Chương 79: Lần Cuối Gặp Nhau Đoạn Tuyệt Tình Si
Trở về Từ Ninh Cung, Dư Tịnh không về tẩm điện mà ra ngồi ở chiếc ghế dưới hành lang, nhìn tuyết rơi mênh mông trên trời. A Ngọc đứng sau lưng Dư Tịnh nhìn khuôn mặt nàng, nhất thời có chút xuất thần.
“Thái hậu nương nương, bên ngoài lạnh, hay là về tẩm điện đi ạ.” A Ngọc mở lời khuyên nhủ.
“Trên người khoác áo đại bào, sao lại lạnh được chứ?” Dư Tịnh khẽ hỏi ngược lại.
A Ngọc biết Dư Tịnh đang nói ý gì, nhất thời cũng không nói lời nào nữa. Ở bên cạnh Dư Tịnh, ngẩng đầu nhìn tuyết rơi. Bốn phía vô cùng tĩnh mịch, tuyết chậm rãi từ trên trời rơi xuống, lặng lẽ rơi xuống đất. Dư Tịnh đưa tay hứng lấy một bông tuyết, tuyết nhanh chóng tan chảy trong lòng bàn tay nàng, mát lạnh mang theo chút ẩm ướt.
“A Ngọc, ngày kia là đầu năm rồi nhỉ?”
“Vâng.” A Ngọc thấp giọng đáp lời.
“Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi?” Dư Tịnh tiếp tục hỏi.
“Hôm nay?” A Ngọc có chút nghi hoặc hỏi ngược lại, sau đó do dự đáp lời, “Hôm nay là ngày mười hai tháng hai rồi ạ.”
Mười hai rồi, còn nửa tháng nữa mọi chuyện liền kết thúc rồi. Dư Tịnh thở dài một hơi thật dài, hơi nóng trong miệng phả ra biến thành một luồng sương mù nhỏ xíu. Dư Tịnh đứng dậy đi vào trong điện, A Ngọc đi theo sau lưng, Dư Tịnh quay người nói với A Ngọc: “Không cần theo nữa.”
Dư Tịnh tiếp tục đi vào trong, khi đi qua bàn trang điểm nhìn thấy chiếc trâm hoa tân di màu đỏ cùng đôi khuyên tai mã não đỏ đó. Bước chân khựng lại một chút, nhìn thấy khuyên tai Dư Tịnh mới nhớ ra nàng còn một chuyện chưa làm, để Thịnh Hoa đơn độc gặp Tô Tư Dương một lần.
Ngày kia chính là đầu năm rồi, yến tiệc đầu năm Tô Tư Dương nhất định sẽ dự tiệc, đến lúc đó hãy gặp vậy. Dư Tịnh nghĩ như vậy, cởi y phục rồi lên giường. Tuy trong điện đốt than nhưng trên giường vẫn rất lạnh, Dư Tịnh nằm đó cảm nhận cái lạnh của tứ chi. Không biết Tạ Huyền khi nằm trên đất có phải là cảm giác như thế này không.
“Cốc cốc cốc.” Cửa bị gõ vang, “Thái hậu nương nương.” Giọng nói của A Ngọc từ bên ngoài truyền vào.
“Ừm.” Dư Tịnh khẽ đáp lời. Sau đó là một trận tiếng bước chân.
“Thái hậu nương nương, vừa rồi mới nhận được tin, những chuyện của nhà họ Tạ, Tạ Mỹ nhân đều biết hết rồi ạ.” A Ngọc thấp giọng báo cáo, giọng nói rất nhẹ dường như sợ làm phiền Dư Tịnh.
Dư Tịnh trầm mặc không nói lời nào, A Ngọc tiếp tục nói: “Nghe nói Tạ Mỹ nhân còn tới tẩm điện của Bệ hạ làm loạn một trận, hiện giờ đã về Uyển Oanh Các diện bích tư quá rồi ạ.”
“Ai gia biết rồi.”
Tạ Anh biết là chuyện sớm muộn. Nàng trước đó mới sảy thai, thân thể suy nhược, vì cân nhắc cho thân thể nàng nên Dư Tịnh mới muốn giấu giếm. Giờ nàng đã biết rồi thì không còn gì để nói nữa. Cũng không biết nàng hiện giờ thế nào rồi?
“Là Bệ hạ phạt nàng ấy sao?” Dư Tịnh có chút tò mò mở lời.
“Nghe nói là Mỹ nhân tự xin ạ.” A Ngọc đáp lời.
Tạ Anh cũng là người có khí tính, giống như người nhà họ Tạ vậy. Dư Tịnh nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó nằm xuống lẩm bẩm: “Ngày mai đi xem nàng ấy chút vậy.”
Có lẽ là mệt rồi, Dư Tịnh một giấc ngủ đến tận trời sáng, ngày hôm sau tuyết vẫn đang rơi, mang lại một cảm giác không dứt. Dư Tịnh tới Uyển Oanh Các, thấy Tạ Anh ở trong điện, để những người bên cạnh lui xuống, gọi một tiếng: “Tạ Anh.”
Tạ Anh hơi cứng đờ quay đầu lại, khoảnh khắc nhìn thấy Dư Tịnh nước mắt từ khóe mắt trượt xuống. Tâm hạ Dư Tịnh chấn động, Tạ Anh chỉ mặc chiếc áo đơn mỏng manh ngồi trên giường, mái tóc dài xõa xượi mà lộn xộn, đại khái là cả đêm không ngủ, sắc mặt rất trắng, không có chút huyết sắc nào. Trong điện chỉ thắp một ngọn nến, đã sắp cháy hết, ánh sáng mờ ảo. Tạ Anh không nói gì cả nhưng Dư Tịnh phân biệt cảm nhận được sự tuyệt vọng và suy sụp vô tận. Tạ Anh trước đây trên mặt nhìn trầm tĩnh nhưng có thể khiến người ta cảm nhận được sự tươi tắn bên trong. Giờ đây nhìn qua liền như nước đọng vậy, không có chút sinh khí nào.
“Thái hậu nương nương.” Tạ Anh gọi Dư Tịnh một tiếng nhưng nàng không đứng dậy, chỉ nhìn Dư Tịnh một cái. Nàng biết Dư Tịnh sẽ không giúp nàng, hoặc là không giúp được nàng, nếu không sẽ không cùng Kỳ Tẫn giấu giếm nàng như vậy.
“Tạ Anh.” Dư Tịnh lại gọi nàng một tiếng, muốn nói vài lời an ủi nàng nhưng những lời đó khi đối diện với ánh mắt Tạ Anh đều bị phong tỏa lại. Cuối cùng Dư Tịnh không nói gì cả chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh Tạ Anh một lát. Một lát đó trong Uyển Oanh Các yên tĩnh vô cùng. Bất kỳ động tĩnh và âm thanh nhỏ xíu nào cũng đều vô cùng rõ ràng. Thời gian dường như ngừng trôi vậy. Dư Tịnh nghĩ đến dáng vẻ nhìn thấy Tạ Huyền đêm qua, mũi đột nhiên rất cay.
Trở về Từ Ninh Cung đúng lúc gặp người của Ty Y Cục tới đưa y phục cho yến tiệc đầu năm ngày mai. Nghĩ đến ngày mai đã quyết định xong là đi gặp Tô Tư Dương, Dư Tịnh đi vào trong điện, thay đôi khuyên tai mã não đỏ đó mới đi ra.
Giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ của Thịnh Hoa vang lên trong não hải, nàng ngáp một cái, chậm rãi nói: “Cũng đã qua lâu rồi nhỉ.”
“Ngày mai, ngày mai ta liền đưa ngươi đi gặp Tô Tư Dương.” Dư Tịnh vừa rũ mắt vừa nhìn bộ y phục cung nữ Ty Y Cục bưng nghĩ thầm.
“Thật sao!” Giọng nói Thịnh Hoa không kìm được mà vui mừng, lúc này lại có vài phần dáng vẻ của tiểu cô nương rồi.
“Tự nhiên rồi, ngươi thích bộ nào?” Dư Tịnh hỏi.
Thực ra cũng không cần phiền phức như vậy, chẳng qua Dư Tịnh nghĩ đây đại khái là lần cuối Thịnh Hoa gặp Tô Tư Dương rồi, có chút mủi lòng. Gặp người trong lòng tự nhiên là phải trang điểm đẹp nhất, mặc bộ y phục xinh đẹp nhất.
“Màu đỏ tươi, vai mây rơi màu xanh bảo thạch, bộ có đính trân châu đó.”
Nghe Thịnh Hoa nói vậy, Dư Tịnh liếc nhìn một cái, sau đó ánh mắt dừng lại trên bộ y phục đó: “Lấy bộ đó đi.”
“Vâng.” Cung nữ đáp lời, bưng y phục lui xuống.
Thời gian trôi qua nhanh, chớp mắt liền tới yến tiệc đầu năm. Dư Tịnh đã trang điểm chải chuốt xong xuôi rồi. Không biết tại sao nàng luôn cảm thấy đầu năm năm nay so với mọi năm đặc biệt lạnh lẽo vắng vẻ hơn.
Tới chính điện, ca múa nhạc khí, quản huyền ty trúc đang náo nhiệt. Nàng là đeo khuyên tai đi ra, mang theo một luồng phách của Thịnh Hoa, nhìn qua khác hẳn ngày thường. Vì nàng đã không phải lần đầu như vậy rồi nên A Ngọc đã quen rồi. Nàng ngồi ở vị trí nhìn ca múa, nghe những lời nịnh hót của những đại thần đó. Tạ Anh vì diện bích nên không tham dự, ngược lại Kỳ Tẫn thần sắc trầm tĩnh tự nhược, lại như người không có việc gì vậy, một chút cũng không bị ảnh hưởng.
Dư Tịnh nhìn Kỳ Tẫn, có một khoảnh khắc cảm nhận được sự bạc bẽo của nhà đế vương. Cái gọi là sủng ái chẳng qua cũng là gảy ngón tay một cái, như mây nổi vậy chớp mắt liền tan biến.
Vụ án của nhà họ Tạ thực ra đã gần như định rồi, có lẽ cảm thấy đầu năm thấy máu không tốt, đại khái sau năm mới liền sẽ có một quyết đoán. Đây cũng chính là lý do tại sao ngày kết thúc lịch kiếp của Tạ Huyền sẽ vào ngày hai mươi bảy tháng hai.
Dư Tịnh nghĩ ngợi, bỗng nhiên nghĩ tới mục đích của chuyến đi này, liếc nhìn một lượt những người ngồi bên dưới, ánh mắt dừng lại trên người Tô Tư Dương.
“Ta trước đây đã từ chối Tô Tư Dương bao nhiêu lần như vậy, thậm chí còn bác bỏ thể diện của hắn, hắn còn tới sao?” Dư Tịnh có chút thấp thỏm bất an nghĩ thầm, dù sao nàng trước đây đối với Tô Tư Dương quả thực rất lạnh nhạt, giờ đột nhiên lại gọi hắn gặp mặt, đổi lại là người khác chắc hẳn là sẽ không để ý tới nàng đâu.
“Hắn sẽ tới.” Giọng nói của Thịnh Hoa vô cùng khẳng định.
“A Ngọc.” Dư Tịnh hơi nghiêng đầu phân phó, “Báo cho Tô đại nhân một tiếng, Ai gia muốn gặp hắn một lần.”
A Ngọc rõ ràng ngẩn người một lát, không dám tin nhìn Dư Tịnh một cái, xác nhận lại: “Tô đại nhân ạ?”
“Ừm.” Dư Tịnh đáp lời A Ngọc mới do dự thấp giọng đáp lời.
Dư Tịnh cứ ngồi ở đài cao nhìn, nhìn cung nữ rót rượu cho Tô Tư Dương, nhìn Tô Tư Dương không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn về phía nàng. Ánh mắt của hắn rất phức tạp. Không biết có phải ánh nến trong điện thắp quá sáng không, phản chiếu trong mắt Tô Tư Dương. Ngoài sự không thể tin nổi ra, Dư Tịnh cảm nhận được nhiều hơn là một loại ý vui mừng khác. Đến mức Dư Tịnh khi gặp Tô Tư Dương trong đầu hiện lên vẫn là ánh mắt của hắn trong điện vừa rồi.
“Thái hậu nương nương tìm vi thần có chuyện gì ạ?” Tô Tư Dương lúc này biểu cảm hơi có chút không kiên nhẫn.
“Để ta ra đi.” Thịnh Hoa lên tiếng.
“Được.” Dư Tịnh lời vừa dứt, cảm giác bị phong tỏa đó liền ùa tới. Như bị nhốt trong một đầm nước hồ vậy, âm thanh, mùi vị cùng cảm giác xung quanh đều trở nên vô cùng yếu ớt. Giống như lần trước Thịnh Hoa giúp hắn từ chối Tạ Huyền vậy, không nói nên lời. Dư Tịnh đột nhiên liền hiểu ra, Thịnh Hoa muốn chiếm giữ cơ thể chỉ cần qua sự đồng ý của nàng là được. Lần trước là như vậy, lần này cũng vậy.
Thịnh Hoa còn chưa mở lời mắt đã đỏ hoe rồi. Tuy sau khi về hoàng cung gặp hắn vài lần nhưng chưa bao giờ gần như vậy.
Tô Tư Dương thấy phản ứng này của Thịnh Hoa tưởng Thịnh Hoa là vì chuyện của Tạ Huyền mà thương cảm, nhíu mày: “Thái hậu nương nương nếu muốn nói với vi thần chuyện của nhà họ Tạ thì xin mời về cho.”
“Tư Dương.” Thịnh Hoa mở lời, giọng nói hơi có chút khàn.
Tô Tư Dương nhìn chằm chằm Thịnh Hoa dường như muốn nhìn thấu nàng vậy. Hắn cứ thế đứng nhìn Thịnh Hoa rất lâu. Tuyết ngoài hành lang vẫn đang rơi, Thịnh Hoa mặc một thân hoa phục quý quán, những hạt đông châu đính trên y phục lưu quang dật thái. Tô Tư Dương thì mặc một thân tử bào hoa quý, trên bào thêu những con hạc trắng sống động như thật. Dư Tịnh đột nhiên cảm thấy đáy lòng một trận bi lương, Thịnh Hoa là Thái hậu còn Tô Tư Dương là thần tử, giữa họ nhìn qua dường như rất gần thực chất ở giữa ngăn cách quá nhiều quá nhiều thứ.
“Tô đại nhân dạo này vẫn ổn chứ? Dạo này trời lạnh, Tô đại nhân phải để ý sức khỏe.” Thịnh Hoa khi nói lời này giọng nói đã có chút nghẹn ngào rồi.
Tô Tư Dương còn chưa mở lời liền nghe thấy Thịnh Hoa tiếp tục nói: “Nguyện đại nhân trừ cựu vọng sinh tân ý, đoan dữ tân niên nhật nhật tân.”
“Thời gian không còn sớm nữa, Ai gia vừa rồi uống rượu hơi nhiều rồi nên xin phép về cung trước.” Thịnh Hoa nói xong không quay đầu lại đi về phía cuối hành lang. Mới đi được hai bước, sau lưng truyền tới giọng nói nhẹ nhàng hơi có chút không chắc chắn của Tô Tư Dương, “Thước Thước?”
Đầy vẻ ôn nhu quyến luyến.
Thịnh Hoa lên xe ngựa, cảm giác của Dư Tịnh mới dần dần rõ ràng trở lại. Hoạt động một chút ngón tay đông lạnh sắp cứng đờ, “tách” một tiếng, trên tay một trận ấm áp. Dư Tịnh có chút thất thần giơ tay sờ sờ gò má, sờ thấy một mảng ẩm ướt, có chút ngoài dự liệu của Dư Tịnh.
“Thịnh Hoa.” Dư Tịnh gọi nàng một tiếng.
Không có ai đáp lời.
Sau khi Thịnh Hoa đơn độc gặp Tô Tư Dương xong, Dư Tịnh liền không bao giờ nghe thấy giọng nói của Thịnh Hoa nữa. Cho dù có tháo khuyên tai ra rồi đeo lại vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào. Dư Tịnh lắc lắc đôi khuyên tai mã não đỏ trên tay, nghĩ một lát cuối cùng vẫn đặt đôi khuyên tai cùng chiếc trâm hoa tân di đó ở một chỗ. Đôi khuyên tai cùng chiếc trâm hoa tân di này ở phàm gian Dư Tịnh đại khái là sẽ không bao giờ đeo nữa.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Thập Niên 80: Ly Hôn Rồi Mới Bắt Đầu
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương tiếp theo ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor ạ