Chương 81: Lời Nói Dối Cuối Cùng Nát Tan Cõi Lòng
Dư Tịnh hơi nghiêng đầu, trấn tĩnh lại tinh thần, cố gắng gạt đi vẻ bi thương trên mặt. Khi ngước mắt lên lần nữa, trong mắt chỉ còn lại sự thờ ơ.
Tạ Huyền lúc này vẫn chưa hề hay biết, khi người mình ngày đêm mong nhớ xuất hiện trước mặt, giờ phút này, trong lòng hắn chỉ có niềm vui sướng, cùng một chút xót xa áy náy: “Nơi dơ bẩn thế này, vốn dĩ nàng không cần phải tới.”
Dư Tịnh nghe thấy Tạ Huyền nói vậy, hơi thở nghẹn lại, luồng không khí lạnh lẽo vừa hít vào dường như biến thành một lưỡi dao sắc bén, xẻ dọc cơ thể nàng. Ngưng thần hồi lâu, cuối cùng nàng cũng ngước mắt nhìn Tạ Huyền, lạnh lùng đáp lời: “Phải, nơi dơ bẩn thế này, Ai gia vốn dĩ không cần phải tới.”
Tạ Huyền không ngờ phản ứng của Dư Tịnh lại như vậy, có chút kinh ngạc, thần sắc ngẩn ngơ nhìn nàng. Dư Tịnh lúc này vô cùng xa lạ. Một thân y phục trắng tố thêu mẫu đơn ẩn bằng chỉ bạc, búi tóc song đao, trên búi tóc cài một đóa hoa sơn trà bằng lụa màu đỏ, trang điểm vô cùng tinh tế, môi đỏ răng trắng, cho dù trong phòng giam ánh nến không sáng. Nhưng dưới ánh sáng mờ ảo đó, tuyết rơi lả tả, thoáng nhìn qua nàng vẫn đẹp đến kinh tâm động phách.
“Tạ Huyền.” Dư Tịnh khẽ mở đôi môi đỏ mọng, giọng nói không mang theo một chút tình cảm nào, bị gió lạnh thổi đưa tới bên tai Tạ Huyền. Tạ Huyền có chút luống cuống nhìn Dư Tịnh.
Từ một Trung lang tướng cao cao tại thượng, đến một kẻ tù tội bị người người chà đạp. Không ai biết hắn đã trải qua những gì trong ngục tù, mỗi một đêm khuya tĩnh mịch, mỗi một vết thương mới thêm vào đều khiến hắn vô cùng dày vò. Nhưng hắn chỉ cần nghĩ đến Dư Tịnh liền muốn chống chọi. Lưu đày cũng được, phát phối cũng được, chỉ cần còn sống hắn liền có thể gặp lại Dư Tịnh. Cho dù nàng nói với hắn chuyện xưa không còn như trước nhưng đối với hắn ở Cẩm Trúc thôn là lúc hắn vui vẻ nhất trong hai mươi năm qua. Dư Tịnh nói bảo hắn quên đi, những thứ đó làm sao có thể nói quên là quên được chứ. Nhưng vừa rồi nàng gọi hắn như vậy, hắn thực sự có chút hoảng rồi.
“Ai gia tới đây có một số chuyện muốn nói rõ ràng với ngươi.” Dư Tịnh phớt lờ thần sắc luống cuống của Tạ Huyền, lạnh lùng tiếp tục nói, “Ngươi ở đây đại khái là không biết, Tạ Cẩn đã mất rồi, tin cấp báo tám trăm dặm từ Đàm Châu truyền về sáng nay.”
Lời Dư Tịnh còn chưa dứt liền nghe thấy Tạ Huyền mạnh mẽ ho khan lên, như thể sắp đứt hơi vậy. Hắn ho một hồi lâu, môi vì thời tiết khô lạnh đã nứt nẻ, động tác ho quá lớn khiến chỗ nứt chảy ra máu đỏ tươi. Dư Tịnh đứng ở bên ngoài, chỉ lạnh lùng nhìn, bàn tay giấu trong tay áo đã nắm chặt đến trắng bệch. Nàng cách đây không lâu mới thấy vị tiểu tướng quân hăng hái hào hùng, giờ đây dáng vẻ này bảo nàng thấy sao không đau lòng?
“Tội thần... khụ khụ... đa tạ Thái hậu nương nương... báo cho biết.” Tạ Huyền tùy ý giơ tay lau lau máu trên môi.
Nghe thấy Tạ Huyền tự xưng tội thần, lòng Dư Tịnh chua xót vô cùng. Tuy động tác hắn rất tùy ý nhưng Dư Tịnh rõ ràng thấy mắt hắn trong nháy mắt đỏ hoe.
“Thái hậu nương nương... còn có chuyện khác muốn nói sao ạ?”
“Ừm.” Dư Tịnh đáp lời, sau đó tĩnh lặng một khoảng thời gian. Dư Tịnh cảm thấy trên lông mi nặng trĩu, trước mắt một mảng trắng xóa. Nàng chớp chớp mắt, tuyết bị rũ xuống, gò má một trận lạnh lẽo.
“Ngươi trước đây không hỏi, Ai gia cũng chưa từng nói với ngươi chuyện của Tô Tư Dương.”
Dư Tịnh nói như vậy, Tạ Huyền lập tức nhớ tới những lời Tô Tư Dương nói với hắn trước đây.
“Nhưng nàng là hậu phi thì đã sao? Trong hoàng cung này không ai có thể ngăn cản chúng ta. Nàng nói nàng tâm duyệt ta, chúng ta ở Từ Ninh Cung...”
Tạ Huyền định thần nhìn chằm chằm Dư Tịnh dường như muốn tìm ra một sơ hở trên khuôn mặt nàng nhưng tơ hào không có. Tạ Huyền chuyển sang nhìn lớp tuyết rơi mỏng đã phủ trên tóc nàng, mở lời: “Trời lạnh, Thái hậu nương nương không cần... khụ khụ... lãng phí thời gian trên người... tội thần.”
Dư Tịnh như không nghe thấy, hồi tưởng lại nội dung vừa xem trên thư, tiếp tục mở lời: “Chúng ta từng ở trên giường Từ Ninh Cung tai tóc chạm nhau, quấn quýt nồng nàn. Hắn cũng sẽ gọi tên tục của ta, Thước Thước. Hắn sẽ viết thơ tình cho ta, sẽ mua rất nhiều món đồ chơi mới lạ ngoài cung dỗ dành ta. Sẽ thay ta củng cố quyền lực ở tiền triều.”
Nói đến đây, Dư Tịnh khẽ nhếch khóe miệng, lộ ra một nụ cười vô cùng khinh miệt bất tiết: “Lâm nạn ở Cẩm Trúc thôn, Ai gia chẳng qua là cảm thấy vô vị trêu đùa Tạ đại nhân chút thôi, ai ngờ Tạ đại nhân lại tưởng thật?”
Đuôi mắt Dư Tịnh hơi nhếch lên, thập phần ngạo mạn kiêu kỳ, dường như nàng vốn dĩ chính là dáng vẻ này: “Người ta thích, tâm tâm niệm niệm luôn luôn là Tô Tư Dương. Từ trước đến nay... đều không phải là ngươi.”
Khi Tô Tư Dương nói lời này với hắn, hắn chỉ cảm thấy tức giận, khi Dư Tịnh nói lời này với hắn, tim như bị kiến cắn xé vậy dày vò.
Dư Tịnh cường trang trấn định nhìn về phía Tạ Huyền. Thần sắc Tạ Huyền không có thay đổi quá lớn nhưng không biết tại sao Dư Tịnh rõ ràng nhìn ra sự đau lòng của hắn. Có chút không đành lòng, tiếp tục mở lời: “Đại nhân ngày mai liền phải khởi hành đi biên tái rồi, Ai gia liền ở đây chúc đại nhân thuận buồm xuôi gió.”
Vốn tưởng rằng hắn sẽ không đáp lời nữa, không ngờ lúc Dư Tịnh quay người nghe thấy giọng nói khàn đặc nhạt nhẽo của Tạ Huyền truyền tới từ sau lưng: “Tội thần Tạ Huyền, đa tạ... Thái hậu nương nương.”
Khoảnh khắc quay người, nước mắt trong hốc mắt Dư Tịnh cuối cùng cũng không nhịn được mà rơi xuống. Nàng đứng dưới tuyết hồi lâu, trên người sớm đã tích một lớp tuyết mỏng. Khi sắp đi tới trước mặt A Ngọc, A Ngọc liền ba bước dồn thành hai bước tới bên cạnh Dư Tịnh, che ô lên đầu nàng. Sau đó dùng bàn tay khác lấy chiếc khăn tay trong lòng ra phủi nhẹ lớp tuyết rơi trên người Dư Tịnh. Nhìn thấy nước mắt của Dư Tịnh, A Ngọc cũng chỉ là sững người một lát, chiếc ô trên tay hạ xuống khá nhiều, che khuất tầm mắt của Dư Tịnh.
“Thái hậu nương nương cứ đi theo nô tỳ là được ạ.” Giọng nói của A Ngọc vang lên bên tai.
Dư Tịnh lập tức hiểu ra, ngoài đau lòng ra còn có chút không nỡ, A Ngọc đối xử với nàng tốt như vậy, nếu biết nàng sắp tự sát không biết sẽ đau lòng thành dáng vẻ gì.
Trời thật lạnh quá, lạnh đến mức nước mắt rơi trên mặt lập tức trở nên lạnh lẽo thấu xương, Dư Tịnh chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ của Tạ Huyền vừa rồi nước mắt liền không nhịn được mà rơi xuống. Ngồi vào trong kiệu, quanh thân tổng cộng cũng ấm áp lên một chút rồi.
Tâm trạng Dư Tịnh cũng theo đó bình phục hơn nhiều nhưng chuyển niệm lại lo lắng vô cớ. Thiên Quân kết thúc lịch kiếp, sau khi trở về thiên đình là phải uống nước tiên của Thái Thượng Lão Quân, uống xong liền sẽ quên hết những chuyện đã trải qua ở phàm trần. Nàng hễ nghĩ đến cái này liền vô cớ có chút sầu muộn, nàng cũng không biết mình từ khi nào trở nên đa sầu đa cảm như vậy, rõ ràng chân thân mình chỉ là một mảnh ngói hồ điệp, là không có nhiều tình cảm như vậy.
Nghĩ ngợi mông lung, ngoài kiệu truyền tới giọng nói của A Ngọc: “Thái hậu nương nương, tới rồi ạ.”
“Ừm.” Dư Tịnh đáp lời đồng thời rèm kiệu được kéo ra, Dư Tịnh cất bước đi ra ngoài. Khi trở về điện, than trong điện đã có chút lạnh rồi, một cảm giác bi lương tĩnh mịch như thủy triều ùa tới.
Dư Tịnh không để A Ngọc đi vào theo, chỉ có ngoại điện thắp một ngọn nến, Dư Tịnh ngồi trước bàn trang điểm, lúc này tĩnh lại mới nhận ra tay mình đang run rẩy, hơn nữa không ngừng lại được. Đầu óc Dư Tịnh toàn là Tạ Huyền, nàng cứ thế ngồi trong điện, ngồi không biết bao lâu. Bỗng nhiên quang ảnh lay động một chút, bên tai có một trận gió mát, quay đầu nhìn lại liền thấy Dạ Du Thần mặc y phục trắng như tuyết.
“Dạ Du Thần!” Dư Tịnh nhìn thấy Dạ Du Thần vẫn có vài phần vui mừng.
“Dư Tịnh tiên tử.” Dạ Du Thần đứng định, hướng về phía Dư Tịnh hành một lễ.
Dư Tịnh có quá nhiều điều muốn nói, nhất thời cũng không biết nói gì trước, há há miệng cuối cùng vẫn không nói gì cả. Dạ Du Thần dường như nhìn ra sự do dự của nàng, lên tiếng: “Phàm thân của Thiên Quân lúc này đã tử rồi, tiểu tiên là phụng mệnh của Trạch Lan Thượng Thần tới đưa đồ cho Dư Tịnh tiên tử.”
“Tạ Huyền hắn... đã chết rồi!” Dư Tịnh khi nói lời này có chút lắp bắp. Thực ra nàng rõ ràng biết là kết cục như vậy nhưng khi biết cùng thực sự đối diện là không giống nhau.
“Vâng.” Dạ Du Thần vừa đáp lời vừa hướng về phía Dư Tịnh đưa tay ra, đưa thứ Trạch Lan đưa cho hắn qua. Khi đưa qua Dư Tịnh vẫn là một bộ dáng vẻ thất hồn lạc phách. Dạ Du Thần khẽ gọi một tiếng, “Tiên tử?”
Dư Tịnh ngẩng đầu nhìn Dạ Du Thần: “Vừa rồi nhìn tuy suy nhược nhưng sao cũng...”
Dạ Du Thần biết Dư Tịnh nói là Tạ Huyền: “Thiên Quân sau khi vào ngục chịu hình, lúc đêm khuya không tỉnh táo gọi đều là tên của tiên tử. Giờ đây trời đông giá rét, y phục trên người Thiên Quân không đủ để chống đỡ hắn sống lâu như vậy. Giờ tiên tử đoạn tuyệt niệm tưởng của hắn, hơn nữa Tạ Cẩn cũng... tự nhiên cũng không còn gì để lưu luyến nữa rồi.”
Ngữ khí của Dạ Du Thần bình thản, hắn đã quen với nhân gian này, chuyện như vậy đối với hắn mà nói lại bình thường không thể bình thường hơn, đã không còn gợn sóng nữa rồi.
Dư Tịnh nghe thấy câu này lại để tâm, sự đau lòng áy náy trong lòng càng thêm sâu sắc rồi.
“Tiên tử?” Dạ Du Thần lại gọi một tiếng, Dư Tịnh rũ mắt nhìn qua, trên tay Dạ Du Thần nằm một lọ nước đựng bằng lưu ly.
“Đây là nước lộ Dao Trì, Thượng Thần đã thi pháp, tiên tử uống xong liền có thể về thiên đình rồi.”
“Vậy ta...” Dư Tịnh nói đến đây khựng lại, “Vậy nhục thân của Thịnh Hoa thì sao?”
“Nhục thân của Thịnh Hoa vốn dĩ đã chết rồi, sau khi tiên tử thoát ly tự nhiên cũng không thoát khỏi một chữ tử.”
Dư Tịnh đưa tay qua, chạm vào lưu ly một trận mát lạnh từ đầu ngón tay lan tỏa. Dư Tịnh mở nắp lưu ly ra, một luồng hương sen thoang thoảng nhàn nhạt lan tỏa, ngước mắt nhìn Dạ Du Thần.
Ánh mắt Dạ Du Thần u thâm: “Tiên tử muốn cách chết như thế nào?”
Dư Tịnh liếc nhìn cửa điện một cái: “Đừng làm A Ngọc sợ, sạch sẽ chút đi.”
“Được.” Dạ Du Thần đáp lời, “Tiên tử hãy uống hết nước lộ rồi nằm lên giường đi.”
Đợi Dạ Du Thần nói xong, Dư Tịnh ngửa đầu uống cạn nước lộ, nước lộ hội tụ thành một đường mát lạnh xuôi theo cổ họng mà xuống. Sau đó Dư Tịnh nằm lên giường, trên người nàng vẫn mặc bộ y phục trắng như tuyết đó, trên tóc cài đóa hoa sơn trà bằng lụa màu đỏ. Dư Tịnh nằm xuống không lâu cảm thấy rất buồn ngủ, ý thức dần dần tán loạn. Qua hồi lâu Dư Tịnh cảm thấy thân thể mình càng ngày càng nhẹ, càng ngày càng nhẹ. Khi mở mắt ra lần nữa nàng đã biến lại thành Dư Tịnh. Nhìn bộ nguyệt quang đoạn trên người Dư Tịnh cảm thấy có chút lạ lẫm.
Rõ ràng ở phàm gian mới qua hai năm, đối với thiên đình mà nói cũng chỉ là thời gian hai ngày, Dư Tịnh lại cảm thấy như đã qua rất lâu vậy. Đặc biệt là trong lòng có một loại cảm giác khó nói thành lời là buồn bã và hụt hẫng.
“Dư Tịnh tiên tử, đi thôi.”
“Đợi đã.”
Dạ Du Thần kỳ lạ quay đầu nhìn về phía Dư Tịnh.
Đề xuất Hiện Đại: Quá Kỳ Bình Quả
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương tiếp theo ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor ạ