Ở vòng thi thứ hai, Trần Tiểu Du vẫn giữ vững phong độ ổn định của mình: hát dở, nhảy xấu, biểu cảm gương mặt mất kiểm soát, và... thuận lợi thăng hạng.
Một kết cục hoàn toàn nằm trong kịch bản.
Sau khi trận đấu này kết thúc, chỉ còn lại 24 người trụ lại sân khấu.
Trong khi những cô gái khác đang ôm nhau khóc cười lẫn lộn, Tô Lê đã đứng dậy rời đi ngay khi ống kính máy quay vừa tắt.
“Sương Sương nhỏ bé của anh.” Đường Hạo đã đợi sẵn ở lối ra từ sớm. Hắn vẫn giữ cái vẻ phong lưu kệch cỡm ấy, trên môi nở một nụ cười đắc thắng, đưa tay chặn đường cô.
Khóe môi Tô Lê khẽ nhếch lên, đôi mắt tràn đầy sát khí: “Xem ra hiện tại anh đang rất đắc ý nhỉ?”
Đường Hạo nhún vai: “Tại sao lại không chứ? Em nhìn xem, em đã nỗ lực lâu như vậy, kết quả vẫn chẳng thay đổi được gì. Anh trai thật sự rất xót xa cho em đấy.”
“Xót xa sao?” Tô Lê nheo mắt, ngước nhìn hắn: “Tôi nghĩ mình nên khiến anh cảm thấy đau thêm một chút nữa mới phải.”
Đường Hạo còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tô Lê đã ra tay vô cùng dứt khoát. Cô vung chân, đá thẳng vào hạ bộ của hắn.
“A——” Đường Hạo đau đớn gập người, hai tay ôm lấy chỗ hiểm nhưng chẳng dám chạm vào: “Đường Sương, cô ra tay ác quá đấy!”
Tô Lê không nhịn được mà bật cười. Vốn dĩ cô sở hữu vẻ ngoài thanh tú thoát tục, lúc này nụ cười ấy lại mang theo vài phần rực rỡ khác lạ, kết hợp với nét ửng hồng nơi đuôi mắt khiến Đường Hạo nhìn đến ngẩn ngơ.
Thực chất từ nhỏ hắn đã biết cô em gái này không phải là em ruột. Chỉ là từ khoảnh khắc cô bước chân vào nhà họ Đường, họ đã danh chính ngôn thuận là anh em. Ngay giây phút này, Đường Hạo bỗng chốc quên bẵng cơn đau thấu trời mây giữa hai chân, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào Tô Lê, ánh mắt si mê đến mức khiến người ta phải rùng mình ớn lạnh.
“Đường Hạo, ánh mắt của anh thật khiến người ta buồn nôn.” Tô Lê nhếch môi, giọng nói tràn đầy ác ý.
Hắn sực tỉnh, cơn đau phía dưới vẫn âm ỉ không thôi, gằn giọng nói: “Cô nên cảm thấy may mắn vì hiện tại cô vẫn là em gái của tôi.”
“Không, tôi thà rằng mình chẳng có người anh trai nào như anh.” Tô Lê cười lạnh một tiếng, đeo kính râm vào rồi dứt khoát rời đi.
Đường Hạo hít một ngụm khí lạnh, gầm lên với trợ lý bên cạnh: “Còn không mau đưa tôi đến bệnh viện!”
Cậu trợ lý giật bắn mình. Cậu ta theo chân Đường Hạo đã lâu nhưng hiếm khi thấy cảnh tượng này, vội vàng chạy lại đỡ lấy hắn, đưa thẳng đến khoa nam học.
Sau khi trút giận khiến Đường Hạo phải đi khám nam khoa, tâm trạng của Tô Lê tốt lên không ít. Người đại diện Vương tỷ cũng thở phào nhẹ nhõm, dặn dò cô: “Chị biết em là người ghét ác như kẻ thù, nhưng cũng không được để ảnh hưởng đến công việc. Ngày mai còn có một buổi quay quảng cáo, em hãy điều chỉnh lại tâm trạng đi.”
“Vương tỷ đừng lo, đối với công việc em luôn rất nghiêm túc.” Đây cũng chính là nguyên tắc của nguyên chủ Đường Sương. Cô là một người nỗ lực, có chí tiến thủ và vô cùng trách nhiệm, cũng chính vì vậy mà cô không muốn chương trình này bị bao phủ bởi những góc khuất đen tối như thế.
“Chị đương nhiên biết em nghiêm túc, ý chị là em cần phải giữ vững tâm thế của mình.” Vương tỷ thở dài. Dẫn dắt một nghệ sĩ như thế này vừa nhẹ nhàng nhưng đôi khi cũng rất mệt mỏi, tất nhiên, bà hoàn toàn tự nguyện.
Tô Lê rủ mắt: “Em biết rồi. Dạo gần đây có lẽ em hơi nóng vội, nhưng Vương tỷ à, chuyện này em nhất định phải làm, xin chị đừng ngăn cản em.”
Nhìn gương mặt đầy kiên định của Tô Lê, Vương tỷ khẽ thở dài: “Chị dẫn dắt em bao nhiêu năm nay, từ lúc em mới 14 tuổi cho đến tận bây giờ, chị luôn coi em như con cái trong nhà. Hiện tại đứa trẻ của chị đã lớn, có việc muốn làm, sao chị lại nỡ ngăn cản chứ.”
“Cảm ơn chị, Vương tỷ.” Tô Lê ôm chầm lấy bà. Ít nhất vẫn còn có người ủng hộ cô, không phải sao?