Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 73: Thời Gian Thấm Thoát Ngày Về Chẳng Xa

Chương 73: Thời Gian Thấm Thoát Ngày Về Chẳng Xa

“Mỹ nhân, Khúc công công vừa mới tới, nói Bệ hạ tối nay sẽ ghé Uyển Oanh Các của chúng ta.”

Vừa từ chỗ Dư Tịnh trở về, Đan Nhi trong điện nhìn thấy nàng liền vui mừng tiến lên nói. Gần đây nàng hay qua lại với Dư Tịnh, nàng luôn cảm thấy Dư Tịnh không giống như lời đồn đại là kiêu căng tàn nhẫn, ngược lại rất sạch sẽ thuần khiết, nói chuyện với nàng khiến nàng cảm thấy rất thoải mái.

“Bệ hạ đúng là sủng ái Mỹ nhân, tháng này chỉ tới hậu cung năm lần, mà có tới ba lần ở Uyển Oanh Các của chúng ta!”

Tạ Anh không đáp lời, ngược lại Đan Nhi tiếp tục hỏi: “Tối nay Bệ hạ sẽ tới, Mỹ nhân có muốn thay bộ y phục nào tươi tắn hơn không ạ?”

“Không cần đâu, cứ bộ này đi.” Tạ Anh cúi đầu nhìn bộ y phục màu trắng trăng trên người mình.

“Vâng, vậy nô tỳ đi trông coi tiểu trù phòng. Hôm nay thiện phòng gửi tới ít nấm rất tươi, nô tỳ sai người gói ít sủi cảo lá liễu được không ạ?” Đan Nhi tuổi còn nhỏ, mới vào cung, nên hằng ngày cứ líu lo nói không ngừng.

Tạ Anh không thấy nàng phiền phức, ngược lại cảm thấy như vậy trong điện mới náo nhiệt, thêm chút sinh khí cũng tốt, nếu không cả điện cứ chết chóc im lìm.

“Được.” Tạ Anh mỉm cười đáp ứng, Đan Nhi liền dẫn người lui xuống. Lúc này đã quá trưa được một canh giờ, giờ đã là tháng chín, thời tiết vẫn oi bức như cũ, khiến người ta phát lười. Tạ Anh cảm thấy mí mắt rất nặng, sau khi Đan Nhi đi ra ngoài cũng cho những người khác lui xuống, rồi nằm trên ghế quý phi, nghe tiếng ve kêu râm ran, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.

Tạ Anh mơ một giấc mơ, lúc nàng chưa xuất giá, cùng cha nương và Tạ Huyền đi Đàm Châu chơi, ở đó có một thác nước rất lớn, nước đổ xuống bắn lên rất cao, rất mát.

“Nô tỳ kiến quá Bệ hạ.” Đan Nhi thấy Kỳ Tẫn tới, liền hành lễ thỉnh an, sau đó hơi chột dạ liếc nhìn vào trong điện, “Bệ hạ, Mỹ nhân sau khi từ chỗ Thái hậu nương nương về đã ngủ rồi, giờ... vẫn chưa tỉnh ạ.”

Kỳ Tẫn khẽ gật đầu hai cái, cất bước đi vào trong điện. Đan Nhi không biết nhìn sắc mặt, định đi theo, Từ Tân Thụ vội đưa tay ra, đưa một ánh mắt qua. Đan Nhi bừng tỉnh, trong mắt lộ ra chút lúng túng và hoảng loạn, lùi lại hai bước đứng nghiêm.

Trời đã hơi tối, trong điện yên tĩnh lạ thường, có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt tí tách, chắc là tiếng băng trong chậu tan ra. Không giống những nơi khác, chỗ của Tạ Anh chưa bao giờ đốt hương, Kỳ Tẫn đã quen với mùi hương liệu, nên mỗi lần tới chỗ nàng đều có chút không quen. Bước chân của Kỳ Tẫn vô thức nhẹ đi, khi vừa đi tới nội điện, cách bức rèm châu nhìn thấy Tạ Anh đang nằm trên ghế quý phi.

Mái tóc đen xõa xuống, chiếc áo mỏng màu trắng trăng ngủ đến hơi xộc xệch, để lộ mảng lớn làn da trắng ngần trước ngực, trên mặt mang theo nụ cười điềm tĩnh mà hắn chưa từng thấy bao giờ. Kỳ Tẫn nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ, đứng yên tại chỗ hồi lâu.

Tạ Anh mơ màng tỉnh dậy nhìn thấy một bóng người, nhìn rõ là Kỳ Tẫn, giật mình một cái, vội vàng đứng dậy chỉnh đốn y phục trên người, có chút luống cuống gọi một tiếng: “Bệ hạ.”

Ý thức được điều gì, Tạ Anh định quỳ xuống thì bị Kỳ Tẫn ngăn lại.

“Không cần đa lễ.”

“Tạ Bệ hạ.” Tạ Anh đứng thẳng người.

Kỳ Tẫn đi tới bên cạnh Tạ Anh, ngồi xuống chiếc ghế quý phi nàng vừa nằm, giơ tay vỗ vỗ vị trí bên cạnh. Tạ Anh ngồi xuống cạnh Kỳ Tẫn, khoảnh khắc vừa ngồi xuống liền bị Kỳ Tẫn ôm vào lòng. Mùi long diên hương trên người hắn rất nồng, Tạ Anh khẽ hít hà. Giây tiếp theo, hơi thở nóng rực của Kỳ Tẫn phả lên chóp mũi.

Tạ Anh đưa tay chạm chạm Kỳ Tẫn, thấp giọng nói: “Bệ hạ, vẫn chưa dùng bữa mà.”

Kỳ Tẫn giơ tay, đặt lên gáy Tạ Anh, từ gáy nàng chậm rãi trượt xuống dưới, Tạ Anh không kìm được mà rùng mình, dù có nhịn thế nào thì phản ứng sinh lý cũng không lừa được người. Kỳ Tẫn cảm nhận rõ rệt, tay hắn khựng lại trên lưng nàng, nhìn chằm chằm vào mắt nàng, hồi lâu sau mới buông tay đứng dậy. Tạ Anh vừa rồi bị nhìn chằm chằm, rõ ràng Kỳ Tẫn chẳng làm gì, nhưng lại có cảm giác như bị lột sạch đứng trước mặt hắn vậy. Thấy Kỳ Tẫn đứng dậy, Tạ Anh khẽ thở phào một hơi.

“Truyền thiện đi.” Kỳ Tẫn cất bước đi ra ngoài, hướng về phía bên ngoài gọi một tiếng.

“Vâng.” Đan Nhi nghe thấy tiếng Kỳ Tẫn bên trong, vội vàng đáp lời.

Hôm nay sủi cảo làm rất tươi, lại đặt ngay trước mặt Tạ Anh, nàng ăn khá nhiều. Dùng bữa được một nửa, Kỳ Tẫn đặt đũa xuống, Tạ Anh thấy Kỳ Tẫn buông đũa, cũng liền đặt đũa xuống theo.

“Hôm nay trẫm nghe được một chuyện.” Kỳ Tẫn nhận lấy chiếc khăn bông từ cung nữ bên cạnh đưa tới, vừa lau miệng vừa lên tiếng.

Tạ Anh ngước mắt nhìn Kỳ Tẫn.

“Trong bãi luyện binh có người của hai quân xảy ra xung đột. Một trong số đó, trước đây từng đi theo Tạ Cẩn.”

Tạ Anh có chút nghi hoặc, nàng không hiểu Kỳ Tẫn nói những điều này là muốn bày tỏ điều gì.

“Thứ dơ bẩn từ đâu tới, cũng xứng kêu ngạo với Tạ gia quân.” Kỳ Tẫn nói xong lời này, cười lạnh một tiếng, “Câu này chính là do một người trong đó nói.”

Bàn tay Tạ Anh đặt dưới bàn siết chặt lại.

“Sao không nói gì?” Kỳ Tẫn cười hỏi, trông thì ôn nhu nhưng thực chất lại đạm mạc xa cách.

Tạ Anh mỉm cười nhàn nhạt: “Bệ hạ quên rồi sao, hậu cung không được can chính.”

“Trẫm cho phép nàng nói.” Kỳ Tẫn nói một câu như vậy khiến Tạ Anh có chút ngẩn ngơ. Nuốt nước miếng một cái, sau đó đứng dậy quỳ xuống trước mặt Kỳ Tẫn mở lời: “Bệ hạ minh giám, phụ thân và bào đệ của thần thiếp một lòng trung thành với Bệ hạ, tuyệt không có nhị tâm, họ tuyệt đối sẽ không giáo huấn thuộc hạ như vậy.”

Tạ Anh nói xong cảm thấy chưa đủ, lại bổ sung thêm: “Trong học đường, tiên sinh dạy bảo như nhau, tư chất học trò khác nhau, cũng không phải ai cũng có thể học được.”

Kỳ Tẫn cứ ngồi trên ghế, nhìn Tạ Anh quỳ dưới đất, cúi đầu, mái tóc nàng đã được búi lên bằng một chiếc trâm bạch ngọc, nhưng có lẽ là tùy ý búi nên không được gọn gàng cho lắm, vài lọn tóc xõa xuống vai. Cổ nàng dưới lớp áo mỏng màu trắng trăng trông đặc biệt thon dài trắng ngần. Nhìn thấy cảnh này, Kỳ Tẫn liền nhớ tới dáng vẻ của Tạ Anh mà hắn thấy lúc nãy.

Tạ Anh quỳ đó, Kỳ Tẫn hồi lâu vẫn không đáp lời, lòng nàng vô cùng thấp thỏm bất an.

“Đứng lên đi.” Kỳ Tẫn lười biếng đáp lời.

“Tạ Bệ hạ.” Tạ Anh khẽ thở phào một hơi, vừa mới đứng dậy liền cảm nhận được một luồng lực, còn chưa kịp hoàn hồn, cả người đã bị kéo vào lòng Kỳ Tẫn.

“Giờ đã dùng bữa xong rồi.” Kỳ Tẫn mở lời, thậm chí mang theo chút ý tứ hỏi han, nhưng lại là không cho phép chối từ.

Tạ Anh tự biết không thể tránh khỏi, giơ tay bám vào vai Kỳ Tẫn, chạm nhẹ vào má hắn.

Kỳ Tẫn bế nàng đứng dậy, đi về phía nội điện.

“Thái hậu nương nương.” A Ngọc từ bên ngoài đi vào, vẻ mặt có chút do dự, Dư Tịnh liếc nhìn nàng một cái là biết có chuyện gì rồi.

“Cứ để đó đi.” Dư Tịnh mở lời, A Ngọc thở phào một hơi, lấy bức thư trong lòng ra đặt lên bàn.

Thư của Tạ Huyền chưa bao giờ gián đoạn. A Ngọc thấy Dư Tịnh đều để đó, thế là cũng thu dọn hết lại.

“Nghe nói hôm qua ở bãi luyện binh xảy ra một chuyện.” A Ngọc lui sang một bên đứng nghiêm. Dư Tịnh nhìn về phía A Ngọc, A Ngọc thuận thế kể cho Dư Tịnh nghe chuyện đó.

Dư Tịnh nheo mắt lại, chuyện này đến nàng còn biết, huống chi là Kỳ Tẫn. Tuy chỉ là một câu nói, nhưng Kỳ Tẫn vốn đã có lòng kỵ húy với Tạ Cẩn, câu nói này e là giống như một cây kim, đã đâm sâu vào lòng Kỳ Tẫn rồi. Đợi đến ngày nào đó hắn muốn nhổ cây kim đó ra, nhà họ Tạ đại khái là sắp đến hồi kết rồi.

Hiện giờ nàng cả ngày ở trong cung, thỉnh thoảng có phi tần tới thỉnh an, nói chuyện với Tạ Anh và Trương Thanh Sầm. Những lúc khác, ngoài việc ra ngự hoa viên hít thở không khí thì chẳng đi đâu cả.

Đầu thu nghe được một tin hỷ, Tam công chúa Tây Hải sắp thành thân với tiểu công tử của Hình bộ Thượng thư, nghe nói là lưỡng tình tương duyệt. Tiểu công tử của Hình bộ Thượng thư Dư Tịnh từng gặp một lần, tướng mạo rất thư sinh, cử chỉ ôn văn nhĩ nhã, cùng Tam công chúa tính ra là trai tài gái sắc.

Gần đây thời tiết đã hơi lạnh, Dư Tịnh ngồi dưới hành lang nhìn cây cối trong viện có vài cây đã chuyển vàng, cảm thán một câu: “Nhanh thật, đã vào thu rồi.”

“Đúng vậy.”

Giọng nói của Trạch Lan vang lên khiến Dư Tịnh quay phắt đầu lại một cách không tin nổi.

“Trạch Lan Thượng Thần!” Dư Tịnh vội đứng dậy mừng rỡ nói.

“Lâu rồi không gặp ngươi, lát nữa ta phải đi dự tiệc sinh thần của Long Vương Tây Hải, tiện đường ghé qua thăm ngươi.” Trạch Lan nói xong, đưa tay về phía Dư Tịnh.

Dư Tịnh nhìn Trạch Lan, ngẩn người một lát, mỉm cười đưa tay qua, đột nhiên tay nặng trĩu, Dư Tịnh liền nhìn thấy món bánh quế hoa quen thuộc.

“Nghĩ ngươi xuống phàm trần đã lâu, nên mang cho ngươi món bánh quế hoa yêu thích nhất.” Ngữ khí của Trạch Lan còn mang theo vài phần cưng chiều, cứ như đang dỗ dành trẻ con vậy.

“Đa tạ Thượng Thần, nhưng Thượng Thần quên rồi sao, con hiện giờ đang ở hoàng cung, có không ít món ngon đâu.”

Trạch Lan nghe vậy, đưa tay xoa xoa đầu Dư Tịnh, cười nói: “Tiểu nha đầu, giờ thấy nhiều biết rộng rồi, chê bánh quế hoa của ta rồi sao.”

“Tuy có nhiều món ngon, nhưng con vẫn rất nhớ bánh quế hoa của Thượng Thần mà.” Dư Tịnh cẩn thận bưng bánh quế hoa lên ngửi ngửi.

“Thơm quá! Không hổ là quế hoa của Quảng Hàn Cung!” Dư Tịnh nói xong, cắn một miếng, hương thơm của quế hoa chậm rãi lan tỏa trong miệng.

“Đúng rồi, trước khi tới đây ta có đi dò xét ý tứ của Nguyệt Lão.” Trạch Lan thần bí ghé sát Dư Tịnh một chút mở lời. Dư Tịnh tò mò hỏi: “Chuyện gì ạ?”

“Theo tính toán của ông ấy, ngày hai mươi bảy tháng hai năm Tĩnh Hòa thứ sáu, Thiên Quân kết thúc lịch kiếp trở về thiên đình.”

“Tháng hai.” Dư Tịnh khẽ lẩm bẩm, “Giờ đã là tháng mười, vậy chẳng phải còn bốn tháng nữa là...”

“Đúng vậy.”

Dư Tịnh bỗng nhiên nghĩ tới một vấn đề: “Thiên Quân kết thúc lịch kiếp trở về thiên đình, vậy còn con? Con phải làm sao?”

“Thiên Quân đều đã về rồi, ngươi ở lại cũng chẳng có ích gì, nghe ý của Nguyệt Lão, đại khái là sẽ để ngươi tự sát đấy.”

“Tự sát!”

Trạch Lan khẽ gật đầu: “Cũng chỉ là nghe ngóng được thôi, cụ thể thế nào còn phải xem Nguyệt Lão sắp xếp ra sao.”

“Con hiểu rồi.” Dư Tịnh đáp lời.

“Ái chà, yến tiệc sắp muộn rồi, ta đi trước một bước đây.”

“Vâng, Thượng Thần đi thong thả.” Dư Tịnh vẫy vẫy tay, Trạch Lan chớp mắt một cái đã biến mất không thấy tăm hơi. Vừa rồi ngài ấy đã dùng huyễn thuật, ngăn cách những người xung quanh, ngài ấy vừa đi, Dư Tịnh lại ngồi xuống chỗ cũ.

Tháng hai, nói nhanh cũng rất nhanh rồi, chỉ là không biết đến lúc đó sẽ là cảnh tượng như thế nào.

Đề xuất Hiện Đại: Ta Làm Cẩm Lý Ở Trò Chơi Sinh Tồn
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Khi nào có chương tiếp theo ạ?

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay, cảm ơn editor ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện