Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 78: Sự Thật Phũ Phàng Lệ Đắng Tuôn Rơi

Chương 78: Sự Thật Phũ Phàng Lệ Đắng Tuôn Rơi

Bước chân vào thiên lao, Dư Tịnh không kìm được mà rùng mình một cái, thiên lao âm u lạnh lẽo, cái lạnh thấu tận xương tủy, nàng quấn chặt chiếc áo đại bào trên người rồi tiếp tục đi vào trong. Mặt đất ẩm ướt trải những lớp cỏ khô lộn xộn, còn có vài con côn trùng bò qua bò lại, đột nhiên có thứ gì đó vụt qua dưới chân, Dư Tịnh sợ hãi vội lùi lại hai bước.

“Thiên lao u ám, thường có rắn rết chuột bọ, làm chủ tử kinh hãi rồi, xin chủ tử thứ tội!” Ngục tốt nói với Dư Tịnh.

Dư Tịnh khẽ lắc đầu, tiếp tục đi vào trong. Đi được một lúc, Dư Tịnh mở lời hỏi: “Sắp tới chưa?”

“Sắp rồi ạ, ngay góc rẽ phía trước gian đầu tiên chính là nó.” Ngục tốt nhanh chóng trả lời.

Dư Tịnh khựng lại một chút, sau đó cất bước tiến lên, dừng lại ở góc rẽ. Trong lao thắp nến, ánh nến u tối, trên nền đất trong phòng giam có một người đang nằm. Dư Tịnh nhìn kỹ mới nhận ra người đó là Tạ Huyền. Nàng kìm nén thôi thúc muốn chạy tới chỗ hắn, cứ thế đứng yên tại chỗ. Mái tóc dài xõa xượi, hình dung tiều tụy, trên người chỉ mặc một chiếc áo đơn không nhìn ra màu sắc ban đầu, trên áo đơn đầy những vết máu đỏ tươi, đỏ thẫm, đập vào mắt vô cùng xót xa.

Trời lạnh thế này, nếu hắn cứ nằm mãi trên đất như vậy sẽ bị chết cóng mất.

“Khụ khụ.” Hắn khẽ ho hai tiếng, âm thanh rất nhẹ, dường như giây tiếp theo sẽ đứt hơi vậy.

Dư Tịnh siết chặt nắm đấm, quay người nói với ngục tốt: “Ngươi mang đồ qua đó đi, không cần nhắc tới việc Ai gia đã tới.”

“Nếu có hỏi tới, cứ tùy ý lấp liếm qua chuyện là được, đừng để hắn nảy sinh nghi ngờ.” Dư Tịnh tiếp tục dặn dò.

“Vâng, tiểu nhân hiểu ạ.” Ngục tốt cúi người đáp lời.

Dư Tịnh nghiến răng, quay người rời đi luôn, A Ngọc có chút không hiểu tại sao Dư Tịnh đã tới đây rồi mà không vào xem Tạ Huyền. Nhưng A Ngọc cảm thấy Dư Tịnh làm như vậy nhất định có lý do của nàng.

Bước ra khỏi thiên lao, không khí lạnh lẽo thanh khiết thổi tan mùi máu tanh nơi chóp mũi. Dư Tịnh lạnh đến mức hít hít mũi, sau đó thở dài một tiếng rồi lên xe ngựa.

Ngục tốt đợi Dư Tịnh đi rồi mới xách hộp thức ăn đi tới trước phòng giam của Tạ Huyền, dùng vỏ kiếm trên tay gõ gõ vào thanh gỗ.

Tạ Huyền nằm trên đất, cả người lạnh buốt, liếc nhìn hộp thức ăn đặt trên đất. Người cứng đờ, hơi thở bỗng chốc trở nên nặng nề. Hắn chậm rãi ngồi dậy, trên người không có chỗ nào là lành lặn nên khi ngồi dậy kéo động đến vết thương đau đến thấu xương, lông mày nhíu chặt. Lạnh quá, không khí lạnh lẽo tràn vào khoang mũi và khí quản có chút ngứa, hắn lại không nhịn được khẽ ho hai tiếng. Hắn đưa tay vuốt ve trước ngực coi như là thuận khí, giọng nói khàn đặc mở lời: “Là Thái hậu nương nương sao?”

Ánh mắt ngục tốt có chút phiêu hốt không định, chỉ có điều trong phòng giam tối nên Tạ Huyền không nhìn thấy.

“Ta thấy ngươi là đang mơ mộng hão huyền, Thái hậu nương nương ư, nếu Thái hậu nương nương quan tâm ngươi đến mức này thì ngươi sao lại rơi vào nông nỗi này chứ?” Ngục tốt vừa mỉa mai vừa lấy đồ trong hộp thức ăn ra đặt vào bên trong, “Mau dùng đi rồi ta còn mang đồ đi, nếu bị người khác biết được thì cả ngươi và ta đều không có kết quả tốt đâu.”

Tạ Huyền ngồi trong bóng tối, nhìn hắn lấy đồ trong hộp thức ăn ra. Ánh mắt dừng lại trên đĩa ngó sen kẹp thịt, ngó sen kẹp thịt, bánh quế hoa, còn có một lọ nhỏ thuốc kim sang.

Hắn chợt nhớ tới lúc ở Đàm Châu hắn từng nhận được một bức thư do Dư Tịnh viết, nói món ngó sen kẹp thịt của tiểu trù phòng trong cung nàng làm rất ngon, nếu có cơ hội nhất định phải cho hắn nếm thử. Gần như trong nháy mắt, hắn khẳng định người gửi những thứ này tới chính là Dư Tịnh.

Hắn đưa tay qua cầm lấy một miếng ngó sen kẹp thịt, cắn một miếng, dường như là vừa mới làm xong, trời lạnh thế này mà sự giòn rụm vẫn mang theo chút hơi ấm.

Trái tim và cơ thể vốn đã băng giá lúc này đều có chút hơi ấm áp trở lại.

Tạ Anh ban ngày ngủ nhiều nên nhập đêm nằm mãi mà không sao ngủ được. Ước chừng là than trong điện đốt quá đủ nên trong người nóng nực khó chịu. Trằn trọc một hồi cuối cùng cũng không nhịn được tung chăn dậy xỏ giày khoác chiếc áo đại bào trên giá rồi đẩy cửa ra. Mấy ngày nay nàng ngủ rất sớm nên thời gian này tính ra cũng không muộn.

Cung nữ trực ngoài điện thấy Tạ Anh ra ngoài vội đứng dậy nói với Tạ Anh: “Mỹ nhân có gì phân phó ạ?”

“Không có gì, chẳng qua là không ngủ được muốn ra ngoài đi dạo chút thôi.” Tạ Anh đáp lời, mượn ánh đèn lồng dưới hành lang nhìn vào trong sân một cái. Tuyết vẫn đang rơi, bầu trời u ám đè nén khiến người ta cảm thấy có chút không thở nổi.

“Mỹ nhân trên người mặc mỏng quá, nô tỳ đi lấy cho Mỹ nhân một chiếc áo choàng nhé.” Cung nữ nhìn y phục trên người Tạ Anh mở lời.

“Không cần, thế này không lạnh.” Tạ Anh sợ phiền phức, quấn chặt áo đại bào rồi cất bước đi về phía bên cạnh.

Nàng đi men theo dưới hành lang, đi dạo không mục đích, khi đi tới một góc rẽ nghe thấy tiếng người nói chuyện ngoài tường. Tạ Anh lập tức dừng bước, khoảnh khắc dừng lại nghe thấy ba chữ Tạ đại nhân. Tạ Anh cảm thấy không ổn, quay người ra hiệu bằng mắt cho cung nữ sau lưng không được lên tiếng.

“... dùng hình với Tạ đại nhân rồi, xem ra nhà họ Tạ cũng sắp đổ rồi nhỉ. Nếu nhà họ Tạ đổ thì Mỹ nhân nhà chúng ta liệu có...”

“E là cũng sắp rồi, ngươi lại không phải không biết, kể từ khi đứa trẻ của Mỹ nhân mất Bệ hạ đã lâu rồi không tới Uyển Oanh Các của chúng ta nữa.”

“Nhưng mà lúc Mỹ nhân mất con Bệ hạ rõ ràng là...”

“Quân ân như nước chảy về đông, Mỹ nhân nhà chúng ta giờ cũng không còn như xưa nữa rồi.” Người đó nói lời này còn vô cùng tiếc nuối.

Lúc Tạ Anh bước ra bước chân rất nhẹ nhưng họ vẫn nhận ra. Một người trong đó nhìn thấy Tạ Anh trước, khoảnh khắc nhìn thấy mặt mày sợ đến mức trắng bệch, như gặp ma vậy, không nói nên lời. Người còn lại thấy vậy nghiêng đầu qua nhìn thấy Tạ Anh liền kêu thét một tiếng, bịch một cái quỳ sụp xuống đất.

“Mỹ... Mỹ nhân.” Họ lắp bắp mở lời.

Đầu óc Tạ Anh loạn thành một đoàn, mở lời chất vấn: “Những lời các ngươi vừa nói là có ý gì?”

“Nô tỳ đáng chết, vạn lần không nên nói xấu sau lưng, còn... còn mong Mỹ nhân tha tội!” Một người trong đó run rẩy giọng nói khẩn cầu.

“Nói!” Tạ Anh nghiêm giọng quát, có một khoảnh khắc mất kiểm soát, “Dùng hình với Tạ đại nhân, nhà họ Tạ sắp đổ rồi, rốt cuộc là có ý gì?”

Họ bị dọa sợ, lắp bắp kể hết những chuyện xảy ra bên ngoài cho Tạ Anh nghe. Tạ Anh nghe mà kinh tâm động phách, nàng đột nhiên nhớ tới những điều bất thường trong những ngày này. Kỳ Tẫn không thường xuyên tới Uyển Oanh Các, Tạ Anh còn có thể coi là Kỳ Tẫn bận rộn chuyện tiền triều, hoặc là đã mất hứng thú với nàng. Nhưng Dư Tịnh dạo này cũng vậy, tới ít đi, cho dù có tới sắc mặt cũng không tốt, như thể có tâm sự gì đó.

Nghĩ đến đây, Tạ Anh đột nhiên quay người chạy về phía ngoài điện. Cung nữ sau lưng không kịp phản ứng vội chạy theo: “Mỹ nhân!”

Tạ Anh rảo bước chạy, chân giẫm vào tuyết cũng không cảm thấy nửa điểm lạnh lẽo. Nàng chạy rất nhanh, bên tai chỉ có tiếng gió lạnh rít gào. Khi chạy tới trước tẩm điện của Kỳ Tẫn bị thị vệ trước cửa chặn lại.

“Mỹ nhân, Bệ hạ đã nghỉ ngơi rồi, nếu có chuyện gì thì để ngày mai hãy nói ạ.” Thị vệ trước cửa kinh ngạc trước trang phục của Tạ Anh lúc này nhưng vẫn tận chức trách khuyên nhủ.

Mái tóc của Tạ Anh lúc này đã xõa ra, một mái tóc xanh như ánh trăng tuôn chảy. Áo đại bào vẫn quấn trên người nhưng bên dưới mặc mỏng manh, nhìn qua là biết vội vã chạy tới.

“Láo xược, nếu có chuyện gì các ngươi gánh vác nổi không?” Tạ Anh lúc này đứng định, nghiêm giọng quát mắng.

Thị vệ do dự, thấy cử chỉ thần thái của Tạ Anh không giống như dọa người, hơn nữa dạo trước người Kỳ Tẫn sủng ái nhất đúng là Tạ Anh. Thị vệ trước tiên nhìn nhau một cái, sau đó định nói gì đó thì Tạ Anh đã xông vào trong rồi.

“Bệ hạ, Bệ hạ!” Tạ Anh chạy vào trong, từng tiếng từng tiếng gọi khiến Từ Tân Thụ đang canh trước cửa giật mình.

Từ Tân Thụ thấy Tạ Anh như vậy tâm hạ kinh hãi, vội tiến lên nói: “Tạ Mỹ nhân, Bệ hạ lúc này đã nghỉ ngơi rồi, có lời gì thì để ngày mai...”

Từ Tân Thụ lời còn chưa dứt, cửa điện đã bị đẩy ra. Kỳ Tẫn đứng sau cửa, mái tóc dài xõa xượi, trên người cũng chỉ khoác một chiếc áo đại bào.

“Bệ hạ.” Tạ Anh đứng đối diện Kỳ Tẫn, cũng là dáng vẻ này, nàng không nói gì cả chỉ gọi một tiếng. Khi định mở lời Kỳ Tẫn đã bước ra khỏi cửa điện. Hắn cao hơn nàng rất nhiều, khi hắn đứng nhìn nàng luôn cho nàng một cảm giác như đang nhìn xuống từ trên cao.

“Tuế Tuế, hậu cung không được can chính.” Kỳ Tẫn đi tới trước mặt nàng, chỉ bình tĩnh nói với nàng một câu như vậy.

Tạ Anh biết những lời tiếp theo của nàng không thể mở lời được nữa rồi. Kỳ Tẫn đã có quyết đoán của hắn, nàng có nói thế nào cũng vô dụng.

“Tại sao?” Tạ Anh nghẹn ngào mở lời, cảm xúc tích tụ vừa rồi khi nói ra hai chữ này dường như đã có chỗ vỡ.

“Bệ hạ, con người của phụ huynh thần thiếp, thần thiếp hiểu rõ hơn ai hết. Tư bán lương quân, phụ huynh thần thiếp là tuyệt đối không làm, cũng không thèm làm! Còn mong Bệ hạ minh giám!” Tạ Anh khi nói lời này đúng lúc có lệ từ hốc mắt rơi xuống, như chuỗi ngọc đứt dây khiến người ta thương xót.

Lông mày Kỳ Tẫn lại nhuốm vài phần giận dữ: “Ý của nàng là trẫm oan uổng họ rồi?”

Nhất thời hai người đều không nói lời nào nữa. Chỉ còn gió tuyết bên ngoài tàn phá, rít gào. Từ Tân Thụ thấy hai người bướng bỉnh đối đầu nhau, ai cũng không nhường ai, đầu to vô cùng. Tạ Anh đã biết chuyện này, hắn nhớ tới những gì Kỳ Tẫn đã dặn dò hắn trước đó, khẽ thở dài một tiếng.

“Thần thiếp không dám.” Tạ Anh hít hít mũi, hướng về phía Kỳ Tẫn khẽ cúi người, “Là thần thiếp đường đột, làm phiền Bệ hạ nghỉ ngơi, thần thiếp tự xin về cung diện bích, thần thiếp cáo lui.”

Một câu nói Tạ Anh liền tự sắp xếp cho mình xong xuôi, Kỳ Tẫn còn muốn nói gì đó nhưng cũng không bới ra được nửa điểm lỗi lầm. Chỉ có thể nhìn theo bóng lưng Tạ Anh biến mất trong sân.

Tạ Anh vừa đi, Từ Tân Thụ lập tức quỳ xuống: “Nô tài làm việc không chu toàn, còn mong Bệ hạ thứ tội!”

Kỳ Tẫn thực ra cũng biết trong cung đâu đâu cũng là miệng, chuyện này muốn giấu là căn bản không giấu nổi. Giấu nàng được bấy lâu nay đã coi là rất tốt rồi. Kỳ Tẫn thấp mày liếc nhìn Từ Tân Thụ đang quỳ trên đất, sau đó nhấc chân đi qua.

Cơn đau kịch liệt truyền tới từ vai khiến Từ Tân Thụ rên rỉ một tiếng nhưng hắn vẫn quỳ rất tốt.

“Đi tra xem là ai tiết lộ, giết đi.”

“Vâng.” Từ Tân Thụ đáp lời.

“Còn nữa, sai người để ý Tạ Mỹ nhân một chút.” Kỳ Tẫn tiếp tục một câu, Từ Tân Thụ hơi ngẩn người một lát sau đó phản ứng lại đáp lời.

Đề xuất Ngược Tâm: Giả Nhược Bất Từng Yêu Chàng
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Khi nào có chương tiếp theo ạ?

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay, cảm ơn editor ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện