Đường Mộc Khang cảm thấy đầu óc mình rối bời như tơ vò. Những lời nói của Tô Lê tựa như tiếng sấm rền vang bên tai, khiến tâm hồn cậu không khỏi chấn động.Cậu nhớ lại rất nhiều chuyện, nhớ về những ngày Lam Mộc Ngữ còn ở nhà. Một cô gái nhỏ nhắn như chị ấy, mỗi ngày đều phải đi học, tan trường lại phải tất bật cơm nước, rửa bát, dọn dẹp cho cả gia đình....