Chương 77: Tai Ương Bất Ngờ Gia Tộc Lâm Nguy
Ngân Thường Cung, Dư Tịnh nhớ mang máng là nơi ở của Ngô Tài nhân. Trước đây nghe nói hậu cung tranh đấu âm hiểm độc ác, giờ thấy Tạ Anh như vậy mới sâu sắc cảm thấy lời này đáng tin. Suy nghĩ chợt lóe lên, Tạ Huyền đến lúc đó chẳng lẽ cũng...
Nghĩ đến đây liền cảm thấy mùi máu tanh đang tràn ngập nơi chóp mũi lúc này càng thêm nồng nặc. Không nhịn được mà khan nôn một cái, A Ngọc thấy Dư Tịnh như vậy có chút lo lắng mở lời: “Thái hậu nương nương?”
Tạ Huyền vốn dĩ có chút tâm tư đặt trên người Dư Tịnh, nghe thấy động tĩnh bên kia liền liếc nhìn một cái. Thấy sắc mặt Dư Tịnh không được tốt lắm, có chút lo lắng.
Ngô Tài nhân bị truyền tới, nàng ta thấy tình cảnh ở Uyển Oanh Các lập tức sợ đến mức khai hết sạch. Kỳ Tẫn hạ chỉ ban chết, Ngô Tài nhân khóc lóc làm loạn trong sân một hồi bị thị vệ bịt miệng lại không phát ra được âm thanh nào nữa. Tiếng động dần lắng xuống, Kỳ Tẫn quay người đi vào nội điện, Dư Tịnh vốn định vào xem Tạ Anh một chút rồi về nhưng thấy Kỳ Tẫn vào rồi nên thôi. Thấy Kỳ Tẫn đối với chuyện này để tâm như vậy, nghĩ thầm Tạ Anh chắc cũng sẽ không có chuyện gì. Chỉ tội nghiệp đứa trẻ mang theo bao mong đợi nói mất là mất.
Dư Tịnh đi ra ngoài, Tạ Huyền đang dẫn người dọn dẹp đồ đạc trong sân, Tạ Huyền thấy Dư Tịnh đi liền do dự một lát, tiến lên nói: “Máu trong sân đã kết băng, Thái hậu nương nương cẩn thận một chút.”
“Đa tạ Tạ đại nhân quan tâm.” Dư Tịnh mở lời, thấy dáng vẻ Tạ Huyền như vậy, nghĩ đến Tạ Anh cũng có chút không đành lòng, “Tạ đại nhân đừng quá đau buồn, làm hại đến thân thể mình cũng là lợi bất cập hại.”
Tạ Huyền nghe thấy lời này ngẩn người hồi lâu, khẽ gật đầu: “Vi thần đa tạ Thái hậu nương nương.”
Dư Tịnh thấy sắc mặt Tạ Huyền giãn ra, đột nhiên ý thức được mình đang làm gì, lập tức sa sầm mặt mày, quay người đi ra ngoài.
Trở về Từ Ninh Cung lại trằn trọc mãi không ngủ được, nằm trên giường lật qua lật lại hồi lâu. Cuối cùng không nhịn được đứng dậy lật phong thư Nguyệt Lão đưa cho nàng ra. Nhìn phong thư trên tay, Dư Tịnh không nhịn được mở ra. Khi rút tờ giấy thư ra, Dư Tịnh nhìn thấy một dòng chữ.
Đồ nhi ngoan, vi sư đã hạ chú, phải đợi đến ngày đó mới xem được.
Nguyệt Lão như vậy khiến Dư Tịnh càng thêm bồn chồn, nhưng lại vô phương cứu chữa. Nàng hiện giờ có thể làm chỉ có thể đợi ngày đó đến.
Dư Tịnh thở dài một tiếng, đứa trẻ của Tạ Anh e là chỉ là khởi đầu. Tiếp theo chờ đợi nhà họ Tạ...
Dư Tịnh cả đêm không ngủ, khi trời sắp sáng mới mơ màng ngủ thiếp đi. Ngủ đến gần trưa mới giật mình tỉnh giấc từ trong giấc mộng. A Ngọc trong điện đang thêm than, nghe thấy động tĩnh giật mình một cái.
“Thái hậu nương nương, có phải gặp ác mộng rồi không ạ?”
Đúng là có mơ một giấc mơ, trong mơ toàn là thi thể cùng máu đỏ tươi chói mắt. Mùi máu tanh lan tỏa khắp nơi khiến người ta ngửi mà muốn nôn.
“Ừm.” Dư Tịnh đáp lời, nhìn ra cửa sổ vẫn còn u ám, “Mấy giờ rồi?”
“Bẩm Thái hậu nương nương, hiện giờ là giờ Ngọ rồi ạ.”
“Rửa mặt dùng bữa đi.” Dư Tịnh phân phó, trong lòng nàng nhớ đến Tạ Anh, vội vàng rửa mặt dùng bữa xong liền đi tới Uyển Oanh Các.
Uyển Oanh Các nồng nặc mùi thuốc, Dư Tịnh đi vào, một nhóm người lần lượt hành lễ thỉnh an Dư Tịnh.
“Tạ Mỹ nhân thế nào rồi?” Dư Tịnh hỏi Đan Nhi.
“Bẩm Thái hậu nương nương, Mỹ nhân nhà chúng nô tỳ đã tỉnh rồi, chỉ là...” Đan Nhi nói đến đây liếc nhìn vào trong điện một cái, lại nhìn bát thuốc trên tay. Dư Tịnh đại khái đã hiểu, đưa tay qua đón lấy bát thuốc trên tay Đan Nhi: “Để Ai gia đi, các ngươi đều lui xuống hết đi.”
“Vâng.” A Ngọc cùng Đan Nhi đáp lời, nhất thời người trong điện đều lui xuống hết.
Dư Tịnh đi vào, gọi một tiếng: “Tạ Anh.”
Tạ Anh ngẩng đầu, đờ đẫn nhìn Dư Tịnh một cái, Dư Tịnh nhìn rõ mồn một khi nàng ngẩng đầu mắt đỏ hoe, nước mắt lả tả rơi xuống.
Tim Dư Tịnh thắt lại, bưng bát thuốc đến bên cạnh Tạ Anh, không nói lời nào, nhìn nàng, thổi nguội thuốc rồi đưa tới bên môi nàng. Tạ Anh khựng lại một chút, rồi cũng uống hết bát thuốc Dư Tịnh đưa tới.
Chẳng mấy chốc thuốc đã uống xong, Dư Tịnh đưa tay vuốt ve đầu Tạ Anh: “Nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Tạ Anh nghe thấy lời này nước mắt rơi càng dữ dội hơn. Dư Tịnh đưa tay qua ôm lấy Tạ Anh, khẽ vỗ vỗ vai nàng. Nàng tuy không hiểu cảm giác mất con là thế nào nhưng nàng biết mất đi thứ quan trọng nhất nhất định là không dễ chịu gì. Nếu có ngày Tạ Huyền hắn... Dư Tịnh nghĩ đến đây không dám nghĩ tiếp nữa, vội vàng dừng lại.
Từ Uyển Oanh Các đi ra, Dư Tịnh không về Từ Ninh Cung mà muốn đi dạo tùy ý. Đi tới đầu con đường nhỏ còn chưa kịp nhận ra chỉ thấy Tô Tư Dương, nàng có chút ngạc nhiên.
Nàng đã có một thời gian không gặp hắn kể từ sau lần Tô Tư Dương nhắc nhở nàng. Thần sắc Tô Tư Dương rất lạnh lùng, nhìn thấy Dư Tịnh cũng chỉ từ xa cúi người chắp tay, sau đó liền quay người rời đi.
Giờ đã gần đầu năm, tuyết cứ rơi rồi lại ngừng, ngừng rồi lại rơi. Chớp mắt một cái lại tuyết rơi rồi. A Ngọc bên cạnh thấp giọng nhắc nhở: “Thái hậu nương nương, bên ngoài lạnh, chúng ta đã đi được một lúc rồi, hay là về Từ Ninh Cung đi ạ, nếu bị cảm lạnh thì không tốt đâu.”
“Được, về thôi.” Dư Tịnh đáp lời.
Tin tức truyền tới lúc Dư Tịnh đang chuẩn bị đi xem Tạ Anh lần nữa.
“Thái hậu nương nương, tin tức từ tiền triều, Trương đại nhân tố cáo Tạ tướng quân cùng Tạ đại nhân ở Đàm Châu kháng cự man di tư khấu lương quân bán trộm ạ.” A Ngọc thần sắc cũng vô cùng hoảng hốt.
“Hoang đường!” Dư Tịnh tức giận đến cực điểm, lập tức mở lời.
A Ngọc bị dọa sợ, nhất thời cũng không biết mình nên nói gì.
Con người của Tạ Cẩn cùng Tạ Huyền, chuyện này nói ra nàng còn không tin, Kỳ Tẫn tự nhiên chắc cũng sẽ không tin đâu.
“Bệ hạ nói thế nào?” Dư Tịnh cấp thiết mở lời hỏi.
“Bệ hạ hạ lệnh bắt giam Tạ tướng quân cùng Tạ đại nhân vào thiên lao, sai người triệt tra. Chỉ có điều lúc Trương đại nhân tố cáo đã trình sổ sách cùng với có thân tín của Tạ tướng quân làm chứng, nhân chứng vật chứng đều có đủ. E là...”
A Ngọc vừa nói vừa nhìn thần sắc của Dư Tịnh. Nàng tưởng Dư Tịnh sẽ rất hoảng nhưng thần sắc nàng dần bình tĩnh lại.
Hiện giờ cách đầu năm chỉ còn vài ngày, ngày hai mươi bảy tháng hai đã rất nhanh rồi. Chuyện này là kiếp số của Tạ Huyền. Dư Tịnh giờ cũng đã hiểu lời Nguyệt Lão nói lần cuối gặp Tạ Huyền là ý gì rồi.
Chỉ là chuyện này lại là ai làm? Tạ Cẩn cùng Tạ Huyền trong triều tuy có người kỵ húy nhưng chuyện này nếu muốn làm cho chu toàn quả thực là khó làm.
“Để ý tin tức tiền triều.” Dư Tịnh phân phó. A Ngọc đáp lời đang định quay người đi ra ngoài lại bị Dư Tịnh gọi lại, “Chuyện này không cần để Tạ Anh biết đâu.”
“Vâng, nô tỳ hiểu ạ.” A Ngọc đáp lời.
Tạ Anh giờ thân thể cũng mới tốt lên một chút, nếu biết chuyện này e là càng không tốt. Hơn nữa chuyện này vẫn là định cục. Bất kỳ ai cũng không thay đổi được định cục. Đợi nàng thân thể tốt hơn chút nữa rồi hãy nói cho nàng biết vậy.
Nàng chỉ là làm sao cũng không nghĩ ra người bày trận là ai?
Tạ Huyền gặp chuyện, Dư Tịnh tuy biết nhưng trong lòng vẫn không nhịn được nhớ hắn. Giờ tháng hai chính là lúc trời lạnh nhất. Nàng ở Từ Ninh Cung đốt than còn thấy lạnh như vậy huống chi Tạ Huyền ở trong thiên lao.
Kể từ khi biết tin này Dư Tịnh như ngồi trên đống lửa, mỗi một ngày đều trôi qua vô cùng dày vò. Vừa rất muốn biết tin tức của Tạ Huyền lại vừa sợ nghe thấy, cả ngày như vậy người sắp chịu không nổi rồi.
“Thân thể ngươi dạo này tốt hơn nhiều rồi.” Dư Tịnh ngồi bên cạnh Tạ Anh nói với nàng.
“Vâng.” Tạ Anh đáp lời, “Đa tạ Thái hậu nương nương quan tâm.”
Dư Tịnh đặt bát canh trên tay xuống một bên, khẽ thở dài một tiếng. Tạ Anh thấy tâm trạng Dư Tịnh dường như không được tốt mở lời hỏi: “Thái hậu nương nương dạo này có chuyện gì phiền lòng sao ạ?”
Tim Dư Tịnh thắt lại, có chút hoảng loạn nói: “Không có gì, đại khái là dạo này nghỉ ngơi không tốt thôi.”
“Thái hậu nương nương phải giữ gìn sức khỏe ạ.” Giọng nói Tạ Anh có chút yếu ớt nói.
“Ừm.” Dư Tịnh càng thêm chột dạ, đứng dậy nói với Tạ Anh, “Ai gia tới đủ lâu rồi, xin phép về Từ Ninh Cung trước.”
“Vâng, Thái hậu nương nương đi thong thả.”
Từ chỗ Tạ Anh trở về Từ Ninh Cung, Dư Tịnh liền tâm thần bất định. A Ngọc đi ra ngoài một lát sau đó đi vào, thần sắc do dự: “Thái hậu nương nương, nghe nói trong thiên lao đã dùng hình với Tạ tướng quân, Tạ đại nhân rồi ạ.”
“Dùng hình!” Dư Tịnh nhíu mày kinh hãi một tiếng.
“Vụ án Đàm Châu điều tra hồi lâu không nghe thấy nửa điểm động tĩnh, sao giờ đột nhiên lại dùng hình rồi.”
“Nhân chứng vật chứng đều có đủ, nghe nói Tô đại nhân điều tra mấy ngày cũng không điều tra ra được gì. Sáng sớm nay Trương đại nhân dẫn theo một nhóm lão thần gây sức ép. Định tội... e là chỉ là vấn đề thời gian thôi ạ.” A Ngọc chậm rãi nói.
Tay Dư Tịnh nắm chặt lại, ngưng thần hồi lâu mới mở lời hỏi: “Tạ Huyền hắn... vẫn ổn chứ.”
A Ngọc biết Dư Tịnh nhất định sẽ hỏi cái này, do dự một hồi: “Nghe nói... dường như không được tốt lắm ạ.”
Dư Tịnh có chút không kìm nén được nữa, muốn hỏi tiếp lại không dám hỏi: “A Ngọc ngươi lui xuống trước đi.”
“Vâng.” A Ngọc khẽ cúi người vô cùng lo lắng nhìn Dư Tịnh một cái, lùi lại hai bước sau đó đánh bạo nói với Dư Tịnh, “Thái hậu nương nương.”
Dư Tịnh vô cùng nghi hoặc nhìn về phía A Ngọc: “Thái hậu nương nương nếu lo lắng hay là đi xem Tạ đại nhân đi ạ.”
Một câu nói của A Ngọc đã khơi dậy tâm tư của Dư Tịnh. A Ngọc thấy Dư Tịnh không đáp lời liền lên tiếng: “Là nô tỳ vượt phận rồi, nô tỳ xin phép ra ngoài trước.”
“A Ngọc.”
A Ngọc đi tới trước cửa đột nhiên nghe thấy Dư Tịnh gọi mình, quay người nhìn về phía Dư Tịnh.
“Đi thôi.” Dư Tịnh chỉ nói hai chữ, ánh mắt vô cùng kiên định như đã hạ quyết tâm rất lớn.
“Vâng.” A Ngọc cúi người đáp lời, vội vàng lui xuống chuẩn bị.
Dư Tịnh khoác áo đại bào cùng A Ngọc mang theo một hộp thức ăn đầy ắp lên xe ngựa. Lúc ngồi trên xe ngựa Dư Tịnh đột nhiên nhớ tới lời Nguyệt Lão.
Đừng có mủi lòng, đừng có nghĩ đến việc can thiệp vào mọi thứ ở phàm gian, những gì họ trải qua đều là kiếp số họ phải chịu. Nếu con mủi lòng, biết đâu kết cục cuối cùng của họ sẽ vì con mà thay đổi.
Xe ngựa lắc lư chậm rãi tiến về phía trước, bánh xe đè lên tuyết phát ra âm thanh kẽo kẹt nhỏ xíu. Dư Tịnh nhìn hộp thức ăn, nhìn chằm chằm hộp thức ăn đến ngẩn ngơ, nàng nghĩ đến xuất thần cho đến khi xe ngựa dừng lại.
“Chủ tử, tới rồi ạ.”
Thôi bỏ đi, đến cũng đến rồi, những thứ này cũng không thể lãng phí được. Dư Tịnh đứng dậy xuống xe ngựa.
“Chủ tử xin mời đi theo tiểu nhân.”
Dư Tịnh nhìn tấm biển thiên lao, hít một hơi thật sâu. Cất bước đi theo ngục tốt vào trong.
Đề xuất Hiện Đại: Quá Kỳ Bình Quả
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương tiếp theo ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay, cảm ơn editor ạ