Vương Thiện có thể sảng khoái ra đi tay trắng như vậy, còn một nguyên nhân nữa là anh ta chẳng còn xơ múi được gì từ tôi.
Căn nhà là di sản bố mẹ để lại, là tài sản trước hôn nhân của tôi.
Chiếc xe là đồ cũ nát mua lại chẳng đáng bao nhiêu.
Những năm qua anh ta chẳng làm nên trò trống gì, trái lại còn lôi cả gia đình từ quê lên thành phố. Mọi chi phí ăn uống, ngủ nghỉ, sinh hoạt của cả nhà đều do một tay tôi cung phụng.
Thời gian trôi qua, họ thực sự coi đây là nhà của mình.
Vừa nghe tin ly hôn, mẹ Vương Thiện lập tức nhảy dựng lên:
"Cái gì?! Ly hôn? Thế còn nhà? Nhà phải để lại cho chúng ta chứ!"
Tiếng động q...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 57 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Tiểu Sư Muội Công Lược Thất Bại, Ta Nắm Giữ Hệ Thống Sát Phạt Toàn Tông