, cũng bảo vệ phần ấm áp đã lâu không gặp này.
Triệu thị nhìn một màn trước mắt này, rốt cuộc không phát tác nữa, chỉ là sầm mặt nói: “Thôi, các người tự nhiên đi. Chỉ là sau này, chuyện như vậy vẫn nên làm ít thôi, miễn cho rơi vào miệng lưỡi người khác.”
Dứt lời, liền vịn tay nha hoàn, hậm hực rời khỏi tiền sảnh.
Đề xuất Cổ Đại: Nữ Phụ Ác Độc Góa Phụ? Phu Huynh, Người Ta Sợ Lắm
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, yêu editor