Dù đã trải qua đủ mọi khóa huấn luyện khắt khe và là một quản gia ưu tú luôn giữ được vẻ điềm tĩnh trước mọi biến cố, nhưng lúc này, khóe miệng ông vẫn không nhịn được mà giật giật.
Diệp Triết nhìn lại bản thân sạch sẽ từ trên xuống dưới mới thở phào nhẹ nhõm, anh ngẩng đầu nhìn ông: “Nói tiếp đi.”
“Thưa cậu Diệp, tối qua cậu say khướt, cô Thư đã nhờ người đến chăm sóc cậu, nên thiếu gia mới phái tôi qua đây.”
“Thiếu gia? Ý ông là... ông là người của Tạ Bắc Dương?” Diệp Triết cuối cùng cũng xâu chuỗi được mọi chuyện.
“Tôi là quản gia của nhà họ Tạ.”
“Lại còn quản gia nữa cơ đấy... Nhà họ Tạ gia thế hiển hách như vậy, vị Tạ thiếu gia nhà ông xếp thứ mấy? Có bao nhiêu anh em? Có xảy ra tranh giành gia sản gì không, đừng có để liên lụy đến Túc Túc nhà tôi.” Diệp Triết không nhịn được mà buông lời độc miệng.
“Cậu Diệp quá lời rồi, thiếu gia là người thừa kế duy nhất đã được nhà họ Tạ xác nhận. Cậu cũng không cần phải lo lắng cho cô Thư đâu.” Đôi mắt của vị quản gia vô cùng tinh tường, ông nhận ra ngay mỗi khi nhắc đến cái tên Thư Túc, giọng điệu của vị Diệp tiên sinh này lại trở nên mềm mỏng hơn hẳn.
Là một quản gia ưu tú, ông cần phải san sẻ nỗi lo với chủ nhân trên mọi phương diện, bao gồm cả chuyện tình cảm.
Diệp Triết hừ nhẹ một tiếng, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận. Anh hất chăn bước xuống giường, vừa vươn vai vừa đi về phía phòng vệ sinh: “Vậy thì ông quản gia này, giờ ông có thể đi được rồi đấy.”
Quản gia mỉm cười nhẹ nhàng, tiến lên vài bước đưa ra một tấm danh thiếp: “Cậu là bạn của thiếu gia, nếu cần bất kỳ sự giúp đỡ nào, cậu có thể liên hệ với tôi.”
Diệp Triết giơ tay nhận lấy tấm danh thiếp có thiết kế đơn giản, hờ hững gật đầu rồi đẩy cửa phòng vệ sinh, sau đó đóng sầm lại một tiếng “rầm”.
Quản gia lắc đầu, lộ ra vẻ mặt bất lực, ông đặt thêm một tấm danh thiếp nữa lên tủ đầu giường rồi mới rời đi.
Diệp Triết vừa bước vào phòng vệ sinh đã ném ngay tấm danh thiếp vào bồn cầu, sau đó cởi quần giải quyết nỗi buồn, tiếng nước xối ào ào cuốn phăng tấm danh thiếp đó xuống đường ống thoát nước.
Dạo gần đây Tô Lê bận rộn với công việc ở đoàn phim, vì thế cô giao phó mọi việc ở studio cho cô trợ lý nhỏ và Diệp Triết. Một người là “thổ địa” thông thạo mọi ngõ ngách ở thành phố S, một người lại có đầu óc nhạy bén, am hiểu cách vận hành và phát triển, nên hai người họ phối hợp với nhau khá ăn ý.
Chỉ có điều, cô trợ lý nhỏ cứ hễ có dịp là lại lén lút than vãn với Tô Lê rằng vị Diệp tiên sinh này khi làm việc chẳng khác nào “người ngoài hành tinh”, điên cuồng đến mức khiến cô thấy sợ hãi.
Tô Lê chỉ biết đồng cảm mà an ủi cô nàng, bởi lẽ bản chất của Diệp Triết chính là một kẻ cuồng công việc, một khi đã vào guồng là sẽ chẳng nể nang bất cứ ai. Ngay cả Tô Lê, nếu lỡ làm phiền lúc anh đang làm việc thì e là cũng bị mắng cho một trận, thế nên mới nói, có những người... sinh ra đã định sẵn là cô độc cả đời.
Còn Tạ Tây Hy đi theo bên cạnh Tô Lê cũng ngày càng quen việc hơn. Vốn dĩ cô tiểu thư này còn chút tính khí kiêu kỳ, nhưng vì đã hạ quyết tâm nên cô ép bản thân phải thích nghi với sự bận rộn này, giờ đây mọi thứ đã trở thành thói quen.
Trong giờ nghỉ ngơi của đoàn phim, Tạ Tây Hy vừa bưng hộp cơm vừa lướt tin tức bát quái, bỗng nhiên nhìn thấy một mẩu tin khiến cô kinh ngạc đến mức suýt chút nữa làm rơi cả hộp cơm.
“Chị... chị Thư Túc,” Tạ Tây Hy đưa màn hình điện thoại ra trước mặt cô, “Chị nhìn xem, đây là Tạ Nam Kỷ đúng không? Cô ta và Ảnh đế Kỳ bị chụp được rồi này.”
Tô Lê liếc mắt nhìn, tiêu đề trên đó đập ngay vào mắt: “Ảnh đế Kỳ hẹn hò bạn gái trong đêm, cả hai cùng vào khách sạn và không trở ra suốt cả đêm.”
“Bị chụp thì bị chụp thôi, em vui lắm sao?” Tô Lê buồn cười hỏi cô.
“Nhiều người mắng cô ta như vậy, tất nhiên là em vui rồi,” Tạ Tây Hy mắt sáng rực nhìn những bình luận chỉ trích Tạ Nam Kỷ, “Đây là lần đầu tiên em thấy nhiều người ghét cô ta đến thế, dù là vì lý do gì thì em cũng thấy sướng rơn. Hì hì.”
“Mấy lời này mà để đám săn tin nghe được, chắc chắn họ sẽ giật tít chị em hào môn đấu đá nhau cho xem.” Tô Lê trêu chọc.
“Em cũng muốn đấu lắm chứ, nhưng tại em đấu không lại cô ta thôi, giờ thấy người khác mắng cô ta em cũng thấy hả dạ.” Tạ Tây Hy bị ức hiếp đã lâu, lúc này đột nhiên có cảm giác như đại thù đã được báo.