Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 3703: Tiểu thư bướng bỉnh, cấm làm nũng 30

Đường Mộc Khang cảm thấy đầu óc mình rối bời như tơ vò. Những lời nói của Tô Lê tựa như tiếng sấm rền vang bên tai, khiến tâm hồn cậu không khỏi chấn động.

Cậu nhớ lại rất nhiều chuyện, nhớ về những ngày Lam Mộc Ngữ còn ở nhà. Một cô gái nhỏ nhắn như chị ấy, mỗi ngày đều phải đi học, tan trường lại phải tất bật cơm nước, rửa bát, dọn dẹp cho cả gia đình. Chị ấy luôn im lặng, có đôi khi trường học yêu cầu mua thứ gì đó, chị cũng chẳng dám mở miệng xin tiền, chỉ lén lút đi phát tờ rơi. Thế nhưng, chỉ vì đi làm thêm mà về muộn, chị lại bị mắng nhiếc thậm tệ...

Những chuyện như vậy nhiều không kể xiết, vậy mà trước đây Đường Mộc Khang chưa từng nhận ra điều đó là sai trái. Từ nhỏ, vì là đứa con trai duy nhất trong nhà nên cậu được nuông chiều hết mực. Cậu muốn đồ chơi gì cũng có, muốn ăn món gì, mẹ đều sẽ sai bảo Lam Mộc Ngữ đi mua thức ăn về nấu...

Cùng là con cái trong nhà, nhưng sự đối đãi lại khác biệt một trời một vực.

Lòng Đường Mộc Khang thắt lại, cậu mấp máy môi, lí nhí thốt ra một câu: “Xin lỗi...”

Cậu đã quá tự cao tự đại, luôn mặc định rằng người nhà phải nhường nhịn mình. Tô Lê là chị gái của cậu, chị ấy còn từng giúp cậu đánh nhau, nên chắc chắn chị ấy sẽ giúp cậu thôi.

Tô Lê nhìn thấy cậu thiếu niên trước mặt cúi gầm mặt xuống, sau đó quay người, tập tễnh bước đi.

“Đứng lại.” Tô Lê lên tiếng.

“Xin lỗi, tôi không nên đến tìm chị.” Đường Mộc Khang không quay đầu lại, trầm giọng nói.

“Được rồi, muộn thế này rồi, đi theo tôi.” Tô Lê thấy cậu vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn nên đã gọi lại. “Cậu còn muốn quay về để bị bố đánh chết sao?”

Đường Mộc Khang quay người lại: “Không có... tôi định ra công viên ngủ tạm một đêm.”

“Cậu bị ngốc à?” Tô Lê cạn lời.

Đường Mộc Khang ngẩng đầu nhìn Tô Lê. Dưới ánh đèn, gương mặt không chút tì vết của cô hiện rõ vẻ chê bai. Cậu không phục đáp lại: “Cái quái gì thế, sao chị lại mắng tôi?”

“Đừng có nói bậy trước mặt tôi.” Tô Lê lườm cậu một cái rồi nói tiếp: “Cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ, hay KFC, chỗ nào chẳng ở tạm được, cứ nhất định phải chạy ra công viên, cậu là kẻ ăn mày đấy à?”

Đường Mộc Khang ngạc nhiên: “Tại sao chị không cho tôi nói bậy, mà chính chị lại nói?”

“Bởi vì tôi đã trưởng thành rồi.” Tô Lê hếch cằm, quay người đi: “Đi theo.”

Đường Mộc Khang ngẩn người một giây, rồi cũng lóng ngóng đi theo sau.

Căn hộ của Tô Lê không quá lớn nhưng vẫn có phòng khách. Trước đây khi cô mới dọn đến, Lam Mộc Ngữ và Lam Dụ thường xuyên qua đây ở lại để bầu bạn với cô. Lam Mộc Ngữ đương nhiên ngủ cùng cô, còn căn phòng khách kia là dành cho Lam Dụ, bên trong vẫn còn không ít đồ đạc của cậu ấy.

Vừa bước vào căn phòng đó, lòng Đường Mộc Khang đã thấy chua xót như vừa nếm phải chanh vậy.

Tô Lê nhắc nhở: “Lát nữa tôi sẽ lấy đồ dùng cá nhân cho cậu, quần áo trong tủ là của A Dụ, cậu cứ mặc tạm đi. Đừng có động lung tung vào những thứ khác, A Dụ mà nổi cáu thì đừng trách.”

Đường Mộc Khang bĩu môi: “Biết rồi.”

Tô Lê mang đồ dùng cá nhân mới đến cho cậu, dặn dò thêm vài câu rồi trở về phòng mình.

Đường Mộc Khang mở tủ quần áo ra, thấy bên trong treo ngay ngắn những bộ đồ nam giới. Cậu tiện tay lấy một chiếc áo phông, phát hiện mác áo vẫn chưa cắt, nhìn qua một cái, cái giá lên tới năm con số.

Đường Mộc Khang giật nảy mình, chỉ là một chiếc áo phông thôi mà, sao lại đắt thế chứ... Cậu cầm chiếc áo trên tay, phân vân không biết có nên mặc hay không. Đắt đỏ như vậy, vạn nhất chị ta bắt cậu đền tiền thì sao? Bây giờ cậu chẳng còn một xu dính túi, có bán thân cũng chẳng đền nổi...

Cậu định bụng tìm một chiếc nào trông rẻ hơn một chút, kết quả nhìn quanh một vòng, hóa ra chiếc này lại là chiếc rẻ nhất rồi...

Đường Mộc Khang chẳng còn cách nào khác, đành cầm chiếc áo phông đi tắm. Cậu thầm nghĩ mình đúng là đã đưa ra một quyết định ngu ngốc, tại sao lại mò đến đây cơ chứ?

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Tôi Chết, Tổng Tài Cuối Cùng Cũng Phát Điên
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện