“Sương Sương, điện thoại của Đường tổng này.” Chị Vương cầm điện thoại của Tô Lê đi tới.
Tô Lê khẽ nhíu mày, chẳng rõ giờ này Đường Hạo gọi đến có việc gì. Cô nhận lấy điện thoại, bước về phía một góc khuất vắng lặng, lạnh nhạt hỏi: “Có chuyện gì?”
“Không có việc gì thì không thể tìm em sao? Dù gì anh cũng là anh trai của em mà.” Giọng nói của Đường Hạo chẳng rõ vui buồn, nhưng Tô Lê cũng chẳng mảy may bận tâm đến tâm trạng của hắn.
“Vậy thì anh trai thân mến, rốt cuộc anh có chuyện gì không? Nên nhớ là tôi đang rất bận đấy.” Tô Lê thầm đảo mắt khinh bỉ, hờ hững đáp.
“Em thật sự bận đến thế sao? Chẳng phải vẫn có thời gian để vướng vào mấy tin đồn tình ái đó thôi, sao mới nghe điện thoại của anh một chút đã mất kiên nhẫn như vậy rồi?”
“Anh cũng rảnh rỗi hóng hớt quá nhỉ.” Khóe môi Tô Lê khẽ nhếch lên đầy mỉa mai: “Mấy cái tin đồn trong giới giải trí mà anh còn lạ gì sao? Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì.”
“Em ghét nói chuyện với anh đến thế sao?” Đầu ngón tay Đường Hạo kẹp một điếu thuốc nhưng không hút, hắn chỉ lặng lẽ nhìn đốm lửa tàn nhẫn gặm nhấm điếu thuốc, trong ánh mắt thoáng hiện lên những cảm xúc nguy hiểm khó lường.
“Anh trai thân mến, từ bao giờ anh lại trở nên lề mề như thế này vậy?” Lúc này Tô Lê thật sự đã thấy phiền lòng. Cô cực kỳ chán ghét con người Đường Hạo, một kẻ ích kỷ đến mức biến thái khiến cô chỉ muốn nôn mửa.
“Sương Sương, nghe anh khuyên một câu, nếu em chịu giúp anh, anh có thể bỏ qua những chuyện trước đây em đã làm.” Đường Hạo gạt nhẹ tàn thuốc, thản nhiên nói.
“Giúp anh? Giúp anh cái gì đây? Đưa Trần Tiểu Du vào vòng chung kết, rồi dắt cô ta đến những buổi tiệc rượu bẩn thỉu đó, chờ anh xuất hiện diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân, để cô ta bám lấy anh như bám lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất? Rồi từ đó mặc cho anh tha hồ nhào nặn, điều khiển, đúng không?” Khi thốt ra những lời này, Tô Lê cảm thấy ghê tởm đến tận cùng, đó là sự phẫn nộ và bài xích còn sót lại của nguyên chủ trong cơ thể này.
“Sương Sương, sao em lại không hiểu nhỉ? Đây chẳng qua chỉ là một sở thích của anh thôi, vả lại, anh cũng đâu có ép buộc cô ấy, đúng không?” Đường Hạo khẽ cười thành tiếng: “Rất nhiều người không hiểu anh, nhưng em thì hiểu mà. Tại sao em lại không thể giúp anh chứ?”
“Giúp anh? Tại sao tôi phải giúp một kẻ biến thái như anh chứ? Năm đó nếu không phải tôi tự mình giải quyết mọi chuyện, thì có lẽ bây giờ tôi cũng chỉ là một con rối vô hồn dưới tay anh thôi nhỉ? Đường Hạo, anh thật sự rất kinh tởm, lúc đó tôi mới mười bốn tuổi thôi đấy! Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu.” Tô Lê thật sự không thể hiểu nổi vì sao trên đời lại có loại người như vậy. Trước đây, hắn từng đối xử với Đường Sương rất tốt, hệt như một người anh trai mẫu mực luôn yêu chiều em gái nhỏ.
Thế nhưng, chính hắn đã lừa dối đứa em gái luôn hết lòng tin tưởng mình, khiến cô suýt chút nữa phải đối mặt với những điều kinh khủng nhất. Đối với một cô bé mới mười bốn tuổi, đó là một sự tàn nhẫn thấu xương. Nếu không phải cô đủ thông minh và cảnh giác, ai biết được kết cục sẽ bi thảm đến nhường nào?
Đường Sương cả đời này cũng không tha thứ cho Đường Hạo, Tô Lê đương nhiên lại càng không.
“Sương Sương, chuyện cũ đã qua rồi. Anh có thể xin lỗi em mà, em không thể cho anh một cơ hội sao?” Đường Hạo cảm thấy cô em gái hay thù dai này thật khiến hắn đau đầu, tại sao không thể ngoan ngoãn đáng yêu như lúc còn nhỏ chứ?
“Đường Hạo, tôi nói lại một lần nữa, dù là tha thứ hay giúp đỡ, anh đừng có mà nằm mơ.”
“Đừng nói lời tuyệt tình như vậy. Sương Sương, anh sẽ khiến em phải hồi tâm chuyển ý thôi.” Đường Hạo khẽ cười, dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn. Chẳng hiểu vì sao, dáng vẻ phản kháng này của cô lại càng khiến hắn cảm thấy bị thu hút mãnh liệt.
Tô Lê lạnh lùng hừ một tiếng rồi cúp máy, hoàn toàn chẳng buồn để tâm đến những suy nghĩ bệnh hoạn của hắn.
Thế nhưng hệ thống 2333 lại lên tiếng nhắc nhở: “Ký chủ, độ hảo cảm của nam chính đối với cô đang dao động rất mạnh. Hiện tại giá trị đã chạm mốc 100, khoan đã, giờ nó vọt lên 120 rồi!”
Khóe môi Tô Lê giật giật, cái quái gì thế này, tên này chẳng lẽ là một tên cuồng ngược sao?