Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 84: Khổ Nhục Kế Của Rồng Già

Phó Tứ như kẻ điên cuồng lao về phía xa, hắn cũng chẳng biết mình muốn đi đâu, bên tai chỉ còn tiếng gió rít gào. Giờ khắc này, trong đầu hắn tràn ngập những hình ảnh vừa nhìn thấy. Bọn họ đã có con... Kết quả này khiến hắn theo bản năng muốn chạy trốn.

Giống như trước đây hắn từng trốn chạy vậy.

Thế nhưng sự thật ấy cứ như một lời nguyền, vang vọng mãi bên tai, quấy nhiễu khiến hắn phiền muộn rối bời. Cố Ngôn Âm và con Hắc Long kia đã có con?!

Phó Tứ đột ngột dừng bước, hắn vung nắm đấm, đấm mạnh vào cái cây bên cạnh. Thân cây to lớn gãy đôi răng rắc, đổ rầm xuống đất làm bụi bay mù mịt. Phó Tứ chán nản ngồi phịch xuống thân cây gãy, đưa tay che mắt.

Sao có thể như vậy được chứ?

Trong lòng hắn như bị khoét một lỗ hổng lớn, trống hoác.

Cố Ngôn Âm không cần hắn nữa, Âm Âm của hắn không cần hắn nữa...

Tiêu Tư Minh vội vã đuổi theo, nhìn bộ dạng của Phó Tứ mà bất lực: "Sư đệ..." Hắn muốn nói gì đó, nhưng giờ nói gì cũng vô ích, tình hình hiện tại còn thê thảm hơn hắn tưởng tượng nhiều.

Tiêu Tư Minh ngồi xuống bên cạnh Phó Tứ, im lặng hồi lâu mới hạ giọng an ủi: "Thôi bỏ đi sư đệ."

Lời còn chưa dứt, Phó Tứ bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn siết chặt thanh trường kiếm bên hông, thần sắc u ám: "Không thể cứ thế mà bỏ qua được!"

Ánh mắt Phó Tứ nhìn về hướng vừa rời đi, hắn mím chặt môi mỏng, gằn từng chữ: "Ta sẽ đưa nàng ấy đi!"

...

Cố Ngôn Âm nhìn đám hoa nhỏ dưới chân Yến Kỳ Vọng, lại nhìn khuôn mặt vẫn chẳng có biểu cảm gì của y, im lặng một lát rồi đưa y về hang động, tiện tay lôi luôn con Hồng Long đang nằm trợn trắng mắt dưới đất về cùng.

Suốt dọc đường, ánh mắt Yến Kỳ Vọng không hề rời khỏi nhóc rồng con mềm mại. Y nhìn cái sừng nhỏ xíu nhú lên trên đầu rồng con, đến đôi mắt vẫn chưa mở, rồi lại nhìn cái móng vuốt mũm mĩm, vẻ mặt trông có chút luống cuống. Nhìn rồng con chép chép cái miệng nhỏ, ngáp một cái đầy vẻ lười biếng, lòng bàn tay y bỗng thấy ngứa ngáy.

Cố Ngôn Âm thấy y cứ nhìn chằm chằm rồng con mãi, bèn cười bế bé đưa đến trước mặt Yến Kỳ Vọng: "Chàng có muốn bế con không?"

Yến Kỳ Vọng nhìn nhóc rồng con béo tròn đang mút móng tay ngủ gật, cái đầu nhỏ cứ gật gà gật gù. Y chần chừ một lát mới cẩn thận từng li từng tí vươn tay ra, đón lấy cục bột tròn vo ấy.

Rồng con nằm trong lòng bàn tay y, hai cái chân ngắn cũn cỡn đạp đạp, sau đó lật người, lười biếng nằm sấp luôn trên tay y.

Yến Kỳ Vọng nhìn rồng con trong tay, người cứng đờ, cứ như đang nâng niu một báu vật tuyệt thế, không dám cử động mạnh dù chỉ một chút.

Cố Ngôn Âm nhìn quanh hang động, phát hiện nơi này đã bị người ta lục lọi, lộn xộn như bãi chiến trường. Những thứ hơi quý giá một chút trong hang đều bị trộm sạch. Cố Ngôn Âm cúi xuống nhặt những đồ vật rơi dưới đất lên, bỗng thấy một chiếc ngọc bội trượt ra khỏi áo. Nàng nhớ đến chiếc ngọc bội này, quay đầu định hỏi Yến Kỳ Vọng.

Đập vào mắt nàng là cảnh Yến Kỳ Vọng đang ngồi quay lưng về phía nàng bên mép giường, một cái đuôi rồng to lớn thõng xuống từ mép giường. Rồng con đang nằm sấp trong lòng bàn tay y, miệng kêu "Gâu gâu", hai cái đuôi một lớn một nhỏ đang đung đưa qua lại một cách chậm rãi.

Hai con rồng đen một lớn một nhỏ này, vậy mà lại giống nhau đến kỳ lạ.

Cố Ngôn Âm khựng lại một chút, không nỡ phá vỡ khung cảnh này. Nàng chớp chớp mắt, cảm thấy buồn cười.

Trong hang động tối tăm.

Nhóm người Khô Mộc lão nhân nằm thoi thóp dưới đất. Kể từ sau khi đỡ lôi kiếp thay cho rồng con, tuy may mắn không chết nhưng cũng chỉ còn lại nửa cái mạng. Đặc biệt là Khô Mộc lão nhân, ông ta gánh hai đạo lôi kiếp lợi hại nhất, suýt chút nữa bị đánh cho hồn phi phách tán, giờ sống sót được nhưng tu vi đã mất đi quá nửa, lúc nào cũng trong tình trạng "gần đất xa trời".

Cũng may đám rồng kia còn chút lương tâm, không bắt bọn họ ra ngoài chà lưng cho đám rồng bẩn thỉu kia nữa.

Cả đám nằm trong hang, mắt trông mong chờ người của tông môn đến chuộc về. Nhưng đợi mãi chẳng thấy người tông môn đâu, ngược lại lại đợi được một đám đầu heo mặt ngựa sưng vù!

Đám Ly Trư, Huyền Quy, Giao Long thi nhau thở ngắn than dài, bị một đám rồng phong ấn linh lực rồi đẩy vào hang động bên cạnh. Nhóm Khô Mộc lão nhân nghe thấy tiếng động, vội vàng bò dậy, tò mò ngó sang bên cạnh.

Nhìn thấy đám người đông nghịt kia, nhóm Khô Mộc lão nhân kích động suýt trào nước mắt. Lại có thêm một đống kẻ xui xẻo vào đây, đến lúc đó bọn họ sẽ không bị lôi ra hành hạ nữa chứ??!

Chỉ thấy Đồ Tam đeo hòm thuốc nhảy chân sáo theo sau Lam Long đi tới. Vừa nhìn thấy Dung Ngọc Kiều và Dung Ngộ bị trói ở một bên, mắt hắn suýt phun ra lửa: "Hai con thuồng luồng chết tiệt này!"

Hai ngày trước hắn ra ngoài tìm linh thảo thì bị hai kẻ lòng dạ đen tối của tộc Giao Long này đánh lén, bắt cóc đi. Hai con thuồng luồng này không chỉ cướp linh thảo của hắn mà còn sỉ nhục hắn đủ điều, đặc biệt là tên Dung Ngộ này, suýt chút nữa giật đứt tai hắn! Mãi đến vừa rồi hắn mới được Lam Long cứu ra!

Đồ Tam nói xong, nhân lúc mọi người chưa kịp phản ứng, lao thẳng tới, vung tay tát bốp bốp mấy cái vào mặt hai người kia, đánh cho bọn họ hoa mắt chóng mặt, máu mũi máu mồm tuôn ra.

Dung Ngọc Kiều biến sắc, ả ta dữ tợn nhìn Đồ Tam trước mặt, tức đến mức suýt ngất xỉu. Con thỏ chết tiệt này dám đánh ả?! Đợi ả thoát ra ngoài, nhất định sẽ lột da con thỏ này.

Đồ Tam trừng mắt nhìn ả: "Đồ xấu xí nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa ông móc mắt ngươi ra bây giờ!"

Dung Ngọc Kiều tức đến mức cả người sắp nổ tung, nhưng nhìn đám rồng già đang hổ báo cáo chồn đứng bên cạnh, ả đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Đồ Tam hừ lạnh một tiếng, ngay sau đó thấy Tử Long chạy tới lớn tiếng gọi: "Tam ca, huynh mau tới xem cho thái gia gia đi, ngài ấy hình như bị thương rồi?"

Đồ Tam nghe vậy sắc mặt hơi đổi, hai mắt trợn tròn, lập tức thấy đau đầu: "Hắn bị thương á? Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ hỏa độc lại tái phát?" Không thể nào, vừa nãy hắn thấy trạng thái của Yến Kỳ Vọng ở bên ngoài rõ ràng không có gì bất thường, sao mới đi một lúc đã bị thương rồi?

Nói đến đây, Tử Long gãi đầu có chút chần chừ: "Nghe nói là bị một tên nhóc loài người tên Phó Tứ làm bị thương, chảy nhiều máu lắm!"

Đồ Tam nghe vậy nhíu mày, hắn khó hiểu đi theo sau Tử Long chạy về phía Yến Kỳ Vọng. Theo lý mà nói thì chuyện này vô lý hết sức... Yến Kỳ Vọng con rồng già da dày thịt béo đó, với tu vi của tên nhóc Phó Tứ kia sao có thể làm hắn bị thương được, chứ đừng nói là thương nặng đến thế.

Trước khi đi, Đồ Tam còn quay đầu lại, hung hăng nói: "Đợi ta quay lại sẽ xử lý các ngươi!"

Đồ Tam vội vã đi tới hang động của Cố Ngôn Âm, chỉ thấy hang động đã bị lục lọi bừa bãi, những linh bảo chất đống trong góc đều bị cuốn sạch, ngay cả rèm cửa trước hang cũng bị giật xuống.

Đồ Tam nhìn mà xót xa, đống đồ này tốn bao nhiêu là linh thạch đấy! Giờ hỏng hết cả rồi!

Hắn bước vào hang, thấy Yến Kỳ Vọng mặt mày tái nhợt nằm trên giường, tay áo bên phải xắn lên, lộ ra vết thương trên cánh tay. Cố Ngôn Âm đang ngồi bên cạnh, dạy Yến Kỳ Vọng cách đút quả cho rồng con ăn.

Một người hai rồng trông ấm áp lạ thường.

Đồ Tam bỗng thấy chạnh lòng. Con rồng già lầm lì cạy miệng nửa ngày không ra một chữ này cũng có rồng con rồi, còn hắn - Đồ Tam mồm mép tép nhảy, học rộng tài cao thế này, bao giờ mới có một ổ thỏ con của riêng mình đây...

Thấy hắn đến, Cố Ngôn Âm đặt rồng con xuống bên tay Yến Kỳ Vọng: "Ngươi mau xem cho chàng ấy thế nào rồi?" Cố Ngôn Âm nhìn khuôn mặt tái nhợt của Yến Kỳ Vọng, có chút lo lắng. Trước đó Yến Kỳ Vọng bị sét đánh rụng cả mảng vảy, toàn thân đầy máu, vậy mà mặc quần áo vào xong lại như chưa từng bị thương, hồi phục đầy máu ngay lập tức.

Giờ lại vừa thổ huyết vừa ngất xỉu, không phải là lúc nãy bị nội thương gì chứ?

Đồ Tam nhìn Yến Kỳ Vọng nằm trên giường mặt không cảm xúc, ánh mắt lóe lên, hắn cứ cảm thấy chuyện này có gì đó sai sai: "Hay là cô tránh mặt một chút, để ta kiểm tra cho hắn?" Cố Ngôn Âm nghe vậy gật đầu, rời khỏi hang động.

Nàng vừa đi, Đồ Tam lập tức chạy tới bên cạnh Yến Kỳ Vọng, hỏi liên thanh: "Ngươi bị sao thế? Vừa nãy ta thấy ngươi đánh nhau còn sung sức lắm mà, chẳng lẽ đánh nhau nhiều quá hỏa độc lại tái phát? Không xui xẻo thế chứ?"

Vừa nói, Đồ Tam vừa bước tới, đặt ngón tay lên mạch đập của Yến Kỳ Vọng, nhướng mày. Hắn cảm nhận được Yến Kỳ Vọng hiện tại tinh lực dồi dào, khỏe đến mức đấm chết được một con trâu, làm gì có chút dáng vẻ bị thương nào??!

Yến Kỳ Vọng lạnh lùng liếc hắn một cái, trực tiếp đẩy tay hắn ra: "Không sao."

"Thế mà ngươi còn nằm đây như sắp chết đến nơi, ngươi... ??" Đồ Tam nói được một nửa, nhìn thấy Yến Kỳ Vọng mặt không đổi sắc bế rồng con lại gần, Đồ Tam đột nhiên hiểu ra ý đồ của y.

Hóa ra là đang diễn sâu à?

Yến Kỳ Vọng đưa quả trong tay vào móng vuốt rồng con. Rồng con như vớ được báu vật, lập tức dùng hai cái móng vuốt ngắn cũn ôm lấy quả, cuộn tròn lại thành một cục như quả bóng, lăn qua lăn lại bên cạnh Yến Kỳ Vọng. Ánh mắt Đồ Tam lập tức bị rồng con thu hút, sự đáng yêu làm tim hắn run lên, không hổ là cục cưng của hắn!!

Đồ Tam liếc nhìn ra ngoài hang, nháy mắt, hạ giọng thì thầm: "Khổ nhục kế hả?"

Yến Kỳ Vọng dùng đôi mắt đỏ rực liếc hắn một cái, không nói gì. Y từ chối thừa nhận mình là một con rồng tâm cơ.

Đồ Tam vỗ trán, cảm thán: "Được đấy, chiêu này ta chưa dạy mà ngươi đã tự học thành tài rồi à?!!"

Đồ Tam lấy linh dược từ trong hòm thuốc ra định xử lý vết thương cho y, lại thấy Yến Kỳ Vọng lạnh lùng nhìn hắn, sau đó ánh mắt hướng ra ngoài hang: "Không cần ngươi làm."

Đồ Tam: "..."

Biết rồi biết rồi, hắn cút ngay đây!

Hắn không ngờ con rồng già cổ hủ nghiêm túc, lầm lì kia giờ lại trở nên tâm cơ thế này?!

Ngươi thay đổi rồi Yến Kỳ Vọng! Ngươi không còn là con rồng già chính trực mà ta từng quen biết nữa!

Đồ Tam thở dài, bỗng cảm thấy thật vô vị.

Đề xuất Cổ Đại: Nhà Trẻ Vương Phủ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện