Sau khi dùng xong bữa tối, Bowen có việc bận nên xin phép rời đi trước.Lúc này trời đã về khuya, Giang Nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ rồi khẽ hỏi: “Về thôi chứ? Để tôi đưa cô về.”“Không cần đâu anh Giang, tài xế của tôi đã đến rồi.”Giang Nhiên gật đầu, đứng dậy cùng cô đi ra ngoài. Anh lặng lẽ đứng đó, đợi đến khi bóng xe của cô khuất dần mới quay lưng rời đi.Sáng ngày...