Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2373: Học bá và tên đầu gấu 16

Tô Lê cùng Viên Liễn trở về ký túc xá. Cô cũng chẳng muốn đến nhà ăn nên đã mua sẵn bánh mì, định bụng ăn qua loa cho xong bữa.

Từ lớp học về đến ký túc xá chỉ mất năm phút, nhưng suốt dọc đường có không ít người cứ nhìn chằm chằm vào Tô Lê. Có lẽ họ đều đã đọc được bài đăng trên diễn đàn trường rồi.

Viên Liễn khẽ thở dài, cảm thấy dường như mình đã làm điều gì đó khiến Tô Lê khó xử. Cô đang định mở lời xin lỗi thì chợt thấy Tô Lê đứng sững lại tại chỗ.

Nhìn theo ánh mắt của bạn mình, Viên Liễn thấy Hạ Tuần đang đút tay vào túi quần, tựa lưng vào gốc cây ngô đồng lớn trước cổng ký túc xá. Ngay lập tức, cô nàng nhát gan cuống quýt: “Cái đó... tớ đi trước đây, bái bai!”

Nói rồi, cô nàng chạy biến vào tòa nhà ký túc xá nhanh như một cơn gió.

Tô Lê không hiểu nổi hành động nhát cám này của bạn mình, nhưng cũng mặc kệ cô ấy, dù sao thì trước mắt cô còn có người quan trọng hơn cần đối mặt.

Cô chạy bước nhỏ về phía Hạ Tuần, hỏi khẽ: “Sao anh lại ở đây? Là đến tìm em sao?”

Hạ Tuần nhìn dáng vẻ tươi cười rạng rỡ của cô, chỉ lạnh lùng gật đầu một cái.

“Thật sự đến tìm em à?” Tô Lê tiến lại gần anh hơn, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ, xán lạn.

Hạ Tuần khẽ nhíu mày: “Sao mà nói nhiều thế?”

“Thì em đang muốn nói là... anh đến tìm em có phải để báo rằng, anh cũng định thích em một chút không?” Tô Lê nheo mắt cười, trông chẳng khác nào một chú mèo nhỏ đang làm nũng. Hạ Tuần phải khó khăn lắm mới dời được tầm mắt đi chỗ khác, không để bản thân bị vẻ đẹp ấy mê hoặc.

Chính anh cũng chẳng rõ mình đến đây làm gì.

Rõ ràng đã trốn học rồi mà vẫn còn quay lại trường. Quay lại rồi còn chạy đến tận đây đứng đợi.

Cứ như bị trúng tà vậy.

Chậc. Thật khó chịu.

Sắc mặt Hạ Tuần ngày càng tối sầm lại, dường như sắp bùng nổ đến nơi. Những người đi ngang qua từ xa thấy vậy đều sợ hãi mà bước nhanh hơn.

Thế nhưng Tô Lê lại chẳng hề sợ hãi, dù cho gương mặt anh có âm trầm như thể giây tiếp theo sẽ có bão bùng sấm sét nổi lên đi chăng nữa.

“Ơ kìa, sao anh lại nổi giận chứ? Em chỉ nói thế thôi mà. Nếu anh không nói có chuyện gì thì em về ký túc xá đây. Em còn chưa được ăn cơm nữa, phải về úp mì tôm thôi.” Nói xong, Tô Lê còn bất mãn lườm anh một cái.

“Ăn mì tôm?” Hạ Tuần sực tỉnh: “Mì tôm có gì ngon đâu, toàn đồ ăn rác không có dinh dưỡng.”

“Nhưng vẫn còn ngon hơn cơm nhà ăn mà. Nghe nói món chính hôm nay là dưa lưới xào trứng, dưa lưới với trứng mà nấu kiểu đó thì sao ăn nổi chứ. Với lại mì tôm cũng tốt mà, đâu phải đồ ăn rác đâu.” Nhắc đến nhà ăn, Tô Lê không nhịn được mà lộ ra vẻ mặt chê bai.

Dù sao thì mấy món ăn "bóng tối" đó thật sự quá đáng sợ.

Nghe đâu sáng nay Viên Liễn đi mua đồ ăn sáng, mua trúng cái bánh bao nhân bánh trung thu, cái hương vị đó thật là khó tả...

Hạ Tuần chưa từng ăn ở nhà ăn, nhưng rõ ràng cũng thấy ghét bỏ loại ẩm thực kỳ dị này. Anh ấn cái túi trong tay vào lòng Tô Lê: “Lúc về thấy có tiệm bánh ngọt bán mấy cái bánh nhỏ sắp hết hạn, cô ăn đi.”

Tô Lê ngẩn ra một chút, nhìn túi giấy trong tay rồi lại nhìn biểu cảm không tự nhiên trên mặt Hạ Tuần, cô không nhịn được mà bật cười.

Cô đưa tay kéo kéo tay áo anh: “Anh tìm em chỉ để đưa cái này thôi sao?”

Hạ Tuần liếc nhìn cô rồi nhanh chóng dời mắt đi: “Sao mà lắm lời thế.”

“Thế có phải với cô gái nào thích anh, anh cũng đối xử tốt như vậy không? Chúng ta mới quen nhau hôm nay thôi mà anh đã mua bánh cho em rồi.” Tô Lê vừa cười vừa trêu chọc.

“Đã bảo là sắp hết hạn rồi, cả túi này có hai mươi tệ thôi. Không được lãng phí.” Hạ Tuần giải thích, tuyệt đối không thừa nhận là mình đặc biệt đi mua. Anh chính là đại lão, chẳng lẽ lại không cần mặt mũi sao!

“Ồ, không sao hết, em sẽ ăn hết ngay đây.”

“Được rồi, đi về đi. Tôi đi đây!” Hạ Tuần bày ra vẻ mặt "sao cô phiền phức thế", rồi xoay người bỏ đi thẳng.

Thế nhưng, vành tai của anh lại hơi ửng đỏ.

Tô Lê nhìn theo bóng lưng anh, sau đó lấy một chiếc bánh nhỏ ra xem. Ngày sản xuất rõ ràng là vừa mới làm hôm nay, vậy mà cứ khăng khăng bảo là sắp hết hạn.

Chậc, sao mà lại ưa sĩ diện đến thế cơ chứ.

Đề xuất Xuyên Không: Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện