Hắn đột nhiên có chút hối hận, tại sao mình lại phải giả bệnh chứ.
Cố Ngôn Âm ngồi trên tảng đá lớn bên ngoài hang động, người hơi rướn về phía trước, ánh mắt nhìn về phía xa. Chỉ thấy Lạc Hà Giản vốn đã khôi phục sinh cơ nay lại biến thành một vùng đất cháy đen, khắp nơi đều là dấu vết bị lửa thiêu rụi và tàn tích sau trận chiến.
Đám rồng đang bắt giữ đám Ly Trư, Huyền Quy đem ra sau núi, chỉ còn lại vài con rồng ở lại dọn dẹp tàn cuộc. Rất nhiều Ly Trư đã nhân lúc hỗn loạn bỏ trốn, số lượng bọn chúng quá đông, dù có cả đống rồng tỉnh lại thì quân số vẫn không bằng bọn chúng.
Chuyện ba tộc liên thủ tấn công Long tộc chưa đầy nửa ngày đã lan truyền khắp giới tu chân. Nhất thời gây ra sóng to gió lớn, mọi người bàn tán xôn xao, tò mò xem rốt cuộc ai có thể sống sót sau trận chiến này.
Long tộc đã xưng bá giới linh thú hàng vạn năm, nhưng ba tộc kia cũng không phải dạng vừa. Vốn dĩ đám tông môn định đến chuộc người nghe tin liền dừng bước, lẳng lặng quan sát. Nếu Long tộc thực sự bị ba tộc kia tiêu diệt, bọn họ có thể nhân cơ hội lén cứu đám Khô Mộc lão nhân ra! Đỡ tốn một khoản linh thạch khổng lồ!
Thế nhưng chưa đầy nửa ngày sau, một đám Ly Trư kêu la thảm thiết tháo chạy khỏi Lạc Hà Giản. Đám heo khổng lồ như phát điên, miệng chỉ gào thét tộc trưởng bị Hắc Long giết rồi! Thiếu tộc trưởng cũng bị Hắc Long giết rồi!
Kết quả vẫn khiến bọn họ thất vọng. Long tộc vẫn là Long tộc, dù trải qua hàng ngàn năm, thực lực không bằng năm xưa, nhưng họ vẫn là Long tộc hùng mạnh vô song!
Giới tu chân nhìn về hướng Tây Nam, có chút cảm thán, cảm giác giới tu chân này sắp thay da đổi thịt rồi...
Cùng với sự thức tỉnh của những con rồng già, Lạc Hà Giản vốn yên tĩnh bấy lâu nay bỗng chốc náo nhiệt trở lại. Một đám rồng già tụ tập lại với nhau, mắt trông mong nhận người thân.
Những con rồng già vốn còn đang hừng hực lửa giận, ôm hận với tiếng đàn tỳ bà kia, giờ hiểu rõ sự tình, cơn giận trong lòng cũng dần tan biến. Chỉ là vẫn còn chút cảm thán, sợ hãi xoa xoa lỗ tai: "Hầy, tuy nói tình huống đặc biệt, nhưng muốn gọi chúng ta dậy cũng đâu cần dùng cách này chứ? Nghe mà suýt nôn, ta cảm giác mình sắp nuốt không trôi cơm rồi."
"Cái âm thanh đó cũng quá kinh tởm, rốt cuộc là loại tỳ bà gì mà đàn ra được thứ âm thanh đó, đúng là mẹ kiếp, quá vô lý."
"Thật là quá đau khổ mà!"
Đám rồng già đứng thẳng người, vừa lắc lư rũ bỏ lớp bụi dày và nấm mọc trên người, vừa cử động cái móng vuốt to lớn đã cứng đờ, ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang trên cao, nhe răng cười.
Sau đó liền nghe một con rồng ra vẻ thần bí nói: "Còn có một tin tốt muốn báo cho các ngươi!"
"Tin tốt gì? Ngươi tìm được vợ rồi à?" Một con Lam Long cười khẩy: "Đó với chúng ta đâu phải tin tốt gì!"
Con rồng kia nghe vậy đấm cho hắn một cái, rồi cười híp mắt nói: "Xéo đi! Là Long tộc chúng ta có rồng con rồi!! Ngay mấy hôm trước, chúng ta có một nhóc rồng đen!! Hơn nữa sắp tới còn có thêm một nhóc rồng vàng nữa!"
"!!??"
Đám rồng im lặng một lát, rồi bùng nổ như cái chợ vỡ: "Vãi chưởng! Là cái loại rồng con mà ta đang nghĩ đến sao?!"
"Thật hay giả? Mau cho lão phu xem với!"
Đám rồng già vừa nãy còn ra vẻ cao ngạo lạnh lùng, giờ phút này biến hình thành một lũ gà mái quang quác, ồn ào đến đau cả đầu. Con rồng kia vội nói: "Bình tĩnh, bình tĩnh chút đi, giờ rồng con đang ở chỗ thái nãi nãi, không phải giờ thăm nuôi, chỉ có sáng và chiều mới được đến xem!"
Đám rồng lập tức ỉu xìu: "Tại sao chứ, ta muốn xem rồng con mà..." Tại sao nhất định phải đợi đến ngày mai! Bọn họ muốn xem ngay bây giờ!
Bọn họ vẻ mặt không cam lòng đi theo sau con rồng kia về phía xa.
Sau khi bọn họ đi khỏi, một con rồng màu xanh lục mặt không cảm xúc nằm sấp trong hang động. Từ sau khi trận chiến kết thúc, hắn vẫn luôn giữ bộ dạng này, ai cũng không thèm để ý.
Thấy những con rồng khác lục tục rời đi, Lục Long cười lạnh một tiếng, một lũ ngu xuẩn.
Lục Long hạ thấp người, nằm xuống trong hang, muốn tiếp tục ngủ say. Nhưng vừa nhắm mắt lại, cái âm thanh kinh tởm kia lại văng vẳng bên tai, khuấy đảo khiến hắn bực bội, căn bản không ngủ được!
Lục Long bịt tai lại, lật người, mở đôi mắt màu tím trừng trừng nhìn lên trần hang tối om.
Mẹ kiếp, rốt cuộc là cái thứ âm thanh quỷ quái gì vậy!
Cố Ngôn Âm ngồi ngoài hang chưa được bao lâu thì thấy Đồ Tam mặt hầm hầm đi ra, trông rất bực bội. Đồ Tam nhìn Cố Ngôn Âm, gượng gạo nở một nụ cười.
Cố Ngôn Âm thấy biểu cảm này của hắn, tim thắt lại, lo lắng hỏi: "Chàng ấy sao rồi?"
Đồ Tam khoanh tay, bất lực nói: "Tình hình không tốt lắm, bị thương nặng."
Cố Ngôn Âm trố mắt kinh ngạc, rồi nghe Đồ Tam thở dài nói tiếp: "Nhưng cô đừng lo, tịnh dưỡng là khỏi thôi, rồng mà, da dày thịt béo lắm!"
Đồ Tam lấy từ trong tay áo ra hai lọ ngọc, đưa đến trước mặt Cố Ngôn Âm: "Lát nữa cô bôi thuốc cho hắn, ngày hai lần, bôi xong tìm vải sạch băng lại là được."
Cố Ngôn Âm nhận lấy lọ ngọc, ánh mắt hướng vào trong hang. Nàng nhớ đến cái móng vuốt lúc trước, vội hỏi: "Vậy vảy rồng bị nhổ đi có mọc lại được không?"
"Được chứ, rồng mà, gãy tay gãy chân còn mọc lại được, huống chi là vảy, vấn đề thời gian thôi!" Đồ Tam thuận miệng nói.
Ngay sau đó, Đồ Tam nghĩ đến con rồng già vô sỉ kia, thở dài nói tiếp: "Dạo này tâm trạng hắn không tốt lắm, nếu được thì phiền cô ở bên cạnh hắn nhiều hơn, nói chuyện với hắn."
Đồ Tam nói xong, tự cảm thấy thương thay cho chính mình. Hắn đúng là một người anh em tốt vĩ đại, lo lắng cho Yến Kỳ Vọng đến nát cả lòng. Bình thường chạy đôn chạy đáo tìm thuốc cho y, tốn hết cả gia sản thì thôi đi.
Dù vừa nãy bị y chọc tức gần chết, giờ vẫn phải tìm cách nói đỡ cho y. Đồ Tam suýt chút nữa bị sự vô tư của mình làm cảm động.
Hắn đúng là người anh em tri kỷ khó tìm trên thế gian này mà...
Cố Ngôn Âm bước vào hang, thấy Yến Kỳ Vọng đang nửa nằm nửa ngồi dựa vào mép giường, rồng con nằm sấp trên đùi y, miệng kêu "Gâu gâu".
Cố Ngôn Âm đi tới, ngồi xuống mép giường, nhìn rồng con cố gắng đứng dậy, rồi lại bất lực nằm bẹp xuống. Từ lúc đầu rồng con chỉ có thể nằm bẹp dí dưới đất, đến giờ đã có thể chống đôi chân ngắn cũn, miễn cưỡng đứng dậy được một lúc.
Cố Ngôn Âm chống cằm, ánh mắt rơi vào quả trứng vàng bên cạnh: "Cũng không biết trứng vàng bao giờ mới phá vỏ."
Yến Kỳ Vọng nhìn quả trứng vàng, thần sắc dịu đi đôi chút: "Sắp rồi."
Lần trước y không được chứng kiến nhóc rồng đen ra đời, lần này, y muốn tận mắt nhìn thấy nhóc rồng vàng phá vỏ.
Hai người đang nói chuyện thì nghe thấy một giọng nói già nua từ ngoài hang vọng vào: "Nhị đại gia, Nhị đại nương, ta vào được không?"
"Vào đi." Cố Ngôn Âm chỉnh lại y phục rồi đứng dậy. Chỉ thấy Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão chống gậy, bước đi vội vã về phía này, búi tóc nhỏ trên đầu lắc lư, trên mặt đầy vẻ hối hận: "Nhị đại gia, ngài nói trong Tuyệt Mật Chi Cảnh không tìm thấy Long Lân Thất Diệp Đàm sao?"
Đôi mắt đỏ rực của Yến Kỳ Vọng nhìn Cố Ngôn Âm, im lặng gật đầu.
Cố Ngôn Âm khẽ mím môi.
"Chuyện này vô lý quá?" Đại trưởng lão sờ trán. Những năm qua, bọn họ chưa từng vào Tuyệt Mật Chi Cảnh, căn bản không ai động đến Long Lân Thất Diệp Đàm. Còn nói bị người ngoài trộm mất thì càng không thể, ngoại trừ mấy người bọn họ hợp sức, không ai có thể mở được Tuyệt Mật Chi Cảnh!
Sao lại biến mất một cách kỳ lạ thế được?
"Thật là kỳ quái..." Đại trưởng lão trầm ngâm suy nghĩ. Nhị trưởng lão nhìn Yến Kỳ Vọng, bỗng hạ giọng nói: "Có một con rồng, hắn cũng từng vào đó."
Đại trưởng lão sững sờ, nhìn sang Nhị trưởng lão định hỏi, rồi chợt nhớ ra: "Ta nhớ ra rồi! Ái chà! Sao ta lại quên mất hắn nhỉ?!"
Đại trưởng lão vỗ trán, có chút ảo não. Ông đúng là già lẩm cẩm rồi, già lẩm cẩm thật rồi! Vậy mà quên mất chuyện này, những năm qua, rồng vào được Tuyệt Mật Chi Cảnh đâu chỉ có một!
Đại trưởng lão thở dài: "Lát nữa ta đi hỏi hắn xem!" Ông còn muốn bế rồng con cho đỡ nhớ, nhưng nhìn thấy bộ dạng của thái gia gia và thái nãi nãi, ông rất biết điều kéo Nhị trưởng lão đang một lòng muốn bế cháu, lưu luyến không rời ra khỏi hang động.
Nhị trưởng lão vừa ra khỏi hang liền hỏi: "Ông kéo tôi làm gì?! Tôi còn muốn bế cháu mà!"
"Kêu ca cái gì!" Đại trưởng lão trừng mắt: "Ông còn muốn có thêm cháu mới không, làm phiền hai vợ chồng son người ta làm gì!"
Nhị trưởng lão khựng lại, ngay sau đó biểu cảm thay đổi hẳn: "Cũng đúng ha ha ha." Hai người lộ ra vẻ mặt "hiểu ý nhau", cười híp mắt bỏ đi.
Trong hang động.
Cố Ngôn Âm nhìn cánh tay Yến Kỳ Vọng, nở nụ cười: "Để ta xem vết thương cho chàng nhé, Đồ Tam dặn ta phải băng bó kỹ cho chàng."
Nói xong, Cố Ngôn Âm ngồi xuống mép giường, vén tay áo y lên. Chỉ thấy vết thương trên cánh tay Yến Kỳ Vọng vẫn dữ tợn, máu vẫn đang rỉ ra, chỗ bị nhổ vảy rồng nhìn còn đáng sợ hơn cả vết kiếm chém.
Tay Cố Ngôn Âm nắm lấy áo y không tự chủ được mà siết nhẹ, nàng mím đôi môi đỏ mọng, rồi rầu rĩ nói: "Sau này chàng đừng đưa vảy rồng cho ta nữa, ta không cần đâu."
Ánh mắt Yến Kỳ Vọng tối sầm lại, ánh nhìn rơi vào hàng mi rủ xuống của Cố Ngôn Âm. Hồi lâu sau, y mới trầm giọng đáp một tiếng: "Được."
Nhận được câu trả lời của y, Cố Ngôn Âm mới dùng khăn ướt sạch lau đi vết máu trên tay y, đổ bột thuốc trong lọ ngọc lên vết thương.
Cả người y nồng nặc mùi máu tanh. Cố Ngôn Âm vén tay áo y lên cao hơn, sau đó nhìn thấy mặt trong cánh tay y, vậy mà cũng có những yêu văn màu đen. Nàng nhớ trước đây Yến Kỳ Vọng chỉ có yêu văn quỷ dị màu đen trên mặt, nhưng giờ đây, yêu văn đó đã lan từ trong tay áo lên đến cổ, thậm chí còn lan tràn vào trong y phục, ngay cả trên cánh tay cũng ẩn hiện yêu văn đen kịt.
"Cái này của chàng..." Ánh mắt Cố Ngôn Âm dừng lại trên yêu văn, kinh ngạc mở to mắt.
Yến Kỳ Vọng nhìn yêu văn đó: "Không sao."
Cố Ngôn Âm nghe vậy, do dự một lát rồi cởi áo trên người y ra, để lộ lồng ngực rắn chắc. Thân hình y cường tráng nhưng không thô kệch, đường nét cơ bắp cực kỳ mượt mà đẹp mắt, giống như con báo đang ẩn mình trong rừng, chỉ cần nằm yên thế này cũng khiến người ta cảm nhận được sức bùng nổ kinh người. Yêu văn màu đen lan tràn trước ngực y theo một đường vân kỳ lạ, nhìn có một vẻ quyến rũ khó tả.
Cố Ngôn Âm có chút cứng ngắc thu hồi tầm mắt, chỉ thấy trước ngực Yến Kỳ Vọng cũng chằng chịt mấy vết kiếm thương, vết máu dính trên cơ bụng y, tôn lên yêu văn màu đen, trong hang động tối tăm dưới ánh dạ minh châu, trông gợi cảm một cách lạ lùng.
Ánh mắt Cố Ngôn Âm dừng lại trên ngực y một lúc, có chút luống cuống thu hồi tầm mắt.
Tuy nhiên, điều khiến nàng ngạc nhiên hơn là: "Sao chàng lại bị hắn làm bị thương thành thế này?" Nàng nhớ Yến Kỳ Vọng rõ ràng lợi hại hơn Phó Tứ, sao có thể bị hắn đả thương đến mức này?
Yến Kỳ Vọng nhìn đôi môi đỏ mọng của nàng, nhân cơ hội bôi xấu Phó Tứ thêm một chút: "Ta tưởng hắn là bạn nàng, không ngờ hắn lại đột ngột ra tay."
Yến Kỳ Vọng rũ mắt xuống, trông vô cùng vô tội.
"Hắn không phải bạn ta." Cố Ngôn Âm thở dài. Nàng cầm khăn ướt lau đi vết máu trên ngực Yến Kỳ Vọng. Trong hang động nhất thời chìm vào sự im lặng quỷ dị, chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người, như có như không quấn quýt lấy nhau.
Cố Ngôn Âm tỉ mỉ lau sạch vết máu trên người y, động tác nhẹ nhàng.
Ánh mắt Yến Kỳ Vọng dán chặt lên mặt Cố Ngôn Âm, nhìn nàng lau vết thương cho mình, mày nhíu chặt, đôi mắt hạnh long lanh hơi mở to, đôi môi đỏ mọng mím lại, trông rất nghiêm túc.
Yến Kỳ Vọng bỗng khựng lại, chỉ cảm thấy đầu ngón tay mát lạnh của nàng lướt qua một điểm trước ngực y, dấy lên một cảm giác kinh người. Thân hình Yến Kỳ Vọng cứng đờ, chỉ thấy nơi bị nàng chạm qua càng lúc càng nóng, đốm lửa nhỏ gặp gió liền bùng lên, chỉ trong chốc lát đã lan ra khắp người. Ánh mắt y tối dần, đôi mắt đỏ rực không biết từ lúc nào đã hóa thành hai con ngươi dựng đứng, nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay trắng nõn của Cố Ngôn Âm.
Thế mà Cố Ngôn Âm vẫn không hề hay biết, rướn người tới, đổ bột thuốc trong lọ ngọc lên vết thương của y. Yết hầu Yến Kỳ Vọng trượt lên trượt xuống, ngay khi Cố Ngôn Âm định lau một vết thương khác, Yến Kỳ Vọng bỗng nắm lấy cổ tay trắng nõn mảnh khảnh của nàng.
Cố Ngôn Âm sững sờ, ngay sau đó thấy Yến Kỳ Vọng nhìn chằm chằm mình, mặt không cảm xúc trầm giọng nói, giọng khàn khàn: "Ta muốn hôn nàng."
Cố Ngôn Âm: "..."
Con rồng này vẫn thẳng thắn đến mức khiến người ta muốn đấm cho một cái.
"Chàng đang bị thương đấy, còn nghĩ nhiều thế làm gì?" Cố Ngôn Âm có chút bất lực, hung hăng trừng mắt nhìn y: "Lo dưỡng thương cho tốt đi!"
Yến Kỳ Vọng: "."
Hắn đột nhiên có chút hối hận, tại sao mình lại phải giả bệnh chứ.
Đề xuất Hiện Đại: Mười Năm Làm Thế Thân Cho Em Gái Song Sinh