Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 4

9

Sau khi trở về nhà, căn phòng vốn thuộc về tôi đã bị "thiên kim giả" Ôn Sở chiếm mất.

Tôi nhìn cha mẹ, trên gương mặt họ thoáng hiện vẻ gượng gạo, khó xử.

Ôn Sở rất xinh đẹp, giống hệt tôi của mười năm về trước.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, mười năm đằng đẵng đã trôi qua, tôi cũng chẳng còn là đứa trẻ của ngày xưa nữa.

Ngôi nhà này đúng là một căn biệt thự rộng lớn, nhưng để đảm bảo sự thoải mái cho mọi người, vốn dĩ không hề có phòng trống dư thừa.

Gia đình có bốn người, chia ra ba phòng lớn và một phòng dành cho người giúp việc.

Tôi mỉm cười, lẳng lặng tự mình chuyển đồ xuống tầng hầm, thậm chí còn ngược lại an ủi họ:

"Không sao đâu ạ, con ở đây tạm một thời gian, đợi cha mẹ dọn dẹp xong xuôi con sẽ chuyển lên sau."

Mười năm qua, tôi đã học được cách nhìn sắc mặt người khác mà sống. Thấy cha mẹ thở phào nhẹ nhõm, lòng tôi cũng thấy an tâm hơn đôi chút.

Trong gương, mái tóc tôi khô xơ, xác xơ, làn da vì thiếu đi sự chăm sóc tỉ mỉ mỗi ngày mà trở nên thô ráp, sần sùi.

Đôi bàn tay chằng chịt những vết sẹo và vết chai sạn. Lúc đầu còn thấy đau đớn, nhưng lâu dần cũng thành quen.

Tôi đã cố gắng hết sức để hòa nhập vào gia đình vốn thuộc về mình, nhưng chẳng hiểu vì sao, Ôn Sở luôn tìm mọi cách để vu oan cho tôi.

Ôn Sở ở tầng ba, cô ta gọi tôi lên để nhờ hướng dẫn bài vở.

Tôi vội vã cầm sách lên lầu, trong lòng thậm chí còn mang theo một chút cảm kích.

Suốt mười năm ở vùng thôn quê hẻo lánh, người đàn bà bắt cóc kia chưa từng cho tôi đến trường.

Nhưng tôi hiểu rất rõ, trong xã hội này, con người nhất định phải có học thức.

Ngay khi tôi vừa bước lên lầu, cô ta vốn đang đứng đối diện với cầu thang bỗng đột ngột xoay lưng lại.

Sau đó, tôi trơ mắt nhìn cô ta tựa như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng ngã ngửa ra phía sau.

Tôi hoảng hốt, theo bản năng vươn tay ra định kéo cô ta lại.

Dĩ nhiên, tôi không thể kéo kịp.

Tôi nhìn cô ta lăn xuống, rồi nằm gọn trong vòng tay của cha, khóc lóc nức nở.

"Không phải chị đẩy con đâu, là do con không cẩn thận thôi..."

Cha thấy tôi đứng chôn chân tại chỗ, không chút phản ứng, liền nổi trận lôi đình, bắt tôi phải xin lỗi Ôn Sở.

Tôi chớp mắt, cảm thấy có chút khó hiểu.

Cô ta đang nói sự thật mà, tại sao tôi lại phải xin lỗi?

Tôi đã hỏi thẳng câu đó, nhưng cha lại càng giận dữ hơn.

Ông mắng nhiếc cách ăn mặc của tôi, chỉ trích tính cách của tôi, thậm chí còn công kích cả gương mặt giống ông đến kỳ lạ này.

Tôi càng lúc càng mờ mịt.

Tôi tự hỏi, đây có thật sự là nhà của mình không?

Hay là, tôi đã tìm nhầm chỗ mất rồi?

Mười năm sống cô độc nơi thôn dã, không một ai chịu chơi cùng, tôi đã học được cách tự trò chuyện với chính mình.

Dưới tầng hầm tối tăm, tôi co rúm người trong góc tường, hai tay ôm chặt lấy đầu gối.

"Cha chẳng phải đã từng nói, cha yêu con nhất sao?"

"Hồi nhỏ cha luôn khen ngợi con, nói con mặc gì cũng đẹp, nói tính cách con thế nào cũng tốt, chỉ cần con vui vẻ là được."

"Cha còn từng lấy việc con giống cha nhất làm niềm tự hào cơ mà..."

Những chuyện tương tự như thế xảy ra như cơm bữa.

Tôi nhìn ánh mắt của cha mẹ, anh trai và cả vị hôn phu dành cho mình, ngày qua ngày chỉ còn lại sự thất vọng tràn trề.

Nhưng cha mẹ ơi, mỗi lần như vậy, Ôn Sở đều đang mỉm cười đấy.

Cô ta vui sướng trước sự cô độc không nơi nương tựa của con, hả hê khi xoay mọi người như chong chóng trong lòng bàn tay.

Tôi tận mắt thấy Ôn Sở sai khiến đám tay sai nhốt tôi vào nhà vệ sinh, sau đó lại bảo bọn chúng đi tìm vị hôn phu của tôi – Trình Vũ Sâm.

Trình Vũ Sâm năm mười tám tuổi và Trình Vũ Sâm năm sáu tuổi, thật sự đã khác nhau quá nhiều.

Năm sáu tuổi, cậu ấy còn thấp hơn tôi một chút. Mẹ cậu ấy mất khi sinh cậu ấy, cha cậu ấy sau đó đã cưới mẹ kế.

Cuộc sống của cậu ấy khi đó chẳng hề dễ dàng.

Cậu ấy từng nói, tôi giống như một tia sáng chiếu rọi thế giới tăm tối của cậu ấy, giúp cậu ấy tìm thấy phương hướng để bước tiếp.

Nhưng giờ đây, cậu ấy lại ôm lấy một Ôn Sở đang ướt sũng toàn thân vào lòng, ánh mắt nhìn tôi sao mà xa lạ đến thế.

Trong hình ảnh phản chiếu nơi đáy mắt cậu ấy, tôi thấy bản thân mình hiện lên thật xấu xí và đáng ghét.

Đột nhiên, tôi rất muốn hỏi cậu ấy:

"Anh không tin em sao?"

Chẳng hiểu vì sao, một người vốn luôn thẳng thắn như tôi, lúc này miệng lại như bị keo dán chặt.

"Nếu em nói... là cô ta tự đổ nước lên người mình, anh có tin không?"

Giọng tôi nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy, thậm chí đến chính tôi cũng chẳng nghe rõ mình đang nói gì.

Trình Vũ Sâm cười khẩy một tiếng:

"Có phải em còn muốn nói, chính Sở Sở đã tìm người nhốt mình trong nhà vệ sinh không?"

Tôi mím chặt môi, im lặng.

Thấy tôi như sắp gật đầu thừa nhận, anh ta lộ rõ vẻ không thể tin nổi.

Anh ta ném lại một câu: "Ôn Noãn, bây giờ em đúng là hết thuốc chữa rồi."

Sau đó, anh ta bế Ôn Sở rời đi.

10

Trình Vũ Sâm ngẩn người nhìn lại những ký ức từ góc nhìn của tôi, những chuyện thời thơ ấu bỗng chốc ùa về trong tâm trí anh.

Hồi nhỏ, anh và tôi từng hẹn ước với nhau rằng, mãi mãi phải thành thật.

Nhưng khi tôi nói thật, anh lại chẳng hề tin tưởng.

"Nhưng mà, ai có thể tin được chuyện Ôn Sở lại cố ý dàn dựng cảnh mình bị bắt nạt chứ..."

"Ôn Sở bề ngoài trông hiền lành vô hại, thanh cao như hoa cúc, không ngờ sau lưng lại thâm độc đến thế!"

"Này, mọi người không nhận ra sao? Hai mẹ con trong ký ức của Ôn Noãn ấy... Trời ơi, Ôn Sở chẳng lẽ chính là đứa bé đó?!"

Đám đông xôn xao bàn tán về ký ức từ góc nhìn của tôi, cuối cùng cũng phát hiện ra manh mối động trời này.

Ôn Sở đang ngồi trên ghế bị cáo, cô ta định đặt tay lên mu bàn tay của Trình Vũ Sâm, nhưng lại bị anh lạnh lùng né tránh.

Cô ta gượng cười, thốt lên:

"Anh Vũ Sâm... ký ức cũng có thể bị chỉnh sửa mà..."

Chẳng ai ngờ, Trình Vũ Sâm – người vốn luôn dịu dàng che chở cho cô ta – lại đột ngột nổi trận lôi đình:

"Chứng cứ rành rành ra đó rồi, cô còn muốn hắt nước bẩn lên người Noãn Noãn đến bao giờ nữa?!"

Đôi mắt Ôn Sở lập tức đỏ hoe:

"Nhưng... em đã nói là chị ấy không bắt nạt em rồi mà..."

Trình Vũ Sâm bỗng thấy lòng mình chấn động dữ dội, một cảm giác nghẹt thở bủa vây lấy anh.

Đúng vậy, lần nào Ôn Sở cũng nói Ôn Noãn không bắt nạt mình, chính là bọn họ đã tự mặc định rằng Ôn Noãn ghen tị, còn Ôn Sở thì hiểu chuyện, bao dung.

Nhưng bọn họ đã quên mất một điều...

Tất cả những thứ đó, vốn dĩ đều thuộc về Ôn Noãn.

Cô ấy có gì để mà phải ghen tị, có gì để mà phải tranh giành?

Người thay đổi chưa bao giờ là Ôn Noãn.

Mà chính là bọn họ.

Đề xuất Cổ Đại: Thù đã báo xong? Nhiếp Chính Vương khiêng ta về phủ sinh hài nhi!
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện