Đường Mộc Khang vừa mới tắm xong, cảm thấy cổ họng khô khốc nên định xuống bếp tìm nước uống, đúng lúc đó lại nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.
Cậu nhìn về phía cửa phòng của Tô Lê, gãi gãi đầu đầy vẻ do dự, cuối cùng vẫn tiến lại gần gõ cửa: “Này, có người gõ cửa kìa.”
Bên trong, Tô Lê đang mải mê trò chuyện điện thoại với mẹ Lam, nghe vậy liền đáp vọng ra: “Cậu mở cửa giúp tôi với.”
“Ờ...” Đường Mộc Khang vừa cầm chai nước khoáng uống dở vừa lững thững đi ra phía cửa.
Cánh cửa vừa mở ra, đập vào mắt cậu là một thiếu niên trạc tuổi mình. Hai người nhìn nhau chằm chằm một hồi, Đường Mộc Khang mới lên tiếng hỏi: “Cậu là ai?”
Lam Dụ vừa nhìn thấy Đường Mộc Khang thì sững sờ. Cậu trợn tròn mắt nhìn người lạ mặt trước mắt, một lúc lâu sau mới lắp bắp: “Anh là ai? Sao anh lại ở trong nhà chị tôi?”
Đường Mộc Khang lập tức nhận ra người này là ai. Hôm xảy ra vụ đánh nhau trời đã tối mịt nên cậu không nhìn rõ mặt Lam Dụ, giờ đây đối mặt trực diện, trong lòng bỗng thấy có chút gượng gạo khó tả.
Vừa nhìn thấy bộ quần áo trên người đối phương, Lam Dụ càng thêm nổi đóa: “Mẹ kiếp, anh là ai mà dám mặc đồ của tôi! Đó là đồ chị tôi mua cho tôi, tôi còn chưa kịp mặc lần nào đâu đấy!”
Đường Mộc Khang thầm nghĩ bộ quần áo trị giá năm chữ số này hóa ra lại là do chị cậu ta mua, tâm trạng vốn đã không vui nay lại càng thêm khó chịu.
“Lam Dĩ bảo tôi mặc.” Nói đoạn, cậu trưng ra bộ mặt lạnh lùng rồi quay người đi thẳng vào trong.
Lam Dụ cũng hầm hầm giận dữ đuổi theo, hét lớn: “Chị! Chị ơi! Chị mau ra đây cho em!”
Tô Lê vẫn đang dở cuộc điện thoại, nghe thấy tiếng Lam Dụ liền nói với mẹ Lam: “A Dụ đến rồi, con ra xem nó thế nào đã ạ.”
Mẹ Lam mỉm cười hiền hậu: “Được rồi, vậy mẹ cúp máy trước nhé.”
Tô Lê vừa đặt điện thoại xuống mở cửa phòng ra, một bóng người đã lao đến ôm chầm lấy cô. Lam Dụ bày ra vẻ chiếm hữu cực lớn, ấm ức mách: “Chị, anh ta mặc đồ của em.”
Đường Mộc Khang đứng phía sau, nhìn bộ dạng nũng nịu của Lam Dụ mà thấp giọng mỉa mai: “Trẻ con.”
Thấy Lam Dụ nổi cáu, Tô Lê vội vàng đưa tay xoa đầu dỗ dành: “A Dụ ngoan, Đường Mộc Khang cậu ấy bỏ nhà đi nên tạm thời ở lại đây một ngày.”
Lam Dụ trợn tròn đôi mắt cún con đầy vẻ kinh ngạc: “Thế còn em? Hôm nay em đặc biệt đến đây thăm chị mà!”
Tô Lê nhìn Lam Dụ đang trưng ra bộ mặt ủy khuất, lại nhìn sang Đường Mộc Khang vẫn còn vết thương trên mặt, khẽ thở dài day trán.
Cô yêu cầu cả hai ra phòng khách ngồi ngay ngắn, sau đó bắt đầu giảng giải đạo lý: “Cả hai đứa đều là con trai cả.”
“Vì vậy, hai người ngủ chung một phòng cũng chẳng có vấn đề gì.”
Lam Dụ và Đường Mộc Khang đồng thanh đứng hình.
Lam Dụ lập tức phản đối kịch liệt: “Không được! Căn phòng đó là của em!”
Đường Mộc Khang định nói gì đó, nhưng nghĩ lại mình đang phận ở nhờ nên đành nén nhịn.
Tô Lê nheo nheo mắt, giọng nói có chút uy lực: “Lam Dụ, chị đã hứa cho cậu ấy ở lại một đêm rồi, không thể nuốt lời được.”
Lam Dụ nhìn Tô Lê, hỏi lại cho chắc: “Vậy là anh ta nhất định phải ở lại đây sao?”
Tô Lê gật đầu dứt khoát.
Lam Dụ lại hỏi: “Vậy chị định đuổi em đi à?”
Lam Dụ vốn có gương mặt rất ưa nhìn, đôi mắt của thiếu niên ở độ tuổi này trong trẻo và sạch sẽ vô ngần. Đuôi mắt cậu hơi rũ xuống, trông vừa đáng thương lại vừa vô tội.
Tô Lê vốn là người ưa cái đẹp, làm sao chịu nổi bộ dạng tủi thân này của cậu, thế là giọng nói cũng mềm mỏng hẳn đi: “Chẳng phải chị đã bảo hai đứa ngủ chung rồi sao?”
Nhà chỉ có hai phòng, Lam Dụ đứng trước sự lựa chọn giữa việc ngủ chung với Đường Mộc Khang hoặc ra ghế sofa nằm, cuối cùng cậu đành phải thỏa hiệp.
Nhưng trong lòng vẫn thấy ấm ức vô cùng.
Đường Mộc Khang chẳng buồn xem màn kịch tình cảm của hai chị em nhà họ, buông một câu muốn đi nghỉ sớm rồi quay về phòng.
Tô Lê chép miệng một cái, cầm hộp cứu thương đi tới: “Bôi thuốc trước đã.”
Đường Mộc Khang lẳng lặng nhận lấy rồi đóng cửa lại.
Lam Dụ đứng bên cạnh không quên mỉa mai: “Đến một câu cảm ơn cũng không biết nói, hừ.”
Tô Lê tiến lại gần gõ nhẹ vào trán cậu một cái: “Em lại đang ăn dấm chua vớ vẩn gì đấy?”
Đề xuất Cổ Đại: Tướng Quân Quá Ngạo Kiều