Ngày hôm sau, Tô Lê lên đường đi quay quảng cáo. Đây là hợp đồng đại diện mới của cô, thuộc dòng sản phẩm mắt kính của một thương hiệu cao cấp. Dù hiện tại cô đã có chỗ đứng vững chắc trong giới giải trí, nhưng để giành được hợp đồng đại diện toàn diện cho một nhãn hàng xa xỉ vẫn là điều không hề dễ dàng. Vì vậy, dòng mắt kính này cũng được xem là một tài nguyên vô cùng tốt.
Sau một ngày dài quay chụp, cơ thể cô đã mệt mỏi rã rời. Thế nhưng chị Vương lại thông báo rằng người đại diện của nhãn hàng đã đến, tối nay mọi người sẽ cùng nhau dùng bữa. Vốn là một người có đạo đức nghề nghiệp cực kỳ tốt, Tô Lê đương nhiên không từ chối mà gật đầu đồng ý.
Tuy nhiên, cô chẳng thể ngờ rằng, đi cùng với người đại diện nhãn hàng còn có cả Giang Nhiên.
Giang Nhiên nhìn thấy cô cũng có chút bất ngờ: “Thật không ngờ người đại diện mới lại chính là em.”
Tô Lê cũng mỉm cười đáp lại: “Tôi cũng không nghĩ là sẽ gặp được Giang tổng ở đây.”
“Ồ? Hai người quen nhau sao?” Người đại diện của nhãn hàng là một người Hoa tên là Bowen. Anh ta còn rất trẻ, ăn mặc đậm chất thời thượng, trên đầu còn nhuộm một chỏm tóc xanh dương, tính cách vô cùng cởi mở.
“Quen chứ, chúng tôi từng hợp tác trong một chương trình.” Giang Nhiên khẽ nhếch môi, thản nhiên nói.
“Tôi biết rồi, là chương trình Siêu Cấp Tân Binh đúng không? Tôi cực kỳ thích thí sinh tên là An Nguyệt, cô ấy trông thật sự rất đáng yêu, cứ như một viên kẹo ngọt vậy.” Bowen lập tức ôm lấy mặt, lộ ra dáng vẻ của một người hâm mộ cuồng nhiệt.
An Nguyệt chính là quán quân của chương trình Siêu Cấp Tân Binh trong cốt truyện gốc. Cô ấy sở hữu vẻ ngoài ngọt ngào, tính cách đáng yêu, rất biết cách thu hút người hâm mộ, lại còn có năng lực và vô cùng nỗ lực. Đây cũng là thí sinh mà Tô Lê đánh giá cao nhất, nên việc Bowen yêu thích cô ấy cũng là điều dễ hiểu.
“Nhưng tôi lại chẳng thích cái cô Trần Tiểu Du chút nào. Mỗi lần thấy Sương Sương phê bình cô ta, tôi đều cảm thấy vô cùng hả dạ.” Bowen bổ sung thêm.
“Anh không thích cô ấy sao?” Tô Lê hỏi, “Tôi thấy cô ấy có vẻ rất được lòng các fan nam mà.”
Bowen lập tức lộ vẻ chê bai: “Tại sao tôi phải thích một cô gái không chịu nỗ lực, chỉ thích dùng dăm ba cái trò khôn vặt lại còn làm màu như thế chứ? Sương Sương à, cô suy đoán sở thích của tôi như vậy là không tốt đâu nhé.”
“Xin lỗi, xin lỗi nhé.” Tô Lê che miệng cười khẽ. Nghĩ lại dáng vẻ mê muội của Đường Hạo dành cho Trần Tiểu Du, cô vẫn cảm thấy thật khó hiểu. Thế nhưng Trần Tiểu Du lại đặc biệt thu hút fan nam, lượng phiếu bầu bằng tiền của họ cũng rất cao.
“Thú thật là tôi đói lắm rồi. Tôi muốn ăn móng giò kho tàu, thịt bò cay, tôm hùm nướng, nhưng tất cả đều không được ăn.” Tô Lê khẽ nhíu mày. Cơ thể này vốn thuộc diện dễ tăng cân, để lên hình đẹp, cô phải kiểm soát chế độ ăn uống vô cùng nghiêm ngặt. Chị Vương hận không thể mỗi ngày chỉ cho cô uống sương sớm, chỉ sợ cô thèm ăn mà lỡ miệng một chút là sẽ tăng lên vài cân ngay lập tức.
“Nữ nghệ sĩ đúng là chẳng dễ dàng gì. Nhưng hôm nay cô có thể ăn một chút.” Bowen đầy vẻ đồng cảm nói.
Giang Nhiên cũng đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô, trong ánh mắt mang theo vài phần thương xót.
Bowen đặt bàn tại một nhà hàng Nhật Bản cao cấp, anh ta nói với Tô Lê: “Ăn những món này sẽ không béo đâu, cô ăn nhiều một chút đi.”
Trong lòng Tô Lê thầm than khổ, thật ra cô chẳng thích đồ ăn Nhật chút nào. Thế nhưng kỹ năng diễn xuất của cô quá tốt, hoàn toàn không để lộ ra nửa điểm không vui. Khi món bánh giọt nước được bưng lên, cô liền nở nụ cười rạng rỡ, cầm thìa bắt đầu thưởng thức.
Giang Nhiên vốn không quá để tâm đến chuyện ăn uống, chỉ là anh đã từng dùng bữa với Tô Lê nên tự nhiên biết rõ thói quen của cô. Tuy bình thường cô rất kiềm chế, nhưng cũng không đến mức mang vẻ mặt không chút ham muốn như lúc này.
Anh cúi đầu khẽ ho một tiếng, liếc nhìn Bowen đang vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ, rồi ghé sát vào tai Tô Lê hỏi nhỏ: “Em không thích ăn sao?”
Khóe môi Tô Lê khẽ cong lên, cô đưa thìa lên miệng để che đi khẩu hình, thấp giọng đáp: “Cũng tốt mà, coi như là giảm béo vậy.”