Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 74: Gặp Lại Cố Nhân Lòng Đau Như Cắt

Chương 74: Gặp Lại Cố Nhân Lòng Đau Như Cắt

Gió thu hiu hắt, Dư Tịnh đang bảo A Ngọc tìm một bộ y phục dày hơn một chút thì có cung nữ đi vào.

“Thái hậu nương nương, người của Uyển Oanh Các tới ạ.”

“Mời vào đi.”

“Vâng.” Cung nữ lui ra ngoài một lát, liền thấy Đan Nhi bên cạnh Tạ Anh đi tới.

“Nô tỳ kiến quá Thái hậu nương nương.” Đan Nhi hành lễ thỉnh an Dư Tịnh.

“Đứng lên đi.” Dư Tịnh lúc này ngồi lại chỗ cũ, mới cho nàng đứng dậy, liền nghe Đan Nhi tiếp tục nói, “Thái hậu nương nương hiện giờ có tiện không ạ, Mỹ nhân nhà chúng nô tỳ chuẩn bị ít hoa quả và trà, mời Thái hậu nương nương qua thưởng thức, mong Thái hậu nương nương nể mặt.”

“Được chứ.” Dư Tịnh mỉm cười đáp ứng, đang sầu vì ở Từ Ninh Cung quá vô vị, Tạ Anh lúc này tới mời nàng, thật đúng lúc.

Dư Tịnh thay một bộ y phục rồi ra khỏi điện, lúc đi ra Đan Nhi vẫn đang đợi trước cửa điện, thấy Dư Tịnh ra, cung kính đi theo sau nàng. Dư Tịnh thuận miệng hỏi: “Tạ Mỹ nhân dạo này vẫn ổn chứ, gần đây không thấy thường xuyên tới Từ Ninh Cung nữa.”

Nghe Dư Tịnh hỏi vậy, Đan Nhi lập tức mở máy nói: “Mỹ nhân nhà chúng nô tỳ dạo này cứ thấy người mệt mỏi, đau lưng, đôi khi ngủ trưa cũng quá giờ, nô tỳ khuyên Mỹ nhân mời thái y, Mỹ nhân cứ không để tâm.”

Đan Nhi nói xong, nhìn Dư Tịnh với vẻ dò xét, sau đó mở lời: “Nô tỳ lo lắng cho sức khỏe của Mỹ nhân, Thái hậu nương nương lát nữa có thể mời thái y tới xem cho Mỹ nhân được không ạ?”

“Ừm.” Dư Tịnh khẽ đáp lời. Mời thái y cũng không phải chuyện gì khó, hơn nữa nghe Đan Nhi nói vậy nàng cũng có chút lo lắng cho Tạ Anh.

Đến Uyển Oanh Các, đi theo Đan Nhi vòng vèo vào trong, mới tới sân sau. Tạ Anh đã ngồi đó rồi, mặc một bộ y phục màu xanh đình vũ, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu hồng ngó sen, cả người trông mang lại một cảm giác dịu dàng thùy mị.

“Thần thiếp kiến quá Thái hậu nương nương.” Tạ Anh đứng dậy hành lễ thỉnh an Dư Tịnh. Dư Tịnh vội bước tới, giơ tay đỡ: “Không cần đa lễ.”

“Đại khái là mệt mỏi mùa thu, thần thiếp dạo này cứ thấy người uể oải, là thần thiếp lười biếng rồi, đặc biệt nấu trà để tạ lỗi với Thái hậu nương nương!” Tạ Anh mỉm cười nói với Dư Tịnh, vừa nói vừa rót cho Dư Tịnh một chén trà.

Dư Tịnh bưng chén trà nóng hổi nhấp một ngụm, vừa định mở miệng bảo Tạ Anh mời thái y thì bị một cung nữ hớt hải chạy vào cắt ngang.

“Thái hậu nương nương, Mỹ nhân.” Cung nữ đó cúi người trước họ, vẻ mặt có vẻ hơi do dự.

Động tác trên tay Tạ Anh chậm lại, thấy vậy liền lên tiếng: “Chuyện gì?”

“Tạ đại nhân tới rồi ạ, đang ở ngoài điện cầu kiến.” Lời cung nữ vừa dứt, Dư Tịnh cùng Tạ Anh đồng thời sững người một lát.

Dư Tịnh nhất thời có chút luống cuống tay chân, nếu sớm biết Tạ Huyền sẽ tới, nàng có nói gì cũng sẽ không tới đây. Tạ Anh cũng có chút kinh ngạc, nhìn về phía Dư Tịnh nói: “Thái hậu nương nương, thần thiếp không biết bào đệ hôm nay sẽ tới, triều thần vào hậu cung không dễ, Thái hậu nương nương có thể cho phép thần thiếp gặp bào đệ một lát được không ạ?”

Tạ Anh đã khẩn cầu như vậy rồi, nếu Dư Tịnh không đồng ý thì cũng quá tuyệt tình.

“Ừm.”

Dư Tịnh ngồi đó, một chút động tĩnh xung quanh cũng khiến lòng nàng không thể tĩnh lại được, nếu lúc này đứng dậy nói với Tạ Anh có việc phải đi thì cũng quá đột ngột. Dư Tịnh cảm thấy sau lưng có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình, chậm rãi, chậm rãi, tiếng bước chân ngày càng rõ ràng. Hắn đại khái là đi ủng, lại là nam tử, tiếng bước chân so với nữ tử đặc biệt nặng hơn.

“Thần, Tạ Huyền, kiến quá Thái hậu nương nương, Tạ Mỹ nhân.” Giọng nói của Tạ Huyền vang lên.

Dư Tịnh nghĩ nếu nàng cứ né tránh mãi, những lời Thịnh Hoa nói với Tạ Huyền đêm đó sẽ uổng phí hết. Dư Tịnh nghiến răng, nghiêng đầu nhìn Tạ Huyền, lạnh lùng nói: “Tạ đại nhân không cần đa lễ.”

“Tạ Thái hậu nương nương.” Tạ Huyền đáp lời xong, liền được Tạ Anh mời ngồi xuống. Dư Tịnh không tự nhiên liếm liếm môi.

Hắn đại khái là vừa từ bãi luyện binh về, trên người vẫn còn mặc giáp trụ màu bạc. Tạ Anh rót cho hắn một chén trà, mở miệng hỏi: “Hôm nay sao lại tới đây?”

“Lâu rồi không gặp A tỷ, đặc biệt xin Bệ hạ ân điển, muốn vào cung thăm A tỷ. A cha A nương cũng rất nhớ tỷ.”

Nhắc đến Tạ Cẩn Lý Vi, mắt Tạ Anh không kìm được mà hơi đỏ lên: “A cha A nương ở phủ đều ổn chứ?”

“Ổn, đều ổn cả, A tỷ yên tâm đi, ở phủ còn có đệ mà.” Tạ Huyền bảo đảm với Tạ Anh.

“Vậy thì tốt.” Tạ Anh an lòng nói.

“Thái hậu nương nương dạo này vẫn ổn chứ ạ?” Tạ Huyền nhìn về phía Dư Tịnh mở lời hỏi.

“Đa tạ Tạ đại nhân quan tâm, Ai gia mọi chuyện đều ổn.” Dư Tịnh nói xong, cầm chén trà trên bàn uống thêm một ngụm.

Tạ Huyền nói chuyện với Tạ Anh một hồi lâu, Dư Tịnh thỉnh thoảng mới đáp lời một câu. Cuối cùng, Tạ Huyền đứng dậy nói phải rời đi. Dư Tịnh thở phào một hơi, nhìn Tạ Huyền rời đi.

Ở đó đã ngồi khá lâu rồi, Dư Tịnh đợi Tạ Huyền đi rồi nói với Tạ Anh: “Ngồi nãy giờ Ai gia cũng hơi mệt rồi, xin phép về cung trước. Có điều, sức khỏe của ngươi vẫn nên gọi thái y tới xem sao, nếu không có chuyện gì thì coi như thỉnh bình an mạch vậy.”

Dư Tịnh đã nói như vậy, Tạ Anh tự nhiên cũng không tiện từ chối, gật đầu nói: “Thần thiếp đa tạ Thái hậu nương nương ghi nhớ, thần thiếp cung tiễn Thái hậu nương nương.”

Dư Tịnh từ sân sau đi ra, đưa tay bám vào cánh tay A Ngọc, nếu Tạ Huyền ngồi thêm một lát nữa, nàng ước chừng mình sẽ không trụ vững mất. Diễn kịch quả thực là mệt mỏi mà.

Vừa từ Uyển Oanh Các đi ra, đi trên con đường nhỏ, từ xa đã thấy một bóng dáng quen thuộc đứng trước bức tường đỏ. Giáp trụ bạc, lớp lót màu đỏ thẫm, mái tóc dài buộc cao, lông mày sâu thẳm. Bước chân Dư Tịnh khựng lại, vô thức muốn quay đầu trốn đi, nhưng ngặt nỗi Tạ Huyền đã nhìn thấy nàng rồi. Nếu lúc này quay người đi thì thật không được thể diện cho lắm, thế là Dư Tịnh đành cứng đầu bước tới.

“Thái hậu nương nương.” Tạ Huyền gọi Dư Tịnh một tiếng.

Dư Tịnh nhìn Tạ Huyền, không lên tiếng, trong ánh mắt mang theo ý tứ hỏi han.

Lúc này trên đường nhỏ không có ai khác, thái giám quét dọn ở đằng xa, tay Dư Tịnh bị Tạ Huyền kéo đi về phía con hẻm nhỏ bên cạnh, cả người vẫn còn đang ngơ ngác. A Ngọc kinh hãi, đứng yên tại chỗ nhìn Tạ Huyền kéo Dư Tịnh đi qua đó, đi theo cũng không được, không đi theo cũng không xong.

“Thước Thước.”

Dư Tịnh cả người lúc này vẫn còn đang ngơ ngác, nghe Tạ Huyền gọi mình, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Những lời nàng nói với ta hôm đó là đang giận dỗi ta đúng không?” Tạ Huyền khẩn thiết hỏi, “Ta có chỗ nào không tốt, nàng nói cho ta biết được không?”

Dư Tịnh hồi lâu vẫn không đáp lời, Tạ Huyền cứ thế nhìn nàng. Hắn cao hơn Dư Tịnh rất nhiều, lúc này lại ép Dư Tịnh vào góc tường, Dư Tịnh cúi đầu, hắn không nhìn rõ thần tình của nàng, nhất thời có chút hoảng loạn.

“Thước Thước.” Hắn lại gọi một tiếng, giọng nói có chút khàn đặc.

Dư Tịnh ngẩng đầu nhìn Tạ Huyền, khẩu khí đạm mạc xa cách: “Tạ đại nhân, có những lời trước đây ta đã nói rất rõ ràng với ngài rồi...”

Dư Tịnh lời còn chưa dứt, sững người một lát, bởi vì nàng nhìn thấy mắt Tạ Huyền rất đỏ, nước mắt từ khóe mắt trượt xuống. Tim Dư Tịnh trong khoảnh khắc đó cảm thấy như bị một bàn tay siết chặt lấy, có chút thở không thông.

Tạ Huyền ngẩn người hồi lâu, sắc mặt hắn trông thực ra không được tốt lắm, nhưng Dư Tịnh hiện giờ không có thân phận gì để quan tâm hắn.

“Là vi thần thất lễ, Thái hậu nương nương thứ tội.” Tạ Huyền giơ tay lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt, có chút thất hồn lạc phách nói ra câu này, sau đó xoay người rời đi.

Dư Tịnh nhìn bóng lưng Tạ Huyền rời đi, nhíu mày, cảm giác nghẹt thở nơi lồng ngực ngày càng nặng nề. Nàng cũng không biết mình bị làm sao nữa, rõ ràng biết Tạ Huyền chính là phải chịu đựng những điều này, nhưng nhìn thấy hắn buồn bã, bản thân dường như cũng có chút buồn bã theo.

Trở về cung chưa được bao lâu, liền có cung nữ vội vã chạy tới.

“Thái hậu nương nương, tin tức từ Uyển Oanh Các truyền tới, Tạ Mỹ nhân có hỷ rồi ạ!”

“Thật sao!” Dư Tịnh kinh ngạc hỏi lại. Kỳ Tẫn tuy sủng ái Tạ Anh, nhưng Tạ Anh cũng mới vào cung chưa lâu, nhanh như vậy đã có hỷ rồi, quả thực khiến người ta có chút kinh ngạc.

“Ngàn chân vạn thực, Lý thái y của Thái y viện là bậc thánh thủ, mạch do ông ấy bắt chưa bao giờ sai!” Cung nữ đó dường như cũng vui mừng, giọng nói như chim khách vậy, líu lo nói không ngừng.

Dư Tịnh thấy mới lạ, tuy thiên đình cũng có thần tiên mang thai, nhưng Dư Tịnh chưa từng thấy bao giờ. Điều đó có nghĩa là trong bụng Tạ Anh đã có một tiểu bảo bảo rồi.

Dư Tịnh rất vui mừng, phân phó A Ngọc gửi rất nhiều đồ tới Uyển Oanh Các.

Đêm đến dùng bữa xong, Dư Tịnh nằm trên giường, trong đầu ngoài niềm vui Tạ Anh có hỷ, còn có thần tình lạc mọ đó của Tạ Huyền. Dư Tịnh đang nghĩ ngợi mông lung, đột nhiên trước mắt xuất hiện một đôi bàn tay. Dư Tịnh khẽ nhíu mày, đưa tay gạt đôi bàn tay đó ra.

“Sư phụ! Người cùng Trạch Lan Thượng Thần sao đều như vậy cả, mỗi lần tới đều chẳng nói chẳng rằng.”

“Trạch Lan hắn tới rồi sao?” Nguyệt Lão trên tay vẫn còn cầm một chùm nho, vừa ăn vừa mở miệng hỏi.

Dư Tịnh nhất thời có chút chột dạ, ấp úng nói: “Vâng, mấy ngày trước ngài ấy có tới thăm con một chút.”

“Đồ nhi ngoan, dạo này thế nào?” Nguyệt Lão không khách khí ngồi xuống bên giường hỏi Dư Tịnh.

“Sư phụ, hôm nay Tạ Huyền lại tìm con, con thấy dáng vẻ buồn bã của hắn, tim như bị siết chặt vậy, có chút khó chịu. Người nói xem con bị làm sao vậy?”

Động tác ăn nho của Nguyệt Lão khựng lại, nhét một quả vào miệng Dư Tịnh, lảng tránh sang chuyện khác: “Vi sư hôm nay tới đây là để dặn dò con những chuyện sau này.”

Dư Tịnh vội vàng ngồi ngay ngắn, tuy Trạch Lan có dặn dò nàng vài câu, nhưng vẫn phải lấy lời Nguyệt Lão nói làm chuẩn.

“Cái này cho con.” Nguyệt Lão trước tiên đưa một bức thư tới, Dư Tịnh do dự một hồi mới đưa tay đón lấy. Mỗi lần Nguyệt Lão đưa cho nàng thứ gì, chuẩn là chẳng có chuyện gì tốt.

“Ta cùng Thái Thượng Lão Quân đã tính toán rồi, ngày hai mươi bảy tháng hai năm Tĩnh Hòa thứ sáu Thiên Quân kết thúc lịch kiếp trở về thiên đình, đến lúc đó trước khi con đi gặp Tạ Huyền lần cuối, hãy mở bức thư này ra, sau đó hãy nói cho Tạ Huyền nghe.”

“Ồ.” Dư Tịnh đáp lời, nhìn bức thư một cái, nói không tò mò thực ra là giả. Nàng cũng không hiểu, bức thư này tại sao phải đợi đến lúc gặp Tạ Huyền lần cuối mới được mở ra.

“Còn một câu nữa, là vi sư đặc biệt muốn dặn dò con.”

“Đừng có mủi lòng, đừng có nghĩ đến việc can thiệp vào mọi thứ ở phàm gian, những gì họ trải qua đều là kiếp số họ phải chịu. Nếu con mủi lòng, biết đâu kết cục cuối cùng của họ sẽ vì con mà thay đổi.”

“Đồ nhi ngoan, con có hiểu không?” Nguyệt Lão cười híp mắt nhìn Dư Tịnh hỏi. Dư Tịnh mơ hồ gật gật đầu. Nàng dường như đã hiểu, lại dường như có chút không hiểu.

Nguyệt Lão đưa tay xoa xoa đầu Dư Tịnh: “Giờ không hiểu cũng không sao, sau này con sẽ hiểu thôi.”

“Đồ nhi ngoan, vi sư nói đến đây thôi, lần này đại khái là lần cuối vi sư gặp con ở phàm gian rồi. Mong con sớm ngày trở về Nhân Duyên Điện, vi sư đi trước một bước đây.”

Dư Tịnh còn chưa kịp lên tiếng, Nguyệt Lão đã biến mất. Dư Tịnh ngẩn người một lát, nhìn bức thư trên tay. Đắn đo hồi lâu, cuối cùng vẫn không mở ra, cất bức thư vào trong tủ.

Đề xuất Cổ Đại: Nhiếp Chính Vương và Đặc Công Vương Phi Khôi Hài của Người
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Khi nào có chương tiếp theo ạ?

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay, cảm ơn editor ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện