Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2261: Song Sinh và Yêu Nhầm 20

“Anh nói cái gì?” Phó Triết kinh ngạc hỏi lại.

“Lạ lắm sao? Một kẻ cướp chồng của chị gái mình mà không hề thấy cắn rứt, ngược lại còn đắc ý vênh váo, ai có thể chấp nhận để cô ta ở lại chứ?” Giọng điệu của Tô Lê đầy vẻ hờ hững, “Sao thế, cô ta không liên lạc với anh à?”

Lòng Phó Triết lạnh lẽo. Mấy ngày nay anh ta không được chạm vào điện thoại, bị nhốt trong nhà không thể ra ngoài, dù Tô Nhược Thu có liên lạc cũng vô ích. Mà lúc cô ấy bị người thân đuổi đi, anh ta lại chẳng thể ở bên cạnh...

Anh ta đau lòng khôn xiết, ác cảm đối với nhà họ Tô ngày càng sâu đậm: “Tô Nhược Hạ, tôi không ngờ cô lại là người đàn bà độc ác đến thế!”

“Nói về độc ác, sao tôi có thể sánh bằng anh và Tô Nhược Thu được chứ?” Khóe môi Tô Lê khẽ nhếch lên, “Lúc anh trốn chạy khỏi đám cưới, anh có thấy tội lỗi không? Lúc Tô Nhược Thu phát hiện tôi đang tìm cô ta, cô ta có từng lo lắng không? Hai người tiêu sái ra nước ngoài, ném lại tất cả áp lực và nhục nhã cho tôi gánh chịu, lúc đó có từng nghĩ bản thân mình độc ác thế nào không? Phó Triết, tôi nói cho anh biết, chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu.”

Lần đầu tiên Phó Triết thấy cô mạnh mẽ và áp đảo như vậy, anh ta không tự chủ được mà lùi lại một bước: “Cô còn muốn làm gì nữa? Đơn ly hôn tôi cũng đã ký rồi.”

Tô Lê gật đầu: “Phải, thoát khỏi loại cặn bã ghê tởm như anh chỉ là bước đầu tiên thôi. Phó Triết, hy vọng anh chuẩn bị tâm lý cho tốt, tất cả những gì anh muốn sẽ không bao giờ có được nữa đâu.”

Còn muốn ở bên cạnh Tô Nhược Thu sao? Hão huyền.

Muốn kế thừa nhà họ Phó? Nằm mơ đi.

Đầu óc Phó Triết có chút hỗn loạn, nhưng đây là nhà họ Tô, anh ta hiểu rõ mình không thể làm gì quá phận, nếu không sẽ mắc bẫy của người đàn bà này. Cho nên, việc cần làm lúc này là phải đi tìm Tô Nhược Thu trước đã.

Đúng vậy, Nhược Thu của anh ta lúc này chắc chắn đang rất buồn bã, bất lực và cần anh ta nhất, anh ta phải đi tìm cô ấy. Chỉ là, thành phố S rộng lớn thế này, biết tìm ở đâu đây?

Đáng sợ hơn là trên người anh ta chẳng có gì cả, không điện thoại, không tiền bạc, đơn độc một mình thật sự là bước đi không nổi. Phó Triết không đơn thuần như Tô Nhược Thu, nhưng đúng là lực bất tòng tâm, ngay cả tiền bắt xe cũng không có, anh ta chỉ có thể đi bộ.

Nhưng đây là khu biệt thự cao cấp, dù có đi bộ mấy tiếng đồng hồ cũng chưa chắc đã ra khỏi đây. Phó Triết thở dài bước ra khỏi biệt thự nhà họ Tô, chợt nhìn thấy xe của nhà mình, bên trong tài xế nhà họ Phó vẫn đang chờ sẵn. Anh ta lập tức tiến tới lên xe, ra lệnh cho tài xế đưa mình về nhà trước.

Anh ta đã tính kỹ rồi, nhất định phải tìm lại Nhược Thu, nhưng trước đó phải lấy được điện thoại và tiền. Lúc này Phó Minh Chinh vẫn còn ở nhà họ Tô, không có ai canh chừng anh ta, chỉ cần về nhà lấy đồ trước khi ông ấy quay lại thì mọi chuyện sẽ được giải quyết.

Tô Lê đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn theo bóng dáng Phó Triết vội vã như bị lửa đốt mà lên xe rời đi, trong mắt tràn ngập vẻ châm biếm. Đúng là đồ ngu xuẩn.

“Đại tiểu thư, có điện thoại của cô ạ.” Người giúp việc mang điện thoại đến cho cô.

Tô Lê cầm lấy nhìn qua, chỉ thấy trên màn hình hiện lên cái tên Mục Trường Ngôn, ánh mắt cô khẽ dao động, nhấn nút nghe máy.

“Mục Trường Ngôn?”

“Tô tiểu thư, mấy ngày tới cô có rảnh không? Ở ngoại ô phía Tây có một cánh đồng hoa hồng tỉ muội đang nở rất đẹp, không biết tôi có vinh dự được mời cô đi ngắm hoa không?” Thật ra Mục Trường Ngôn không rõ tình hình hiện tại của cô cho lắm, bởi vì sau lần an ủi Mục Tiếu Nhan hôm đó, hai người vẫn chưa gọi video lại.

Vì thế, anh cũng không ngờ rằng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Tô Lê đã gầy đi nhiều đến thế.

Tô Lê không muốn để anh lo lắng nên có chút do dự. Mục Trường Ngôn thấy đầu dây bên kia im lặng liền hỏi tiếp: “Dạo này cô bận lắm sao?”

“Xin lỗi, tôi... mấy ngày nay tôi có chút việc. Anh biết đấy, chuyện ly hôn hơi rắc rối một chút.” Tô Lê tìm một cái cớ, vừa không khiến anh lo lắng, vừa không làm anh nảy sinh nghi ngờ.

Mục Trường Ngôn quả nhiên hiểu ý: “Vậy đợi cô xử lý xong chuyện này đã, dù sao thì mùa hoa nở cũng còn dài.”

“Được,” Khóe mắt Tô Lê thoáng hiện lên một tia ý cười, “Có lẽ lần tới gặp mặt, tôi đã trở lại trạng thái độc thân rồi.”

Đề xuất Cổ Đại: Công Chúa Chốn Nhân Gian
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện