Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 82: Trở Lại Thiên Đình Bụi Trần Đã Tan

Chương 82: Trở Lại Thiên Đình Bụi Trần Đã Tan

“Vừa rồi ta quên mất, ta phải sắp xếp cho A Ngọc một chút.” Dư Tịnh vừa nói vừa đi tới bàn viết trải giấy bút ra viết gì đó.

Dạ Du Thần thấy Dư Tịnh viết chăm chú, ghé đầu qua nhìn một cái, Dư Tịnh để lại một khoản bạc lớn chia cho mọi người ở Từ Ninh Cung, đặc biệt là A Ngọc, dặn thả A Ngọc xuất cung, phái người hộ tống tới Quy Châu chăm sóc người thân trong nhà.

“Tiên tử quả thực là trọng tình trọng nghĩa mà!” Dạ Du Thần xem xong cảm thán một câu.

Dư Tịnh cầm tờ giấy lên thổi thổi, đáp lời: “Trọng tình trọng nghĩa thì không dám nhận, chẳng qua là A Ngọc đối xử với ta chân tâm, ta tự nhiên là không thể phụ lòng nàng ấy.”

Đứng dậy đặt tờ giấy lên bàn trang điểm. Sau đó mang theo chiếc trâm hoa tân di mã não đỏ cùng chiếc trâm gỗ Tạ Huyền khắc cho nàng trước đây cùng đôi khuyên tai đi theo.

“Dạ Du Thần đợi ta một chút, ta đi chút rồi về.”

Dạ Du Thần còn chưa kịp hoàn hồn Dư Tịnh đã biến mất không thấy tăm hơi. Nàng giờ cũng có tiên pháp rồi, tự nhiên cũng không cần sự giúp đỡ của Dạ Du Thần. Dư Tịnh niệm một cái quyết, chớp mắt liền tới Trung thư phủ, phòng ngủ của Tô Tư Dương. Tuy đêm khuya thăm phòng ngủ nam tử thực sự không ổn nhưng Dư Tịnh giờ là tiên, tự nhiên cũng không cần câu nệ vào những lễ nghi rườm rà của người phàm.

Trong phòng ngủ đốt hương gỗ đàn, Dư Tịnh nhẹ chân nhẹ tay đi vào trong, lấy đôi khuyên tai mã não đỏ ra đặt lên bàn viết của hắn.

Làm xong những việc này Dư Tịnh lại trở về hành lang ngoài điện Từ Ninh Cung, A Ngọc lúc này đang ngồi dưới hành lang ngủ gà ngủ gật. Dư Tịnh dùng ẩn thân chú, đi tới trước mặt A Ngọc nghiêm túc nhìn nàng. Thực ra nàng cũng chỉ là một tiểu cô nương thôi nhưng nàng đã vì nàng làm nhiều việc như vậy, thực sự là một tiểu cô nương lợi hại. Dư Tịnh đưa tay ra, khẽ ôm lấy A Ngọc. Khi nàng là Thái hậu không thể làm những việc này nhưng hiện giờ nàng là Dư Tịnh, không ai quản được nàng.

Dư Tịnh ôm A Ngọc một hồi lâu mới đứng dậy, nhìn A Ngọc khẽ thở dài một tiếng: “Nếu sau này có thể gặp lại, chúng ta nhất định phải làm bạn tốt.”

“Dư Tịnh tiên tử.” Dạ Du Thần đúng lúc từ trong đêm tối đi ra, “Đến lúc phải đi rồi, nếu không đi nữa trời sắp sáng rồi, tiểu tiên cũng sắp tan ca rồi.”

“Ừm.” Dư Tịnh đứng dậy, “Đi thôi.”

Dư Tịnh đi tới bên cạnh Dạ Du Thần, Dạ Du Thần biến ra một chiếc phất trần, hướng về phía chân trời phất phất, chân trời nhảy ra một con hạc trắng. Hạc trắng dừng lại trước mặt Dư Tịnh cùng Dạ Du Thần, Dư Tịnh liếc nhìn Dạ Du Thần một cái.

Dạ Du Thần đưa tay ra phía trước: “Tiên tử không cần sợ hãi, đây là tọa kỵ của tiểu tiên.”

Dư Tịnh biết đây là tọa kỵ của hắn, chỉ là nàng trước đây chưa từng ngồi bao giờ, cảm thấy có chút thần kỳ. Dư Tịnh ngồi lên lưng hạc trắng cho đến khi hạc trắng vỗ cánh, gió mang theo tuyết rít gào bên cạnh họ, vô cùng kích thích.

Khi trời sắp sáng A Ngọc vào điện thêm than, luôn cảm thấy trong điện lạnh lẽo vô cùng, vô thức thêm nhiều hơn một chút. Theo thói quen nhẹ chân nhẹ tay đi vào nội điện muốn xem chăn của Dư Tịnh đã đắp kỹ chưa. Đi tới nội điện, nhìn thấy Dư Tịnh mới cảm thấy có gì đó không ổn.

Dư Tịnh yên tĩnh nằm trên giường, hoa văn mẫu đơn ẩn trắng tố xuôi theo giường thấp rủ xuống, phía trên là cổ tay trắng ngần, dưới đất lăn lóc một chiếc lọ lưu ly. Tim A Ngọc mạnh mẽ nhảy rất nhanh, chậm rãi đi về phía bên giường. Còn chưa đi tới bên giường, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt sợ đến mức người nhũn ra, cả người quỳ sụp xuống. Trên mặt Dư Tịnh mang theo lớp trang điểm vừa rồi nhưng khóe miệng lại mang theo máu, máu đỏ tươi chói mắt.

“Thái hậu nương nương.” A Ngọc giọng nói run rẩy gọi một tiếng. Tay chống đất đứng dậy nhào tới bên giường, đưa tay thăm thăm hơi thở. A Ngọc không dám tin, lại khẽ đẩy đẩy Dư Tịnh.

“Thái hậu nương nương!” A Ngọc giọng nói đã mang theo tiếng khóc.

“A Ngọc tỷ tỷ.”

Ngoài cửa truyền tới giọng nói hoảng hốt của tiểu cung nữ. Sau đó vang lên một trận tiếng bước chân dồn dập, tiểu cung nữ đi vào nội điện như đã hiểu ra điều gì sợ đến mức đờ đẫn tại chỗ không dám tiến lên. Chỉ lí nhí đem tin tức vừa truyền tới nói cho A Ngọc: “A Ngọc tỷ tỷ, vừa rồi thiên lao truyền tới tin tức, Tạ đại nhân mất rồi ạ.”

A Ngọc nghe thấy tin tức này, quay đầu nhìn về phía Dư Tịnh. Lúc này nàng mới hoàn toàn hiểu ra ý nghĩa của việc Dư Tịnh mặc bộ y phục này. Nàng căn bản không phải để tang cho Tạ Cẩn mà là sáng sớm đã nghĩ kỹ rồi, bộ y phục này nàng mặc vì Tạ Huyền và chính mình.

Trời sáng mờ mờ, tuyết rơi lặng lẽ không tiếng động, Từ Ninh Cung dần dần náo nhiệt lên. Tiếng bước chân vội vã, tiếng khóc thút thít ẩn hiện, quấn quýt mà lên, cùng gió tuyết lạnh lẽo giao hòa vào nhau, tan biến nơi chân trời xa xăm.

Chẳng mấy chốc đã tới Trạch Lan Điện, Dư Tịnh mới từ trên hạc trắng xuống, giọng nói của Trạch Lan đã từ trong điện truyền ra rồi: “Ngươi cuối cùng cũng về rồi, tiểu nha đầu.”

Dạ Du Thần hướng về phía Trạch Lan đang đi tới từ xa hành một lễ: “Thượng Thần.”

Con hạc trắng bên cạnh nhìn thấy Trạch Lan dường như cũng rất vui mừng, vỗ vỗ cánh. Trạch Lan nhìn về phía Dạ Du Thần: “Dạ Du Thần, có lao rồi.”

“Thượng Thần khách khí rồi, phàm gian còn có sai sự, tiểu tiên xin phép cáo từ trước.”

“Ừm.” Trạch Lan tùy ý đáp lời, vài bước đi tới trước mặt Dư Tịnh, “Trong điện đã chuẩn bị món bánh quế hoa ngươi thích nhất rồi.”

Dư Tịnh tâm trạng tuy đã bình phục nhưng trong não hải bóng dáng Tạ Huyền luôn xua tan không đi. Vừa rồi ngồi tiên hạc phân tâm, lúc này trở về thiên đình cảm giác buồn bã đó lại ùa tới rồi. Trạch Lan thấy Dư Tịnh khẽ nhíu mày, mỉm cười mở lời hỏi: “Trước đây nghe thấy bánh quế hoa liền bất chấp mà cười chạy vào trong mà, giờ đây là làm sao vậy?”

“Thượng Thần.” Dư Tịnh nhìn về phía Trạch Lan, hít một hơi thật sâu cuối cùng vẫn hỏi ra miệng, “Tạ... Thiên Quân hắn có phải đã về rồi không?”

“Ừm, uống nước tiên của Thái Thượng Lão Quân lúc này đang ngủ ở Ngọc Thanh Cung đấy.” Trạch Lan nói xong nghiêng đầu nghĩ nghĩ, “Nghe nói mới từ phàm gian về cả người như mất hồn vậy, sắc mặt khó coi vô cùng.”

“Ngay cả Thái Thượng Lão Quân thấy cũng khen ngươi sai sự làm không tệ.”

“Uống nước tiên của Thái Thượng Lão Quân?” Dư Tịnh khẽ lẩm bẩm, “Vậy chuyện phàm trần?”

“Lịch kiếp quy lai, tự nhiên là phải quên đi phàm trần rồi.” Trạch Lan thuận miệng tiếp lời.

Dư Tịnh nghe thấy lời này cảm thấy lồng ngực vô cớ thắt lại một cái, đưa tay sờ sờ lồng ngực. Trạch Lan thấy vậy nghi hoặc nhìn một cái: “Sao vậy, có phải chỗ nào không thoải mái không?”

Dư Tịnh nhíu mày thành thật đáp lời: “Không biết tại sao luôn cảm thấy lồng ngực có chút khó nói thành lời là khó chịu.”

“Ở phàm gian trải qua nhiều như vậy ước chừng là mệt rồi.” Trạch Lan nói xong liền đưa tay ra dắt Dư Tịnh. Kể từ khi ném nàng cho Nguyệt Lão, Trạch Lan hiếm khi cùng nàng làm động tác thân mật như vậy, lần này đúng là lần đầu tiên. Trạch Lan nuôi nàng khôn lớn, cùng cha nàng không khác gì nhau, chỉ có điều tướng mạo nhìn cùng hai chữ cha này tính ra là không có quan hệ gì.

Trạch Lan dắt nàng vào điện, trên bàn bày bánh quế hoa cùng một vò rượu, Dư Tịnh ngồi xuống cầm một miếng bánh quế hoa ăn. Trạch Lan thuận tay rót một chén rượu, đưa tới trước mặt Dư Tịnh.

“Quế hoa nương.” Trạch Lan mở lời, “Hôm qua mới từ dưới gốc cây quế của Quảng Hàn Cung đào lên đấy. Vừa thơm vừa ngọt, nếm thử đi.”

Trạch Lan đã nói như vậy Dư Tịnh đâu có lý do từ chối, đưa tay đón lấy nhấp một ngụm, lối vào hương thuần hơi ngọt, còn mang theo hương thơm nhàn nhạt của quế hoa, có chút kinh hỷ ngẩng đầu nhìn về phía Trạch Lan.

Trạch Lan mím môi mỉm cười, giơ tay lại rót cho nàng một chén, vừa rót rượu còn vừa dặn dò Dư Tịnh: “Ngươi nhớ nếu người khác rót cho ngươi...”

Ai ngờ lời còn chưa dứt liền bị Dư Tịnh cắt ngang: “Không được tùy tiện uống.”

Trạch Lan khẽ cười một tiếng, chuyển chủ đề: “Tẩm điện của ngươi ta đã sai người dọn dẹp xong rồi, dùng xong liền đi ngủ một lát đi.”

“Được.” Dư Tịnh không có khẩu vị, ăn hai miếng bánh quế hoa, chỉ tham chén uống chút quế hoa nương.

Khi trở về tẩm điện quế hoa nương lúc này đã có chút ngấm rồi, Dư Tịnh cảm thấy bước chân hơi có chút phù phiếm. Nằm xuống giường chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.

“Dư Tịnh.” Nghe thấy giọng nói quen thuộc Dư Tịnh nhíu mày cố gắng thoát ra khỏi giấc mộng.

“Dư Tịnh.” Giọng nói thanh điềm đó lại gọi một tiếng, Dư Tịnh có chút gian nan mở mắt nghiêng đầu nhìn qua. Lý Nhi đang nằm bò bên giường nàng nhìn nàng, thấy nàng tỉnh lại nở một nụ cười ngọt ngào, đưa tay chọc chọc mặt nàng, “Ngươi đã ngủ rất lâu rồi, còn ngủ tiếp nữa Nguyệt Lão Thượng Tiên ước chừng phải cầm dây tơ hồng tới Trạch Lan Điện tìm ngươi đấy!”

Lý Nhi vừa nói vừa phồng má, nàng là cá chép bên hồ cây quế của Quảng Hàn Cung, vì được tiên khí Quảng Hàn Cung nuôi dưỡng cộng thêm lại ăn nhiều quế hoa do Hằng Nga dùng tiên linh nuôi dưỡng thế là liền thành tinh.

“Ta ngủ rất lâu sao?” Dư Tịnh đứng dậy ấn ấn huyệt thái dương, đúng là cảm thấy đầu hơi có chút choáng váng.

“Ừm.” Lý Nhi gật đầu lia lịa, quay người tới bên bàn bày biện đồ ăn, “Kể từ ngày ngươi về ta liền xách bánh hoa sen tới tìm ngươi rồi, ai ngờ Trạch Lan Thượng Thần nói với ta ngươi vẫn chưa tỉnh, thế là ta liền hằng ngày qua xem xem, đây đã là ngày thứ ba rồi.”

Nghe thấy câu nói cuối cùng Dư Tịnh kinh hãi nghiêng đầu trợn trừng mắt nhìn Lý Nhi: “Ngươi vừa nói ta ngủ bao lâu?”

“Ba ngày mà.” Lý Nhi bưng bánh hoa sen quay người lại, bưng tới trước mặt Dư Tịnh, “Ngủ lâu như vậy mới tỉnh định nhiên là đói rồi, nếm thử bánh hoa sen của ta đi.”

Dư Tịnh cảm thấy đã lâu rồi không được ăn bánh hoa sen của Lý Nhi, nếm một miếng tươi ngọt giòn rụm thơm vô cùng: “Quả nhiên vẫn là bánh hoa sen của Lý Nhi ngươi là ngon nhất!”

Dư Tịnh mãn ý cảm thán, Lý Nhi mỉm cười nhìn về phía Dư Tịnh: “Ngươi thích là được rồi.”

“Ồ đúng rồi, nghe Hằng Nga tiên tử nói đại công tử Nghiêm Tranh của tộc Hồ Hữu Tô vài ngày sau thành hôn, giờ thiếp mời đã gửi tới rồi, chỉ là không biết nên tặng lễ vật gì thì tốt.”

“Ngươi thường năm ở Nhân Duyên Điện, Hằng Nga tiên tử liền muốn để ta qua hỏi hỏi.”

Bất thình lình nghe Lý Nhi nhắc tới Hữu Tô, Dư Tịnh chợt nhớ tới nội đan của tộc Hồ Hữu Tô mà Nguyệt Lão đưa cho nàng trước đây. Giơ tay nhìn một cái quả nhiên vẫn còn. Lát nữa đi Nhân Duyên Điện trả lại cho Nguyệt Lão vậy.

“Đã là thành hôn, tặng ít lược, gương hoặc là ngọc như ý, khóa đồng tâm những món đồ chơi nhỏ đó đều tốt.”

“Được, ta về liền nói với Hằng Nga tiên tử.” Lý Nhi mỉm cười đáp lời, lời còn chưa dứt liền nghe thấy ngoài cửa vang lên giọng nói của Nguyệt Lão.

“Đồ nhi ngoan.”

Lý Nhi một khuôn mặt như trong dự liệu nhìn về phía Dư Tịnh: “Ngươi xem Nguyệt Lão Thượng Tiên tìm tới tận cửa rồi.”

Lý Nhi vừa nói vừa đi tới trước cửa điện mở cửa ra: “Tiểu tiên kiến quá Nguyệt Lão Thượng Tiên.”

“Ái chà! Lý Nhi cũng ở đây à.” Nguyệt Lão nhìn thấy Lý Nhi có chút kinh hỷ.

“Sư phụ.” Dư Tịnh đứng dậy đi tới trước bàn gọi Nguyệt Lão một tiếng. Nguyệt Lão nhìn về phía Dư Tịnh: “Nghỉ ngơi vài ngày ở Trạch Lan Điện sao cảm thấy còn thanh sọp đi rồi?”

“Mấy ngày nay đều không dùng bữa tự nhiên là gầy rồi.” Chưa đợi Dư Tịnh mở lời Lý Nhi tiên phong mở lời.

“Thế nào? Hiện giờ tốt hơn chút nào chưa? Dây tơ hồng của Nhân Duyên Điện sắp chất đống như núi rồi, ngươi còn không tới giúp đỡ xương cốt già này của ta ước chừng làm không xuể mất, dây tơ hồng trên cây nhân duyên sắp đánh nhau rồi.” Nguyệt Lão ai oán mở lời.

“Đồ nhi đã tốt hơn nhiều rồi, hiện giờ liền đi Nhân Duyên Điện.” Dư Tịnh nói xong cùng Lý Nhi nói thêm vài câu liền theo Nguyệt Lão đi Nhân Duyên Điện.

Đi được nửa đường Dư Tịnh bỗng nhiên nghĩ tới nội đan của tộc Hồ Hữu Tô, lấy nội đan ra đưa cho Nguyệt Lão: “Sư phụ, đồ nhi vừa rồi nhớ ra nội đan của tộc Hồ Hữu Tô vẫn chưa hoàn trả.”

Nguyệt Lão liếc nhìn nội đan nằm trong lòng bàn tay Dư Tịnh, mỉm cười đầy ẩn ý: “Thứ này ngươi cứ giữ lấy đi, ta một lão già giữ lấy cũng vô dụng.”

“Ồ.” Dư Tịnh đáp lời, đeo hạt châu này lại lên cổ tay, cẩn thận nghĩ nghĩ lời Nguyệt Lão tổng cảm thấy lời này có chút kỳ kỳ, thứ này nàng giữ lấy dường như cũng chẳng có ích gì.

“Đúng rồi sư phụ, hôn yến của Hữu Tô người sẽ đi chứ?”

“Thiếp mời đều nhận rồi tự nhiên phải đi.” Nguyệt Lão nhướng mày, “Ngươi mới từ phàm gian về, cùng chúng ta đi một chuyến thế nào? Coi như là đi giải khuây?”

Nguyệt Lão nói xong đột nhiên nghĩ tới gì đó khựng lại: “Nghe nói Thiên Quân cũng sẽ đi.”

Tim Dư Tịnh nhảy dựng một cái, giờ nghe thấy tên Tạ Huyền có một cảm giác vô cùng vi diệu, rõ ràng sai sự đều đã kết thúc rồi. Nàng còn chưa đáp lời đâu Nguyệt Lão lại trêu đùa bổ sung một câu: “Sao vậy? Còn thẹn thùng rồi?”

“Làm gì có.” Dư Tịnh cứng cổ đáp lời, bước chân vô thức nhanh hơn khá nhiều. Đến Nhân Duyên Điện Dư Tịnh nhìn cả điện đầy dây tơ hồng có chút đau đầu. Tuy dây tơ hồng sẽ tự động thành kết nhưng còn rất nhiều thứ là cần họ ra tay kết.

“Đồ nhi ngoan vi sư đã tận lực làm rồi, con biết đấy mấy vị sư huynh sư tỷ của con đều đi lịch luyện hết rồi, những việc này ta lão già một mình căn bản làm không xuể.” Nguyệt Lão nghiêm túc giải thích.

Dư Tịnh biết nên cũng không nói gì bắt đầu ra tay kết dây. Cùng Nguyệt Lão cùng nhau làm xong việc trên tay đêm đã khuya rồi. Thiên đình cũng có ngày đêm nhưng đêm của thiên đình đối chiếu phàm gian mà nói chính là thu đông. Không biết có phải sau khi về ngủ nhiều rồi không Dư Tịnh một chút cũng không thấy buồn ngủ. Cũng có hai ngày chưa dạo qua thiên đình rồi Dư Tịnh định đi ra ngoài đi dạo một chút.

Lúc đó Ngọc Thanh Cung.

“Quân thượng.” Mộ Thanh đẩy cửa đi vào đặt chén trà tới bên tay Tạ Huyền.

Tạ Huyền đang xem công văn tích áp hai ngày nay thấy chén trà Mộ Thanh đưa tới cầm chén trà dùng nắp gạt đi bọt trà nhấp một ngụm. Hương quế hoa nhàn nhạt lan tỏa giữa môi răng. Mộ Thanh thấy Tạ Huyền nhướng mày lên tiếng giải thích: “Cây quế của Quảng Hàn Cung dạo này kết quế hoa nhiều Hằng Nga liền sai người gửi thêm một ít qua đây.”

“Ừm.” Tạ Huyền nhàn nhạt đáp lời bất động thanh sắc tiếp tục xem công văn.

Mộ Thanh cảm thấy trong điện lạnh lẽo tiếp tục mở lời: “Quân thượng Dư Tịnh tiên tử hôm nay đã tỉnh rồi ạ.”

Mộ Thanh lời vừa dứt Tạ Huyền lại đặt công văn trên tay xuống một khuôn mặt nghiêm túc nhìn về phía Mộ Thanh, Mộ Thanh thấy Tạ Huyền nhìn về phía mình: “Hôm nay đã đi Nhân Duyên Điện rồi có cần sai người tuyên nàng qua đây không ạ?”

Sau khi Tạ Huyền tỉnh liên tiếp mấy ngày đi tới trước một gian phòng ngủ của Trạch Lan Điện, lúc đầu Mộ Thanh còn thấy kỳ lạ. Cho đến một ngày bị Trạch Lan Thượng Thần bắt quả tang tại trận.

“Thượng Thần.” Tạ Huyền tiên phong mở lời chào hỏi Trạch Lan.

“Quân thượng.” Trạch Lan mỉm cười đáp lời liếc nhìn cửa phòng Dư Tịnh một cái, “Quân thượng qua đây sao cũng không chào hỏi một tiếng ta cũng tốt sai người pha một ấm trà chờ đợi.”

Tạ Huyền khẽ nhếch môi: “Đang định tới tìm Thượng Thần không ngờ lại khéo như vậy.”

Mộ Thanh lúc đó liền đứng bên cạnh Tạ Huyền lại không ngờ Tạ Huyền nói dối thuận miệng như vậy. Vừa rồi Tạ Huyền nói với hắn phân minh chính là về Ngọc Thanh Cung.

Trạch Lan dường như hào bất tại ý chỉ đáp lời: “Tiểu nha đầu đại khái là ở phàm gian chịu mệt rồi lúc này vẫn chưa tỉnh đâu. Nha đầu ta nuôi lớn theo ta vô tâm vô phế quen rồi. Nếu Quân thượng nghe thấy phong thanh gì ở phàm gian có nhiều mạo phạm cũng đều là vì trợ giúp tình kiếp của Quân thượng, Quân thượng đừng để bụng nhé.”

Trạch Lan nói như vậy Mộ Thanh trong khoảnh khắc liền hiểu ra rồi. Thiên Quân lịch kiếp quy lai sau dáng vẻ hắn cũng đã thấy rồi cả người đều không ra hình người rồi. Lúc đó liền nghe thấy Thái Thượng Lão Quân khen ngợi nữ đệ tử của Nguyệt Lão không ngờ lại là vị này của Trạch Lan Điện.

Tạ Huyền tuy uống nước tiên của Thái Thượng Lão Quân nhưng rốt cuộc sau khi hắn lịch kiếp quy lai có rất nhiều tiên tử nghị luận chuyện này. Về việc Tạ Huyền ở phàm gian chịu tình thương nặng thế nào Mộ Thanh đã nghe thấy mấy cái rồi hơn nữa đều còn là khác nhau. Mộ Thanh đều nghe thấy rồi Tạ Huyền tự nhiên cũng nghe nói rồi. Đường đường Thiên Quân bị một tiểu tiên làm tổn thương nặng như vậy khiến nhan diện Thiên Quân quét đất. Tạ Huyền đại khái là muốn tính sổ nhỉ.

Thế là hắn liền sai người để ý chút Trạch Lan Điện hôm nay nghe nói nàng tỉnh rồi hơn nữa đi Nhân Duyên Điện nghĩ thầm nói với Tạ Huyền một tiếng.

“Không cần.” Tạ Huyền đáp lời Mộ Thanh thấy kỳ lạ nhưng cũng không dám hỏi nhiều xoay người lui ra ngoài.

Mộ Thanh lui ra ngoài sau Tạ Huyền nhìn thanh đăng trên bàn xuất thần nghĩ nghĩ niệm một cái quyết trong nháy mắt liền tới trước Nhân Duyên Điện.

Tạ Huyền đi vào trong Nhân Duyên Điện, trong Nhân Duyên Điện yên tĩnh vô cùng. Cây nhân duyên khổng lồ đứng ở chính giữa điện cành lá xum xuê trên cành cây treo từng sợi dây tơ hồng đan xen lẫn nhau hai hai dây tơ hồng thành kết như pháo hoa nở rộ ở phàm gian vô cùng tráng lệ. Tạ Huyền chưa bao giờ tới Nhân Duyên Điện lần đầu thấy tình cảnh này nhìn cả cây Nguyệt Lão kết xuất thần.

Nguyệt Lão cảm nhận được thần tức từ nội điện bay ra nhìn thấy Tạ Huyền mỉm cười. Tạ Huyền đứng dưới cây mặc một thân trường bào nguyệt quang đoạn thêu kim màu đen tóc dài buộc thành một quán dáng người cao ráo tuấn mỹ vô trù. Tổng cảm thấy Tạ Huyền đi phàm gian lịch một trận tình kiếp so với trước đây nhìn qua có chút nhân tình vị rồi. Tạ Huyền trước đây thanh lãnh xa cách người lạ chớ gần nhìn qua thiếu niên lão thành chẳng có nửa điểm sinh khí.

“Quân thượng?” Nguyệt Lão gọi Tạ Huyền một tiếng đi tới trước mặt Tạ Huyền, “Không biết Quân thượng qua đây có chuyện gì ạ?”

Nguyệt Lão nói chuyện lúc này phát giác ánh mắt Tạ Huyền bất định như đang tìm gì đó trong khoảnh khắc hiểu ra rồi mỉm cười đáp lời: “Quân thượng tới muộn rồi Dư Tịnh nàng ấy vừa rồi đi ra ngoài rồi.”

Nguyệt Lão hai ngày trước nghe Trạch Lan nhắc tới nói Tạ Huyền đại khái ở phàm gian bị bắt nạt thảm quá rồi nghĩ tới tính sổ bảo Nguyệt Lão giúp đỡ để ý chút. Nhưng Nguyệt Lão nhìn dáng vẻ Tạ Huyền thực sự không giống tới tính sổ. Nhưng bản thân thà tin là có không thể tin là không Nguyệt Lão vẫn nói với Tạ Huyền: “Quân thượng.”

Tạ Huyền nghi hoặc nhướng mày nhìn qua chỉ nghe Nguyệt Lão nói: “Thiên Quân lịch kiếp là thiên đạo đồ nhi của ta chẳng qua là thuận ứng thiên đạo còn mong Thiên Quân đừng trách tội.”

Hợp lại họ đều coi hắn là tìm Dư Tịnh tính sổ Tạ Huyền khẽ cười một tiếng: “Hóa ra trong mắt Nguyệt Lão bổn quân là hạng người tiểu đả tiểu nháo như vậy sao?”

Nguyệt Lão nghe thấy lời này của Tạ Huyền vội xua xua tay hoảng hốt giải thích: “Đâu có đâu có là Quân thượng hiểu lầm rồi.”

“Giờ đêm đã khuya rồi bổn quân liền về cung trước.”

“Quân thượng đi thong thả.” Tiễn Tạ Huyền đi, Nguyệt Lão đứng dưới cây nhân duyên, trăm mối tơ vò không giải được. Tạ Huyền không phải tới tìm Dư Tịnh tính sổ, vậy hắn tới làm gì? Uống nước tiên của Thái Thượng Lão Quân, chuyện phàm trần hắn đương nhiên đều đã quên rồi. Dư Tịnh chẳng qua là một tiểu tiên của Nhân Duyên Điện, hắn Tạ Huyền tìm nàng có chuyện gì?

Nguyệt Lão quay đầu lại nhìn về phía cây nhân duyên lúc này nảy ra một ý nghĩ táo bạo: “Vị Quân thượng này chẳng lẽ là dùng tình chí thâm ngay cả nước tiên của Thái Thượng Lão Quân đối với hắn cũng vô dụng sao?”

“Không đúng không đúng nước tiên của Thái Thượng Lão Quân chưa bao giờ xảy ra sai sót.”

“Vậy rốt cuộc là chỗ nào xảy ra sai sót rồi?” Nguyệt Lão đưa tay gãi gãi đầu, “Thôi bỏ đi thuận theo tự nhiên vậy.”

Dư Tịnh đi dạo không mục đích hồi lâu đi tới trước một tòa cung điện liếc nhìn bốn phía môi trường lạ lẫm mới cảm thấy mình đi hơi xa rồi. Vừa định niệm một cái quyết về Nhân Duyên Điện vô ý liếc nhìn tấm biển cung điện cả người đều đờ đẫn.

“Ngọc Thanh Cung.” Dư Tịnh thấp giọng lẩm bẩm, “Sao lại đi tới đây rồi cũng không biết Tạ Huyền lúc này thế nào rồi?”

Lời còn chưa dứt, nghe thấy động tĩnh sau lưng, giật mình một cái, vội vàng niệm một cái quyết trốn đi. Nhìn thấy người tới, Dư Tịnh cảm thấy tim mình sắp nhảy ra ngoài rồi. Là Tạ Huyền! Chỉ là Tạ Huyền lúc này nhìn qua cùng cảm giác ở phàm gian hoàn toàn không giống nhau. Ở phàm gian, hắn là thiếu niên lang phóng khoáng tiêu sái, một thân hồng phục trương dương lóa mắt. Nhưng hiện giờ, hắn một thân nguyệt quang đoạn thêu kim màu đen, thần sắc lạnh lùng, nhìn qua liền một bộ dáng vẻ đạm mạc xa cách, một chút cũng không thân thiện.

Dư Tịnh vốn nghĩ liệu có nên ra ngoài chào hỏi Tạ Huyền một cái không nhưng hễ nghĩ tới Tạ Huyền uống nước tiên của Thái Thượng Lão Quân đối với hắn mà nói nàng chẳng qua là một vô danh tiểu tiên thôi. Nhất thời có chút thất lạc trong nháy mắt Tạ Huyền đã vào Ngọc Thanh Cung rồi. Dư Tịnh nhìn bóng lưng Tạ Huyền thở dài một hơi thật dài. Những ngày nàng ngủ mơ thấy toàn là Tạ Huyền vui vẻ buồn bã rung động.

Dư Tịnh đứng một lát liền trở về Nhân Duyên Điện. Nguyệt Lão vẫn chưa về nội điện đâu nghe thấy động tĩnh quay người nhìn lại thấy là Dư Tịnh. Nghĩ thầm còn thực sự là khéo Tạ Huyền vừa rồi mới đi thì Dư Tịnh liền về rồi. Há há miệng vừa định nói với Dư Tịnh sau đó nghĩ lại vẫn là thôi đi đúng như hắn nói với Tạ Huyền thuận ứng thiên đạo chuyện giữa họ hắn vẫn là đừng xen vào thì tốt hơn.

Nguyệt Lão thấy sắc mặt Dư Tịnh không được tốt mở lời hỏi: “Sao vậy thế này?”

“Sư phụ con vừa rồi gặp Quân thượng rồi.” Dư Tịnh thành thật nói, “Không biết tại sao gặp hắn lúc này luôn cảm thấy lồng ngực nói không lên lời khó chịu có chút chua chua xót xót.”

Nguyệt Lão nghe thấy cái này lông mày nhíu lại tặc tặc lưỡi: “Gặp hắn trong lòng sẽ chua xót khó chịu?”

“Vâng ước chừng là quá mệt rồi lại có lẽ lúc này còn đối với hắn tâm tồn áy náy.” Dư Tịnh đáp lời sau đó nói với Nguyệt Lão, “Sư phụ nếu không có chuyện khác con về phòng trước đây.”

Nguyệt Lão nhìn bóng lưng Dư Tịnh tự ngôn tự ngữ nói: “Đồ nhi ngoan không phải thực sự đối với Quân thượng động tâm rồi chứ?”

“Tướng mạo Quân thượng đúng là tuấn mỹ nhưng tính tình thực sự lạnh một chút hơn nữa hằng ngày nhật lý vạn cơ cũng chẳng có thời gian bồi nàng không phải là thủ tuyển của vi sư.” Nguyệt Lão một mặt nói một mặt lắc lắc đầu.

“Xem ra chuyến đi Hữu Tô là lúc vì đồ nhi ngoan chọn một giai tế rồi.”

“Đồ nhi ngoan xong chưa hả. Chúng ta phải đi rồi.” Giọng nói của Nguyệt Lão từ bên ngoài truyền vào Dư Tịnh do dự một chút cài chiếc trâm hoa tân di lên: “Xong rồi tới ngay đây.”

Dư Tịnh vừa nói vừa đẩy cửa đi ra ngoài Nguyệt Lão một cái liền nhìn thấy chiếc trâm hoa tân di trên tóc Dư Tịnh mỉm cười khen ngợi một câu: “Chiếc trâm này của con đúng là không tệ nhìn qua vô cùng hỷ khánh.”

Dư Tịnh giơ tay vuốt vuốt: “Đi thôi sư phụ Trạch Lan Thượng Thần sắp đợi sốt ruột rồi.”

Nhân Duyên Điện cùng Trạch Lan Điện đều có phòng ngủ của Dư Tịnh chẳng qua Dư Tịnh thường năm ở Nhân Duyên Điện làm việc liền thường trú ở Nhân Duyên Điện.

Họ vẫn chưa tới Trạch Lan Điện Trạch Lan đã đợi không nổi tự mình qua đây rồi. Miệng lẩm bẩm họ hai câu một nhóm người đi tới bí cảnh Hữu Tô.

Núi Hữu Tô ở phàm gian phàm nhân lại không nhìn thấy cũng không vào được nên núi Hữu Tô cũng được gọi là bí cảnh Hữu Tô.

Lúc này nhân gian đang độ xuân núi Hữu Tô thảo mộc uy nhuy chim hót hoa thơm u tĩnh thanh tân đâu đâu cũng toát lên sinh cơ bừng bừng.

Tới lối vào bí cảnh bị một con hồ ly nhỏ còn mọc tai hồ ly và đuôi chặn lại con hồ ly nhỏ đó nhìn họ một cái sau đó giọng nói sữa nồng nặc mở lời: “Còn mong mấy vị tiên nhân xuất trình thiếp mời một chút.”

Trạch Lan cùng Nguyệt Lão đưa thiếp mời qua hồ ly nhỏ cầm lấy ngửi ngửi hướng về phía bên trong đưa tay ra Dư Tịnh xuôi theo hướng hắn chỉ nhìn qua liền nhìn thấy một mặt thủy kính.

“Xuyên qua kính môn đó bên trong chính là Yến Khách Trang rồi còn mong mấy vị tiên nhân tận hứng.” Hồ ly nhỏ đem thiếp mời vụng về nhét vào chiếc túi vải trước mặt hướng về phía họ chắp tay tác cái lễ coi như là hành lễ rồi.

“Đa tạ.” Trạch Lan quay người khẽ gật gật đầu mỉm cười nói với con hồ ly nhỏ đó.

Mấy người xuyên qua kính môn kính môn bên trong cùng bên ngoài hoàn toàn không giống nhau. Một trang tử lớn chiêng trống vang trời đâu đâu cũng treo màn trướng màu đỏ ý hỷ khánh chỉ là đứng ngoài trang tử đều có thể cảm nhận được. Trước cửa trang tử đứng vài vị nam tử tuổi tác hơi lớn vài vị nam tử đó nhìn thấy Trạch Lan cùng nhau đi hai bước tới trước mặt Trạch Lan: “Thượng Thần Nguyệt Lão tiên tử đại giá thực sự là khiến hàn xá bồng tất sinh huy.”

Trạch Lan mỉm cười: “Tộc trưởng cái này nếu là hàn xá vậy thiên hạ đúng là không có hàn xá rồi.”

“Dư Tịnh đây là Nghiêm bá bá của con.” Trạch Lan nói xong hơi nghiêng đầu gọi một tiếng Dư Tịnh.

“Nghiêm bá bá.” Dư Tịnh ngọt ngào gọi một tiếng.

Nghiêm Khâm vừa rồi liền chú ý tới Dư Tịnh rồi tiểu nha đầu này nhìn qua tuổi tác không lớn lại rất trầm ổn một thân trường bào quảng tụ màu thanh sơn chiếc trâm hoa tân di mã não đỏ trên tóc bắt mắt nhưng không lấn át chủ. Mang lại cho người ta một cảm giác tri thư đạt lễ ôn nhu thuần chân.

Nghiêm Khâm không có con gái chỉ có con trai thấy dáng vẻ Dư Tịnh vô cùng thích. Lắm miệng hỏi một câu: “Đây là?”

“Nha đầu trong điện của ta.” Trạch Lan tùy miệng nói.

Nghiêm Khâm trước đây nghe nói Trạch Lan đích thân nuôi lớn một nha đầu nhưng chưa bao giờ thấy giờ thấy rồi đúng là bất phàm.

“Nghe nói tiểu tiên tử sư tòng Nguyệt Lão?”

“Vâng là tiểu đệ tử quan môn của ta.” Nguyệt Lão tiếp lời nói.

Nghe thấy lời này Nghiêm Khâm nhìn về phía Dư Tịnh trong ánh mắt còn mang theo chút thưởng thức.

Mấy người nói chuyện lúc kính môn lại động rồi Dư Tịnh quay đầu nhìn qua một cái liền nhìn thấy Tạ Huyền.

“Quân thượng.” Những người có mặt ở đây trừ Trạch Lan thấy Tạ Huyền lần lượt hành lễ.

Ánh mắt Tạ Huyền dừng lại trên chiếc trâm hoa tân di mã não đỏ trên tóc Dư Tịnh một chút: “Đứng lên đi.”

Một nhóm người đứng dậy tiễn Tạ Huyền đi vào. Dư Tịnh đi theo sau lưng nhìn chằm chằm bóng lưng Tạ Huyền xuất thần. Bất thình lình nghe thấy có người đang gọi nàng.

“Dư Tịnh.”

Dư Tịnh quay đầu nhìn qua là Lý Nhi nàng mặc một thân y phục xen kẽ đỏ trắng tóc dài búi thành hai búi tóc nhỏ phía trên búi tóc treo những tua rua nhỏ nhảy nhót vô cùng hoạt bát. Dư Tịnh cũng đưa tay vẫy vẫy nhìn Trạch Lan một cái nhận được sự đồng ý của Trạch Lan sau đó xách váy chạy nhỏ về phía Lý Nhi.

“Dư Tịnh sao ngươi mới tới vậy vừa rồi ta cùng Hằng Nga tiên tử cùng Ngọc Thỏ tỷ tỷ đều uống qua một lượt trà rồi.” Lý Nhi một mặt nói một mặt chú ý tới chiếc trâm hoa tân di của Dư Tịnh, “Chiếc trâm này của ngươi có phải từ phàm gian mang về không? Thật là biệt trí.”

“Ừm.” Dư Tịnh gật gật đầu đưa tay vuốt một cái chiếc trâm vô thức quay đầu nhìn một cái Tạ Huyền đang đi dưới hành lang. Một thân màu cánh bướm vân nước màu bạc lưu quang dật thái ngũ quan lạnh nhạt khiến hắn nhìn qua càng thanh lãnh không ít.

“Ta nói với ngươi yến tiệc này có mấy món điểm tâm ngon lắm còn có đào hoa nương ngươi nhất định phải nếm thử đào hoa nương ở đây. Vừa thơm vừa thuần so với quế hoa nương của Quảng Hàn Cung đều phải ngon hơn.”

“Thật sao?” Dư Tịnh mấy ngày trước mới uống qua quế hoa nương tự nhiên là biết hương vị quế hoa nương. Ngon hơn cả quế hoa nương Dư Tịnh có chút động tâm rồi.

“Tự nhiên rồi.” Lý Nhi đáp lời nói xong liền muốn kéo Dư Tịnh đi uống rượu. Dư Tịnh khựng lại Lý Nhi nghi hoặc ngước mắt nhìn về phía nàng: “Thượng Thần không cho ta uống rượu.”

“Hiện giờ là ở bí cảnh Hữu Tô người tới dự tiệc đều là các vị tiên gia huống chi Thượng Thần cùng Nguyệt Lão Thượng Tiên không phải cũng đều ở đây sao nếm một chút cũng vô ngại. Nếu không nữa ta liền đi tìm Hằng Nga Thượng Tiên.” Lý Nhi thấp giọng khuyên nhủ.

Dư Tịnh nghe Lý Nhi nói như vậy cũng thấy có lý liền theo Lý Nhi cùng nhau đi qua đó rồi.

Trong hậu viện náo nhiệt vô cùng Dư Tịnh thấy rất nhiều tiên tử xinh đẹp Lý Nhi lấy một vò rượu cùng Dư Tịnh nép vào trong góc ăn điểm tâm thuận tiện nghe người ta nhai lưỡi.

“Ê nghe nói hôn sự của Nghiêm Tranh này mời rất nhiều người ngay cả người của Ma giới đều tới rồi.”

“Ma giới cùng thiên đình hòa bình cộng xử mấy vạn năm rồi đây lại không phải chuyện gì hy kỳ.”

“Nghe nói lần này người Ma giới tới là tiểu hoàng tử của Ma tộc.”

“Tiểu hoàng tử của Ma tộc? Không phải nói đi lịch kiếp rồi sao?”

Dư Tịnh bất thình lình nghe thấy hai chữ lịch kiếp đầu hơi đau.

“Sớm về rồi nhỉ thiên thượng một ngày phàm gian một năm hắn đều đi gần tháng rồi bốn mươi mấy năm cũng nên về rồi.”

“Ta trước đây đi Ma tộc làm sai sự nghe nói tiểu hoàng tử Ma tộc tướng mạo tuấn lãng khiến người ta thấy một cái liền khuynh tâm. Cũng không biết là thật hay giả?”

“Ngươi không phải nói hắn tới rồi sao là thật hay giả thấy một cái chẳng phải liền biết rồi.”

“Cũng đúng.”

“Quân thượng cùng Trạch Lan Thượng Thần hôm nay cũng tới rồi tộc Hồ Hữu Tô đúng là có bài diện Thượng Thần thiên đình hoàng tộc Ma tộc đều tới rồi cũng để bọn tiểu tiên chúng ta thấy thấy thế diện.”

“Nói đi Quân thượng không phải cũng mới lịch kiếp quy lai sao?”

“Ê các ngươi có nghe nói qua một chuyện không.” Họ nói nói giọng nói liền thấp xuống.

“Cái gì vậy?”

Dư Tịnh nghe họ giọng nói thấp rồi còn tiến lại gần một chút.

“Thiên Quân lịch tình kiếp bị một tiểu tiên làm tổn thương nặng nề.”

“Thiên Quân không phải cùng Tam công chúa lịch tình kiếp sao? Sao lại biến thành tiểu tiên rồi?”

“Cũng không biết làm sao đột nhiên đổi đối tượng tình kiếp liền cùng Tam công chúa liền chẳng có quan hệ gì rồi.”

“Tiểu tiên đó cũng thật có thủ đoạn có thể khiến Thiên Quân si mê như vậy thương hắn chí thâm.”

“Ai nói không phải chứ Thiên Quân về Ngọc Thanh Cung sau liền ở Ngọc Thanh Cung tu dưỡng mấy ngày giờ mới tốt hơn chút.”

Lý Nhi nghe thấy câu nói phía trước của họ tức đến mức phồng má lẩm bẩm: “Họ biết cái gì chứ liền như vậy sau lưng biên bài ngươi!”

Dư Tịnh sợ sinh đoan thái kéo Lý Nhi rời đi rồi xuôi theo hành lang gấp khúc vòng vèo đi một hồi tới một nơi thanh tịnh mới mở lời nói: “Để họ nói đi dù sao họ cũng không biết ta là ai hơn nữa cùng họ trí khí khí hỏng là thân thể mình không đáng giá.”

Dư Tịnh nói chuyện cảm thấy hơi thở phả ra đều có chút hơi nóng. Lý Nhi thấy mặt Dư Tịnh hơi có chút đỏ rồi đưa tay sờ sờ: “Có phải vừa rồi tham chén lúc này nhìn qua đều có chút say rồi.”

“Vẫn ổn chính là đầu hơi có chút choáng.” Dư Tịnh đáp lời đào hoa nương uống ngọt ngọt vị rượu không nặng không ngờ mới uống mấy chén liền có chút ngấm rồi.

“Vậy ngươi ở đây ngồi ta đi nhà bếp xin cho ngươi một bát canh tỉnh rượu.” Lý Nhi nói xong đỡ Dư Tịnh ngồi dưới hành lang ghế hành lang bên lan can.

“Ừm được.” Dư Tịnh ngoan ngoãn đáp lời nhìn Lý Nhi đi về phía nhà bếp.

“Tiểu hoàng tử bên này mời.” Thị tòng dẫn Khiển Hạc đi về phía hành lang một mặt đi một mặt nói với Khiển Hạc giải thích, “Hôn yến liên tiếp bày ba ngày hai ngày trước đều là yến thỉnh tân khách tiểu hoàng tử có thể ở núi Hữu Tô tùy ý dạo dạo. Phòng khách nghỉ ngơi đã sắp xếp xong rồi ngay sau trang tử tiểu hoàng tử nếu không biết đường có thể gọi một con lưu huỳnh ra dẫn đường.”

“Nếu tiểu hoàng tử ở trong trang tử muốn khế hưu phòng dưới hành lang này nếu trước cửa treo bài tử màu trắng liền có thể tùy ý đi vào nếu màu đỏ liền thuyết minh bên trong đã có người rồi.”

Khiển Hạc nghe thấy lời này mỉm cười: “Quy củ này của các ngươi là cùng phàm nhân học nhỉ.”

Tuy là hỏi câu nhưng ngữ khí lại vô cùng khẳng định. Thị tòng đó nghe thấy lời này ngẩn người sau đó cười gượng đáp lời: “Vâng phàm gian có rất nhiều phương pháp thuận tiện lại bớt việc còn có rất nhiều món đồ chơi tinh xảo tiểu hoàng tử nếu đắc nhàn có thể đi phàm gian dạo một vòng ra khỏi kính môn xuống núi chính là rồi.”

Khiển Hạc đáp lời nói: “Ta mới từ phàm gian về không lâu có ý nghĩa nữa đoạn thời gian này ta cũng sẽ không muốn đi rồi.”

Mấy người đang đi Khiển Hạc ngước mắt liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ngồi dưới hành lang tim thắt lại nhìn thấy chiếc trâm hoa tân di trên tóc nàng bước chân lập tức khựng lại tại chỗ.

“Tiểu hoàng tử?” Thị tòng thấy Khiển Hạc dừng bước chân nghi hoặc xuôi theo ánh mắt hắn nhìn qua một vị nữ tử xinh đẹp ngồi dưới hành lang trường bào màu thanh sơn kéo đất một mái tóc đen nhánh nửa xõa nửa búi trên búi tóc cài một chiếc trâm hoa tân di màu đỏ. Chỉ có thể nhìn rõ một cái mặt nghiêng khuôn mặt đỏ bừng bừng.

“Không cần theo nữa.” Khiển Hạc nheo nheo mắt nói với thị tòng.

“Vâng.” Thị tòng đáp lời lui xuống.

Dư Tịnh luôn cúi đầu phát giác phía trước có người đập vào mắt liền là một đôi ủng trắng như tuyết. Chậm rãi ngước mắt liền nhìn thấy một khuôn mặt vô cùng quen thuộc.

Người đó hai tay ôm ngực một bộ dáng vẻ thong thả mỉm cười chào hỏi nàng một tiếng: “Thịnh Hoa.”

Đề xuất Cổ Đại: Thảy Đều Tránh Ra, Nàng Ta Vác Đại Đao Tới!!?
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Khi nào có chương tiếp theo ạ?

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay, cảm ơn editor ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện