Chương 80: Sinh Ly Tử Biệt Tuyết Phủ Trường Thành
Đầu năm vừa qua, tiền triều liền truyền tới tin tức về việc xử trí nhà họ Tạ. Tạ Cẩn cùng Lý Vi bị lưu đày, Tạ Huyền bị phát phối biên tái, vĩnh thế không được về kinh sư. Đối với Tạ Anh, Kỳ Tẫn lại không hề nhắc tới một chữ.
“Nghe nói vài vị đại nhân tiền triều cũng từng đề nghị phế bỏ Mỹ nhân. Nhưng đều bị Bệ hạ bác bỏ, sau đó liền không có ai nhắc tới chuyện này nữa.” A Ngọc nói với Dư Tịnh.
Kỳ Tẫn đối với Tạ Anh đại khái là có vài phần tình cảm. Chỉ là có thế nào đi nữa, hắn cùng Tạ Anh giữa họ cũng không thể trở lại như trước kia được nữa rồi.
Tạ Cẩn cùng Lý Vi đi trước một bước bị lưu đày, tin tử của Tạ Cẩn là truyền về kinh sư vào ngày hai mươi bảy tháng hai. Hôm nay tuyết lớn, rơi lớn hơn thường ngày. Cho dù tiểu thái giám mới quét xong, qua một lát liền lại tích một lớp dày cộp. Ông ấy chết trên đường lưu đày, nghe nói là bị chết cóng. Ông ấy là tội thần lại bị lưu đày, trên đường đại khái chịu không ít hà khắc.
Cũng giống như Tạ Huyền, trên người không có y phục ngự hàn, ăn không no mặc không ấm còn phải chịu binh lại tùy tùng đánh mắng. Chốn quan trường kẻ nịnh cao đạp thấp nhan nhản, trước đây Tạ Cẩn là tướng quân họ không dám tạo thứ, giờ thành tội thần tự nhiên là ra sức bắt nạt. Chỉ là đáng tiếc cho một vị trung thần lương tướng như vậy.
“Thái hậu nương nương, vậy bên Tạ Mỹ nhân thì sao ạ?” A Ngọc do dự hỏi, vì Dư Tịnh trước đó đã dặn dò giấu giếm tin tức nên A Ngọc lắm miệng hỏi một câu.
Trong hoàng cung muốn tính mạng một người rất dễ nhưng muốn giữ một bí mật mà ai ai cũng biết lại khó hơn lên trời. Dư Tịnh lắc đầu: “Đã là giấu không nổi thì cũng không cần giấu nữa. Tạ Anh nàng ấy sớm muộn gì cũng phải biết thôi.”
Hôm nay chính là ngày Nguyệt Lão nói nhưng Dư Tịnh sáng sớm đã mở phong thư ra, trong phong thư vẫn là một chữ cũng không có, Dư Tịnh có chút nôn nóng nhưng lại vô phương cứu chữa.
Uyển Oanh Các.
Đan Nhi nhận được tin không dám vào nói với Tạ Anh, dù sao Tạ Cẩn là tội thần, thi thể của ông ấy không xứng được đưa về kinh sư. Trước đó Tạ Anh biết tin Tạ Cẩn cùng Tạ Huyền bị phạt người đã không được tốt lắm rồi, giờ nếu lại biết chuyện này cũng không biết liệu có còn trụ vững không.
Đan Nhi tâm sự nặng nề đẩy cửa đi vào, đặt bát yến sào trên bàn thấp, nhìn Tạ Anh thần sắc mộc nhiên, xót xa mở lời: “Mỹ nhân, đây là huyết yến vừa mới chưng xong ạ, người dùng một chút đi. Nếu cứ mãi thế này thân thể sao chịu đựng nổi chứ?”
Tạ Anh hơi nghiêng đầu nhìn Đan Nhi, Đan Nhi tuổi nhỏ lại là người không giấu được chuyện, Tạ Anh thấy dáng vẻ nàng như vậy, trầm tĩnh mở lời: “Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
“Hả?” Đan Nhi nghe thấy Tạ Anh hỏi như vậy tim thắt lại, có chút hoảng loạn thấp giọng đáp lời, “Có... có thể có chuyện gì chứ, Mỹ nhân người đa tâm rồi.”
Tạ Anh một cái liền nhìn thấu, hơi mệt mỏi mở lời: “Nói đi, ngươi không nói ta đại khái có thể ra sân hỏi những người khác.”
“Mỹ nhân.” Đan Nhi nhíu mày xót xa gọi một tiếng Tạ Anh, giọng nói đã nghẹn ngào rồi, “Mỹ nhân hay là đừng biết thì tốt hơn.”
Tạ Anh có chút bất lực nhìn Đan Nhi, nàng không nói lời nào nhưng ánh mắt nàng đã biểu lộ thái độ. Đan Nhi cũng biết tính tình Tạ Anh, do dự mãi cuối cùng vẫn mở lời: “Tạ tướng quân, mất rồi ạ.”
Trong điện trầm mặc hồi lâu, Đan Nhi cẩn thận nhìn về phía Tạ Anh, chỉ thấy Tạ Anh đờ đẫn ngẩn ngơ. Qua hồi lâu nàng mới mở lời: “Đan Nhi, ngươi ra ngoài trước đi.”
“Nô tỳ vẫn là ở đây bồi người nhé.” Đan Nhi sợ Tạ Anh xảy ra chuyện mở lời. Nhìn thấy ánh mắt Tạ Anh, Đan Nhi vẫn là cúi đầu sau đó chuẩn bị lui ra ngoài.
“Đợi đã, bên Bệ hạ có tin tức gì chưa?” Giọng nói Tạ Anh nghẹn ngào khàn đặc hỏi.
Đan Nhi quay đầu lại, có chút không đành lòng lắc đầu.
Tạ Anh quay người, Đan Nhi không nhìn rõ thần sắc nàng chỉ nghe thấy giọng nói nhàn nhạt của nàng từ nội điện truyền tới: “Ra ngoài đi.”
Đan Nhi khẽ cúi người, yên lặng lui ra ngoài.
Trong lòng vẫn không yên tâm, canh ở cửa. Nàng nhìn tuyết rơi mênh mông dưới hành lang, lần đầu tiên cảm thấy mùa đông của Bắc Hoài dài như vậy, lạnh như vậy. Nàng khẽ thở ra một hơi, quay đầu nhìn vào trong điện một cái, hồi tưởng lại cảnh tượng đi đưa thư cho Kỳ Tẫn. Thực ra nội dung bức thư đó Đan Nhi biết, chính là Tạ Anh muốn gặp Tạ Huyền trong lao một chút. Kỳ Tẫn xem xong thư kiện liền thu thư kiện lại, chỉ nhàn nhạt nói một câu, bảo nàng chăm sóc tốt cho Tạ Mỹ nhân. Đan Nhi tuy đơn thuần nhưng cũng không mộc nạc, Kỳ Tẫn nói như vậy nàng một cái liền hiểu ra rồi.
Dư Tịnh cầm thư kiện ngồi trong điện phát ngẩn. Hôm nay đã là ngày hai mươi bảy tháng hai rồi, đêm qua nàng lo lắng đến cả đêm không ngủ được, sáng sớm nghe tin tử của Tạ Cẩn cả người vẫn còn hơi ngẩn ngơ.
“Thái hậu nương nương, người bảo nô tỳ chuẩn bị y phục đã chuẩn bị xong rồi ạ.” A Ngọc đẩy cửa đi vào, trên tay còn bưng một bộ y phục.
Màu trắng tố tịnh, hoa văn mẫu đơn ẩn bằng chỉ bạc dưới ánh sáng phản chiếu những luồng sáng nhỏ xíu. Nhìn qua ung dung điển nhã nhưng lại quá mức tố tịnh rồi. Bộ y phục này là Dư Tịnh sáng sớm đã bảo A Ngọc chuẩn bị. Nàng nghe nói người phàm gian chết đều phải mặc một thân đồ trắng nhưng nàng là Thái hậu lại công nhiên mặc đồ trắng quả thực cũng không mấy thích hợp. Thế là nàng liền trước tiên bảo A Ngọc chuẩn bị một bộ như vậy.
“Cứ để đó đi.” Dư Tịnh đáp lời.
A Ngọc nhìn dáng vẻ tâm sự nặng nề của Dư Tịnh, quan thiết mở lời: “Thái hậu nương nương đang lo lắng cho Tạ đại nhân sao ạ?”
Dư Tịnh còn chưa mở lời A Ngọc tiếp tục nói: “Nô tỳ đã sai người chiếu cố nhiều hơn rồi, nghĩ thầm đương sẽ tốt hơn trước kia một chút. Còn về việc ngày mai phát phối lên đường, nô tỳ cũng tìm được binh lại áp giải đưa một ít bạc, họ cũng hứa với nô tỳ trên đường sẽ quan chiếu Tạ đại nhân ạ. Thái hậu nương nương đừng ưu phiền nữa.”
“Tuy nói Bệ hạ đã hạ chỉ phát phối Tạ đại nhân, vĩnh thế không được về kinh sư. Nhưng ngày tháng còn dài, sau này tổng sẽ có cơ hội điều Tạ đại nhân trở về thôi.”
Dư Tịnh có chút kinh ngạc nhìn về phía A Ngọc, nàng không biết A Ngọc tư hạ lại vì nàng làm nhiều việc như vậy. Nhất thời có chút nghẹn ngào mở lời: “A Ngọc, làm khó ngươi phí tâm đi làm những việc này rồi.”
A Ngọc lắc đầu, mỉm cười vô cùng ôn nhu nói: “Vì Thái hậu nương nương, làm gì cũng là đáng giá ạ.”
Dư Tịnh không ngờ mình tới phàm gian một chuyến, thời gian ngắn ngủi lại nhận được nhiều chân tâm như vậy. Nhất thời còn có chút không nỡ. Vô ý liếc nhìn bức thư đặt trên bàn, nhìn thấy chữ trong khoảnh khắc tim Dư Tịnh mạnh mẽ thắt lại, không màng những thứ khác cầm thư giấy lên xem.
A Ngọc thấy động tác Dư Tịnh kỳ lạ, ngước mắt nhìn qua liền thấy Dư Tịnh cầm tờ thư giấy không có chữ đó cẩn thận xem. Nàng hôm nay đã cầm tờ thư giấy đó cả một ngày rồi, cử chỉ hành động có chút kỳ lạ. Chỉ thấy Dư Tịnh như đã xem xong thư liền cả người ngồi trước bàn trang điểm, như thể mất hồn vậy.
“Thái hậu nương nương.” A Ngọc có chút bất an mở lời gọi một tiếng.
“A Ngọc.” Dư Tịnh quay đầu lại, trịnh trọng nói, “Giúp ta trang điểm đi.”
A Ngọc có chút nghi hoặc nhìn ra ngoài trời đã tối sầm: “Thái hậu nương nương đây là muốn đi đâu ạ?”
“Thiên lao.” Dư Tịnh thốt ra hai chữ, trong lòng lại vô cùng nặng nề.
A Ngọc hiểu rồi, Tạ Huyền ngày mai liền cũng phải khởi hành đi biên tái rồi, Dư Tịnh đại khái là muốn đi gặp hắn lần cuối. A Ngọc trang điểm cho Dư Tịnh vô cùng dụng tâm. Dư Tịnh nhìn mình trong gương đồng, cảm thấy mình nhìn qua vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Sau ngày hôm nay nàng liền không còn là Thái hậu Thịnh Hoa nữa mà là tiểu tiên Nhân Duyên Điện Dư Tịnh.
“A Ngọc, truyền kiệu đi.” Dư Tịnh ngồi mở lời A Ngọc đáp lời xoay người lui ra ngoài, một lát sau A Ngọc liền đi vào.
Hôm nay tuyết lớn, lúc này lại là sắp nhập đêm, trên đường nhỏ không có mấy người, chỉ nghe thấy tiếng kiệu kẽo kẹt. Dư Tịnh sờ sờ chiếc vòng trên cổ tay, hoàng hoặc bất an. Qua một lát giọng nói của A Ngọc từ ngoài kiệu truyền vào.
“Chủ tử, tới rồi ạ.” Lời vừa dứt rèm kiệu được vén lên, hơi lạnh bên ngoài lướt qua Dư Tịnh nổi một tầng da gà, chậm rãi đứng dậy đi ra ngoài.
Trời vẫn chưa tối hẳn, chân trời hiện ra một màu xanh u tối, kéo theo cả tuyết tích trên đất cũng nhuốm vài phần. Dư Tịnh bước vào trong tuyết, đứng định trước thiên lao. Ngục tốt sáng sớm đã nhận được tin, canh ở trước thiên lao rồi.
“Chủ tử xin mời đi theo tiểu nhân.” Ngục tốt hướng về phía Dư Tịnh hành lễ thỉnh an nói.
Con đường lần này khác với lần trước, ngục tốt không dẫn Dư Tịnh đi về phía địa lao, Dư Tịnh có chút tò mò nhưng không mở miệng hỏi. Con đường này là lộ thiên, từng bước từng bước giẫm lên tuyết, chậm rãi đi. Một lát sau Dư Tịnh nhìn thấy phòng giam hai bên, chỉ dùng thanh gỗ vây quanh, bốn phía lộng gió.
“Phía trước chính là nó rồi.” Ngục tốt cúi người, hướng về phía phòng giam phía trước đưa tay chỉ chỉ.
“A Ngọc, các ngươi ở đây đợi đi.” Dư Tịnh hơi quay đầu phân phó.
“Vâng.” A Ngọc đáp lời, đưa chiếc ô trên tay cho Dư Tịnh. Dư Tịnh không nhận, chỉ nhàn nhạt nói, “Không cần đâu.”
A Ngọc còn chưa kịp phản ứng liền thấy Dư Tịnh đi trong màn tuyết rơi mênh mông trắng xóa. Trên người nàng mặc vốn dĩ là một thân trắng tuyết, thoáng nhìn qua trong đầu A Ngọc đột nhiên hiện ra hai chữ.
Tang phục.
Đến mức khi về Từ Ninh Cung sau đó nàng đều vẫn luôn tưởng rằng Dư Tịnh là đang để tang cho Tạ Cẩn.
Tiếng bước chân giẫm lên tuyết, kẽo kẹt kẽo kẹt, vô cùng xốp mềm cũng vô cùng lạnh lẽo. Tuyết rơi lả tả, chậm rãi rơi xuống trước mắt, Dư Tịnh đứng định trước phòng giam.
Trong phòng giam thắp một ngọn nến sắp cháy hết, khoảnh khắc nhìn thấy Tạ Huyền Dư Tịnh cảm thấy tim mình như bị dao cắt vậy. Rõ ràng không muốn khóc nhưng mũi cay cay nước mắt liền tích đầy hốc mắt. Dư Tịnh hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo, bình phục tâm trạng một chút.
“Tạ Huyền.” Dư Tịnh mở lời, giọng nói nàng không tính là lớn nhưng nàng rõ ràng thấy thân thể Tạ Huyền run lên.
Hắn nằm trên lớp cỏ khô lộn xộn bên trong, trên người vẫn là chiếc áo đơn đầy vết máu đó, điểm khác biệt duy nhất là chiếc áo đó dường như được ngâm trong máu vậy, mảng lớn mảng lớn màu đỏ thẫm đâm vào mắt Dư Tịnh.
“Khụ khụ!” Tạ Huyền khẽ ho hai tiếng, như muốn nhịn lại, thực sự không nhịn được cảm giác. Dư Tịnh cứ thế nhìn hắn chậm rãi thẳng người dậy, tựa vào bức tường sau lưng, mái tóc lộn xộn rơi sau lưng. Động tác hắn rất chậm, cho dù chậm như vậy Dư Tịnh vẫn thấy hắn nhíu mày mấy lần. Khoảnh khắc hắn tựa vững, nở một nụ cười an ủi với Dư Tịnh, thấp giọng gọi nàng một tiếng: “Thước Thước.”
Đề xuất Trọng Sinh: Tâm Can Của Nhiếp Chính Vương
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương tiếp theo ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor ạ