Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 75: Đế Vương Vô Tình Bố Trận Gian Nguy

Chương 75: Đế Vương Vô Tình Bố Trận Gian Nguy

“Bệ hạ, tin tức từ Uyển Oanh Các, Tạ Mỹ nhân có hỷ rồi ạ!”

Kỳ Tẫn nghe thấy tin này, có chút không dám tin: “Thái y đã xem qua chưa?”

“Dạ rồi, Lý thái y đích thân bắt mạch ạ.” Từ Tân Thụ cung kính nói.

“Trẫm biết rồi, lui xuống đi.” Kỳ Tẫn nhàn nhạt lên tiếng.

“Vâng.” Từ Tân Thụ đáp lời lui xuống. Kỳ Tẫn nhìn bàn tay khẽ run rẩy của mình, nhất thời không nói nên lời cảm xúc hiện tại của mình là gì.

Hắn tuy thành hôn sớm, nhưng vẫn chưa có con nối dõi, giờ nghe thấy tin này, cảm giác vô cùng vi diệu. Có hỷ rồi, nghĩa là nếu Tạ Anh tẩm bổ tốt, mười tháng sau sẽ có con của hắn chào đời. Một đứa trẻ nhỏ xíu, mềm mại, sẽ gọi hắn là phụ hoàng. Nghĩ đến đây, Kỳ Tẫn cũng có một khoảnh khắc mủi lòng.

Hắn ngồi trước bàn một hồi lâu, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng gọi Từ Tân Thụ vào.

“Đi Uyển Oanh Các.”

Lúc đó sắp đến giờ dùng bữa tối, Kỳ Tẫn đến Uyển Oanh Các, trước Uyển Oanh Các đang rất náo nhiệt. Những cây kim quế bên cạnh sân vẫn chưa tàn hết, còn vương lại một chút hương thơm thoang thoảng. Trong sân đặt rất nhiều đồ tốt, chén lưu ly, vòng vàng, bình sứ trắng như ý, thấy Kỳ Tẫn đi vào, người trong sân đồng loạt quỳ xuống hành lễ: “Nô tỳ (nô tài) kiến quá Bệ hạ.”

Kỳ Tẫn nhìn đống đồ đạc đầy sân: “Đứng lên đi.”

“Tạ Bệ hạ.” Mọi người đứng dậy.

“Đây là?” Kỳ Tẫn nhìn đống đồ đó mở lời hỏi.

“Bẩm Bệ hạ, đây là Thái hậu nương nương cùng Hoàng hậu nương nương ban thưởng hồi chiều ạ.” Cung nhân thành thật đáp lời, lời cung nhân vừa dứt, Kỳ Tẫn liền nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, “Thần thiếp thỉnh an Bệ hạ.”

Một bộ y phục màu vàng nhạt tươi sáng, bên trên thêu vài con bướm hoa đang bay lượn, mái tóc dài đen nhánh búi thành một búi tóc, chỉ cài một chiếc trâm bạch ngọc đơn giản. Thanh lệ thoát tục, ôn nhu khả ái.

Kỳ Tẫn không nói gì, mà trực tiếp đưa tay đỡ Tạ Anh dậy. Tạ Anh ngước mắt nhìn Kỳ Tẫn, hai người cùng nhau đi vào trong điện.

Kỳ Tẫn cùng Tạ Anh ngồi xuống trong điện, Kỳ Tẫn cứ nhìn chằm chằm Tạ Anh, Tạ Anh có chút không tự nhiên gọi một tiếng: “Bệ hạ.”

Lời Tạ Anh vừa dứt, bàn tay Kỳ Tẫn đã phủ lên bụng nàng. Tạ Anh sững người, tay Kỳ Tẫn phủ lên bụng nàng xoa đi xoa lại.

“Nghe nói tên tục của nàng là Tuế Tuế?” Kỳ Tẫn tự nhiên mở lời hỏi, không chút ngượng ngùng.

“Vâng.” Tạ Anh không biết lúc này hắn nhắc đến chuyện này làm gì.

“Tuế Tuế.” Kỳ Tẫn gọi khẽ một tiếng.

“Thần thiếp có mặt.” Tạ Anh khẽ đáp lời. Kỳ Tẫn giơ tay lên, sờ sờ dái tai Tạ Anh, “Tạ Cẩn đặt tên tục này cho nàng là mong nàng tuế tuế bình an sao?”

Tạ Anh vừa định đáp lời, Kỳ Tẫn tiếp tục nói: “Vậy sau này trẫm cũng gọi nàng là Tuế Tuế nhé.”

Hắn dường như không cần nàng trả lời, cứ như đang lẩm bẩm một mình vậy, Tạ Anh ngẩn người một lát, rồi cũng mặc kệ hắn. Nhưng câu nói sau đó khiến tim nàng run rẩy.

“Tuế Tuế, nàng nói xem con của chúng ta sau này đặt tên gì thì tốt?” Kỳ Tẫn nói lời này còn hơi cúi đầu nhìn Tạ Anh.

Tạ Anh khi biết mình có thai, cả người đều ngơ ngác, nàng từng nghĩ mình sẽ có con, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy, nhanh đến mức nàng không kịp phản ứng. Về cái tên, nàng vẫn chưa kịp nghĩ kỹ, ngẩn người một lát: “Bệ hạ làm chủ là được ạ.”

Kỳ Tẫn xoa xoa đầu Tạ Anh: “Vậy trẫm phải suy nghĩ cho kỹ mới được.”

Hai người cứ thế ngồi trên giường thấp giọng trò chuyện. Chiều hôm đó nắng rất đẹp, nắng xế chiều, ánh sáng vàng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào. Kỳ Tẫn đối với Tạ Anh nói không được kém, cũng chẳng tính là quá tốt, nhưng đối với Kỳ Tẫn, Tạ Anh từ tận đáy lòng có vài phần sợ hãi. Ngoài sợ hãi ra còn có sự ngượng ngùng xa lạ. Dù sao trước đây nàng chỉ gặp Kỳ Tẫn vài lần, giờ đột nhiên trở thành mối quan hệ thân mật như vậy, rốt cuộc vẫn không quen. Chỉ là, đại khái là tin tức có hỷ quá mức chấn động, hiện giờ dáng vẻ Kỳ Tẫn lải nhải nói chuyện với nàng, trong khoảnh khắc, lại có hai phần mủi lòng. Nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc mà thôi.

Kỳ Tẫn đến giờ này, ở lại dùng bữa là lẽ đương nhiên, nhưng nàng không ngờ Kỳ Tẫn sẽ ở lại qua đêm. Nàng có thai rồi, không thể thị tẩm, Kỳ Tẫn tới hậu cung không nhiều lần, Tạ Anh vốn tưởng rằng hắn sẽ tới chỗ người khác nghỉ lại.

Mọi khi Kỳ Tẫn đều phải xem tấu chương một hồi lâu mới đi ngủ, hôm nay lại sớm đặt tấu chương xuống cùng Tạ Anh lên giường. Ban ngày náo nhiệt, Tạ Anh cũng mệt rồi, nằm xuống chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi. Kỳ Tẫn lại không ngủ được, nằm rất lâu, người vẫn rất tỉnh táo, bên tai là tiếng thở đều đặn của Tạ Anh. Ngoại điện không tắt nến, nhưng đã buông rèm màn, Kỳ Tẫn nghiêng đầu có thể lờ mờ nhìn thấy đường nét của Tạ Anh, vô thức đưa tay qua, sắp chạm vào Tạ Anh thì sực tỉnh, liền hạ tay xuống.

Tạ Anh chẩn đoán có thai được hơn hai tháng, gần đến đầu năm, đã gần ba tháng rồi. Những ngày trước vẫn ổn, dạo này ốm nghén càng thêm trầm trọng, cái gì cũng không ăn được, cả người gầy đi trông thấy. Kỳ Tẫn giống như rất quan tâm đến đứa trẻ trong bụng Tạ Anh, hễ có thời gian là sẽ tranh thủ bầu bạn với Tạ Anh một lát.

Dư Tịnh đến Uyển Oanh Các, còn chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng nôn mửa bên trong. Lần đầu nghe thấy nàng còn thấy lạ, giờ là nhìn Tạ Anh gầy sọp đi, chỉ còn thấy xót xa. Nàng vốn không biết, hóa ra nữ tử phàm gian mang thai lại vất vả đến thế. Dư Tịnh tiếp tục đi vào trong, đại khái là có cung nữ vào thông báo rồi, Tạ Anh thấy Dư Tịnh tới đang định đứng dậy hành lễ với Dư Tịnh, không ngờ quay đầu lại cúi xuống trước bô nhổ nôn tiếp.

“Không cần đa lễ.” Dư Tịnh vội vàng đi tới trước mặt Tạ Anh, vuốt lưng cho nàng, “Hai ngày nay uống thuốc rồi vẫn không có cảm giác thèm ăn sao?”

Dư Tịnh vừa vuốt lưng vừa hỏi Đan Nhi bên cạnh, Đan Nhi đáp lời: “Mỹ nhân nôn dữ quá, thuốc cũng không dùng được bao nhiêu.”

Tạ Anh lúc này mới đỡ hơn một chút, hơi thở dần ổn định, nói với Dư Tịnh: “Thái hậu nương nương đừng lo lắng, thần thiếp không sao đâu ạ.”

“Đã gầy đi bao nhiêu rồi, sao lại không sao được.” Dư Tịnh khẽ nói, quay người nhìn A Ngọc, “Tiểu trù phòng của Từ Ninh Cung nấu canh ô mai rất khéo, A Ngọc ngươi sai người làm rồi gửi qua đây một ít. Uống vào có thể khai vị hơn.”

“Đa tạ Thái hậu nương nương.” Tạ Anh nói xong, Dư Tịnh liền nhìn thấy trên tay Tạ Anh có thêm một món đồ thêu.

“Đã như vậy rồi, những thứ này cứ giao cho người dưới làm là được rồi.” Dư Tịnh tưởng Tạ Anh làm để giết thời gian, liền lên tiếng.

“Thần thiếp nghĩ đằng nào cũng rảnh rỗi, giờ tự tay khâu ít quần áo nhỏ, thần thiếp nghe ma ma nói nếu đợi sắp sinh mới làm thì không kịp nữa.” Tạ Anh khi nói lời này trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhạt.

Dư Tịnh thấy Tạ Anh như vậy liền không nói gì nữa, ghé đầu qua nhìn món đồ thêu trên tay Tạ Anh. Nền màu xanh nhạt, bên trên là những bông hoa vẫn chưa thêu xong.

“Hoa này trông có vẻ như dành cho bé gái dùng.” Dư Tịnh không biết quy tắc thâm cung, thuận miệng một câu. Những người xung quanh đều nín thở ngưng thần, không dám ho he. Lời này nếu là người khác nói, ước chừng lúc này đã quỳ dưới đất cầu xin tha thứ rồi.

“Vâng, thần thiếp cũng mong là một công chúa.” Tạ Anh đối với Dư Tịnh lại chẳng có nửa phần giấu giếm, trực tiếp nói với Dư Tịnh. Tạ Anh vừa nói, động tác trên tay vẫn không ngừng.

Dư Tịnh nhìn Tạ Anh, luôn cảm thấy nàng không giống với lúc trước khi có hỷ. Ánh mắt thêm vài phần kiên định ôn nhu.

Xem ra nàng đối với đứa trẻ này vẫn tràn đầy mong đợi.

“Bệ hạ, đây là công văn về Đàm Châu ạ.” Tô Tư Dương đặt thứ trên tay xuống cạnh tay Kỳ Tẫn nói.

Kỳ Tẫn không cầm lấy, chỉ mở miệng hỏi: “Thế nào?”

“Tra được có sự khác biệt rất lớn so với những gì Kim Vực đã nói, Tạ Cẩn không hề tham ô bán trộm lương quân, ngược lại thuộc hạ của Kim Vực đã buôn lậu không ít.” Tô Tư Dương lời vừa dứt, giọng nói của Kỳ Tẫn liền lập tức vang lên.

“Tô đại nhân, trẫm tưởng rằng nàng cùng nhà họ Tạ hiện giờ là thế bất lưỡng lập.” Đuôi mắt Kỳ Tẫn hơi nhếch lên, ánh mắt nhìn Tô Tư Dương vô cùng thâm thúy.

Tô Tư Dương cả người đờ đẫn đứng tại chỗ, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Kỳ Tẫn. Kỳ Tẫn vậy mà hoàn toàn biết hết, chuyện giữa hắn cùng Thịnh Hoa và Tạ Huyền. Ban đầu Kỳ Tẫn giao vụ án này riêng cho hắn, hắn còn có chút nghi hoặc, tưởng Kỳ Tẫn đang thử thách mình. Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định nói sự thật cho Kỳ Tẫn. Không ngờ Kỳ Tẫn là muốn kéo hắn vào phe cánh. Kỳ Tẫn đang bày trận, một trận pháp khiến nhà họ Tạ vạn kiếp bất phục, vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được. Kỳ Tẫn đã nói như vậy, Tô Tư Dương nếu từ chối e là cũng không có đường sống. Kỳ Tẫn căn bản không để lại cho Tô Tư Dương dư địa để lựa chọn.

“Bệ hạ nói đúng, vi thần biết phải làm thế nào rồi.” Tô Tư Dương cúi đầu đáp lời.

“Nếu để lộ phong thanh hoặc để lộ sơ hở...” Kỳ Tẫn tiếp tục nhàn nhạt nói.

“Vi thần hiểu ạ.” Tô Tư Dương có chút hoảng loạn cúi người đáp lời, chuyện này chỉ có thể thành không được bại, nếu bại hắn sẽ trở thành kẻ khởi xướng chuyện này. Quân cờ vô dụng, vứt đi cũng không đáng tiếc. Cho dù hắn đã làm cho Bắc Hoài nhiều việc như vậy.

“Được rồi, ngươi lui xuống đi.” Kỳ Tẫn tiếp tục nói.

“Vâng.” Đuổi Tô Tư Dương đi xong, Kỳ Tẫn đứng dậy gọi Từ Tân Thụ vào.

“Bệ hạ có gì phân phó ạ?” Từ Tân Thụ vào liền thấp mày thuận mắt nói.

“Chuyện tiền triều không cần để hậu cung biết, nếu để lộ tin tức chính là tội của ngươi.” Kỳ Tẫn một câu nói không đầu không đuôi khiến Từ Tân Thụ nghe mà có chút ngẩn ngơ. Nhưng vẫn cung kính đáp lời: “Vâng, nô tài sẽ dặn dò đám người bên dưới.”

“Không phải dặn dò, trẫm muốn không có một chút sai sót nào!” Kỳ Tẫn sau đó nghiêm giọng nói.

Kỳ Tẫn đột nhiên như vậy dọa Từ Tân Thụ vội vàng quỳ xuống: “Vâng vâng vâng, nô tài hiểu rồi ạ.”

Kỳ Tẫn từ chỗ ngồi đứng dậy, Từ Tân Thụ vô thức đi theo, lắm miệng hỏi một câu: “Bệ hạ đây là đi đâu ạ?”

“Uyển Oanh Các.”

Từ Tân Thụ vừa rồi còn ngẩn ngơ, câu này của Kỳ Tẫn lập tức khiến hắn bừng tỉnh. Kỳ Tẫn đối với vị ở Uyển Oanh Các đó dường như quá mức sủng ái rồi. Hiện giờ Uyển Oanh Các có hỷ, Kỳ Tẫn lại đang tìm cách tước quyền của nhà họ Tạ, tin tức hắn nói tự nhiên là tin tức của nhà họ Tạ, hậu cung chính là Uyển Oanh Các rồi.

Nhưng chuyện này vẫn khó làm, trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, miệng mọc trên người kẻ khác, lời đồn đại trong cung này không một cái nào có thể ngăn lại được. Muốn truyền đến tai ai chẳng qua là vấn đề thời gian mà thôi.

Nghĩ đến đây, Từ Tân Thụ thở dài một tiếng, ngày qua ngày chẳng có việc nào là dễ làm cả!

“Uống thuốc rồi Tạ Mỹ nhân vẫn không ăn được gì sao?” Kỳ Tẫn đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, mở miệng hỏi.

“Vâng, Mỹ nhân nôn dữ quá, uống thuốc tự nhiên cũng...” Từ Tân Thụ nơm nớp lo sợ đáp lời.

“Đồ vô dụng!”

Đề xuất Hiện Đại: Lại Trốn? Nữ Phụ Yếu Mềm Bị Nam Chính Dụ Dỗ Đến Kiệt Sức!
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Khi nào có chương tiếp theo ạ?

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay, cảm ơn editor ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện