Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1: Mồng sáu tháng sáu đại cát nghi giá thú...

Mồng sáu tháng sáu, đại cát, nghi giá thú.

Lụa đỏ tung bay, chiêng trống vang trời, đội ngũ đón dâu nối đuôi nhau đi tới.

Đám người đứng xem hai bên đường dài chen chúc sát vai nhau, tiếng bàn tán bị nhấn chìm trong sự ồn ào náo nhiệt, chỉ có những người đứng gần mới nghe thấy được.

"Không phải nói cô nương nhà họ Vân gả cho Tam công tử Chiêu Vương phủ sao, sao hôm nay người thành hôn lại là Thế tử điện hạ?"

"Ai biết được chứ, hôn sự giữa Vân gia và Chiêu Vương phủ đã định từ cuối năm ngoái rồi, lẽ nào lúc trước người truyền tin nghe nhầm?"

"Nếu thật sự như vậy, sao có thể vô duyên vô cớ truyền ra danh tính của Tam công tử? Cô nương Vân gia là một mỹ nhân, hay là huynh đệ xích mích, tranh giành lẫn nhau?"

"Có lý, Tam công tử là đệ đệ làm sao tranh được với Thế tử điện hạ, cho nên hôn sự này cuối cùng mới thành ra thế này."

"Cô nương Vân gia cũng coi như có phúc, không gả cho Tam công tử thì gả cho Thế tử điện hạ, hôn sự đúng là cái sau tốt hơn cái trước nha."

Bên trong kiệu hoa tám người khiêng, Vân Sanh mặc bộ hỉ phục đỏ rực, đầu đội địch quan, vai khoác hà bí, tấm lụa đỏ che khuất tầm mắt nàng, nhưng khi rũ mắt vẫn có thể thấy đôi bàn tay đang đan vào nhau vì căng thẳng, và những hoa văn thêu lạ lẫm trên bộ hỉ phục trước ngực.

Đến sáng nay nàng mới lần đầu nhìn thấy bộ hỉ phục này, không phải là mẫu uyên ương hỉ thủy nàng xem lúc đầu, mà đã đổi thành họa tiết địch điểu hàm châu khí thế hơn.

Cũng giống như hôn sự của nàng, chỉ trong một đêm đã xoay chuyển trời đất.

Sáng nay lúc sắp xuất giá nàng mới biết, người nàng gả cho không còn là Tam công tử Tiêu Lăng nữa, mà là huynh trưởng của hắn, Thế tử Chiêu Vương phủ, Tiêu Tự.

Tiêu Lăng đào hôn rồi.

Vừa nghĩ đến đây, sống mũi Vân Sanh cay cay, uất ức muốn khóc.

Tình tiết vốn chỉ thấy trong thoại bản vậy mà lại xảy ra trên người nàng.

Nàng vừa thấy hoang đường, lại vừa không thể không chấp nhận sự thật rằng mình đang ngồi trên kiệu hoa gả cho người khác.

Dù hôn sự với Tiêu Lăng mới chính thức định hạ vào cuối năm ngoái, nhưng hai nhà đã bàn bạc riêng tư hơn một năm nay.

Cho nên từ khi cập kê đến nay, điều Vân Sanh luôn biết và mong đợi trong lòng chính là mình sẽ gả cho Tiêu Lăng làm thê tử, giờ đây thay đổi chỉ sau một đêm, bảo nàng làm sao thích nghi cho được.

Thân kiệu khẽ lắc lư, giống như tâm trí hỗn loạn của nàng, chưa đợi nàng gỡ rối xong suy nghĩ, kiệu hoa đã vững vàng hạ xuống đất.

Rèm kiệu được vén lên một góc, ánh sáng lọt vào, vừa ngước mắt đã thấy một mảng màu đỏ rực rỡ dưới khăn trùm đầu.

Một bàn tay rộng lớn đưa vào tầm mắt dưới khăn trùm của nàng.

Ngón tay thon dài, rõ đốt xương, da thịt trong lòng bàn tay không mềm mại như nữ nhi nhưng cũng sạch sẽ trắng trẻo, là một bàn tay cực kỳ đẹp, toát lên vẻ cao quý của người sống trong nhung lụa.

Lúc này người đón nàng xuống kiệu vốn dĩ nên là đại bá (anh chồng) của nàng, giờ đây lại sắp trở thành trượng phu bái đường thành thân với nàng, một cảm giác hoang đường dâng lên trong lòng.

Vân Sanh căng thẳng người, ngồi cứng đờ trong kiệu không nhúc nhích.

"Vân Sanh." Bên ngoài kiệu truyền đến giọng nói trầm thấp vững chãi.

Tiêu Tự gọi tên nàng giữa tiếng người ồn ào.

Đây không phải lần đầu Vân Sanh nghe thấy giọng nói của chàng, nhưng vẫn cảm thấy xa lạ.

Nửa năm trước tại xuân yến, Chiêu Vương phi triệu nàng tới hậu viện trò chuyện, khi nàng đang chờ ở phòng bên thì tình cờ Tiêu Tự bước vào.

Bốn mắt nhìn nhau, nàng từ cách xưng hô hành lễ của hạ nhân trong phòng mới biết thân phận người tới, vội vàng dời mắt, cúi người hành lễ với chàng.

Tiêu Tự không để ý, chàng tới đây dường như cũng là để gặp Chiêu Vương phi, thấy Vương phi không có ở đó, trong phòng lại có người khác, chỉ dặn dò hạ nhân vài câu rồi xoay người rời đi.

Đó là lần đầu tiên Vân Sanh nghe thấy giọng nói của chàng, trầm thấp, nhưng đã không còn nhớ rõ.

"Vân Sanh, xuống kiệu thôi." Tiếng gọi ở gần lại vang lên, lúc này đã nghe rõ mồn một.

Vân Sanh bừng tỉnh, mím môi, cuối cùng cũng đặt tay vào lòng bàn tay chàng.

Bàn tay đó ấm áp và mạnh mẽ, dễ dàng bao trọn lấy đầu ngón tay nàng, khiến nhịp tim nàng càng khó bình tĩnh.

Giờ lành chưa tới, họ nắm tay nhau đứng trước cổng vương phủ chờ đợi.

Dù trùm khăn đỏ nhưng Vân Sanh vẫn cảm nhận được người đàn ông bên cạnh có vóc dáng cao lớn, cao hơn nàng rất nhiều.

Nàng khẽ rũ mắt, nhìn thấy vạt áo hỉ phục của hai người khẽ chạm vào nhau, như báo trước từ nay về sau, họ cũng sẽ gắn bó khăng khít như hai góc áo này.

Xung quanh tiếng người huyên náo, tiếng reo hò không ngớt.

Vân Sanh có chút lúng túng, muốn hỏi khi nào mới đến giờ lành, nhưng lại ngại không dám chủ động mở lời với người đàn ông không mấy quen thuộc bên cạnh.

Nàng nghĩ lại, Tiêu Tự chắc hẳn còn ngại ngùng hơn nàng chứ, nàng còn có khăn trùm che mặt, còn chàng lại phải để lộ khuôn mặt đối diện với ánh mắt của mọi người.

Vân Sanh nghiêm túc nhớ lại diện mạo của Tiêu Tự.

Đồn rằng chàng phong thần tuấn lãng, tư dung tuyệt thế, là lang quân trong mộng của bao nhiêu khuê tú trong kinh thành, nhưng trong tầm mắt của Vân Sanh chỉ thấy đôi ủng đen không vương bụi trần của chàng, trong đầu đã không nhớ nổi chàng trông như thế nào rồi.

Mà nàng lúc này đang nắm tay một người nam tử còn không nhớ rõ mặt mũi.

Đang thẩn thờ, ngón tay bỗng nhiên bị bóp nhẹ một cái không nặng không nhẹ.

Vân Sanh tức khắc đỏ mặt, giống như tâm tư bị nhìn thấu, lại thêm cảm giác xấu hổ khi có cử chỉ thân mật với nam tử trước mặt mọi người dâng lên.

"Giờ lành đã đến." Tiêu Tự nói.

Nghĩa là họ nên bước đi rồi.

Vân Sanh khẽ "vâng" một tiếng, bàn tay đang nắm cuối cùng cũng buông ra, chỉ để lại cảm giác tê dại mơ hồ sau khi ngón tay bị bóp.

Một dải lụa đỏ thắt hoa được hai người mỗi người cầm một đầu, họ cùng nhau bước đi, cùng bước qua ngưỡng cửa.

Dù tâm tư vạn lạng, Vân Sanh vẫn thẳng lưng, đoan trang đi hết các nghi lễ hôn sự.

Cho đến khi được đưa vào tân phòng, cửa phòng ngăn cách sự ồn ào của tiệc hỉ bên ngoài, Vân Sanh mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Trong tân phòng chỉ còn lại vài nha hoàn đi theo nàng từ Vân gia, hạ nhân của Chiêu Vương phủ thì chờ ở ngoài cửa, đợi lát nữa sau khi vén khăn trùm, uống rượu hợp cẩn xong sẽ làm lễ đổi cách xưng hô.

Từ nay về sau nàng không chỉ là nhị tiểu thư của Vân gia, mà còn là Thế tử phi của Chiêu Vương phủ.

"Tiểu thư, chắc là người mệt rồi, nô tỳ đỡ người tới giường hỉ ngồi nhé."

Bên cạnh là nha hoàn thân cận nhất của Vân Sanh, Thúy Trúc.

Vân Sanh gật đầu đặt tay lên, dựa vào bước chân mà phân biệt được căn tân phòng này hẳn là rất rộng rãi, đi hơn hai mươi bước mới tới cạnh giường.

Xoay người ngồi xuống, Thúy Trúc lại hỏi: "Tiểu thư, người có khát không, nô tỳ rót chén nước cho người, có đói không, nô tỳ có chuẩn bị mấy quả ngọt ở đây, người ăn tạm lót dạ trước nhé."

Vân Sanh nói: "Thúy Trúc, những thứ này không đúng quy củ, ta không sao đâu, đừng lo cho ta."

Nàng biết, Thúy Trúc đang lo lắng sáng nay nàng đột nhiên nghe tin dữ, chưa kịp giải tỏa cảm xúc đã vội vàng lên kiệu hoa.

Nhưng việc thay đổi hôn sự này là do chính Vân Sanh gật đầu đồng ý.

Không ai ép buộc nàng, ngoại trừ việc trách cứ vị Tam công tử vô trách nhiệm kia, nàng không thể trách bất cứ ai, cũng phải đối mặt với quyết định mình đã đưa ra.

Tiêu Lăng bỏ trốn vào đêm qua, Chiêu Vương phủ tìm kiếm suốt đêm không có kết quả, mãi đến giờ Dần mới buộc phải thông báo tin buồn này cho Vân gia, đồng thời đưa ra giải pháp để Thế tử Tiêu Tự thay thế thành thân.

Cũng thật trùng hợp, Chiêu Vương phi đã sớm chuẩn bị hỉ phục cho Tiêu Tự từ trước, vốn định đợi Tiêu Lăng thành hôn xong sẽ thúc giục chàng sớm lấy vợ, ai ngờ bộ hỉ phục này lại được dùng theo cách này.

Tiêu Tự là Thế tử Chiêu Vương phủ, tuổi còn trẻ đã giữ chức vị cao trong triều, tương lai còn kế thừa vương tước, nhìn từ bên ngoài, đây thậm chí là một mối nhân duyên tốt hơn.

Nhưng cha mẹ bảo vệ nàng, đều nói hôn sự này nếu nàng không nguyện ý, họ sẽ lập tức từ chối Chiêu Vương phủ.

Nhưng Vân Sanh chỉ suy nghĩ ngắn ngủi trong giây lát đó đã nghĩ tới, nếu nàng không gả, hôn sự hôm nay bị hủy bỏ, tiếp theo nàng chỉ có thể trốn trong khuê phòng lấy nước mắt rửa mặt, cha mẹ thậm chí cả huynh trưởng đều phải vì những lời đàm tiếu do hôn sự này mang lại mà xoay xở bên ngoài, tìm mọi cách giải thích vì danh dự của nàng, quan hệ với Chiêu Vương phủ cũng sẽ trở nên căng thẳng khó xử, khiến trong triều nảy sinh nghi kỵ.

Nàng không muốn cha mẹ huynh trưởng rơi vào cảnh ngộ như vậy, cũng không muốn làm tổn hại danh dự của chính mình.

Không có thời gian suy nghĩ nhiều hơn, nàng đã nghiến răng đồng ý.

Sự lo lắng của Thúy Trúc không phải là không có lý, theo những suy nghĩ vẩn vơ trên suốt quãng đường này, quyết định vội vàng như vậy nhất định sẽ khiến trong lòng cảm thấy bất an sau đó, còn có cả sự hối hận không biết có nên nảy sinh hay không.

Vân Sanh ngồi trên giường hỉ, cúi đầu khẽ hỏi: "Thúy Trúc, sáng nay ta đồng ý chuyện này có phải là quá hồ đồ rồi không."

"Tiểu thư..."

Thúy Trúc đứng bên cạnh không biết trả lời thế nào.

Năm cập kê đó, mẫu thân của Vân Sanh hỏi nàng trong lòng đã có ý trung nhân nào chưa, nàng đỏ mặt lắc đầu, mẫu thân liền cười nhắc tới công tử của Chiêu Vương phủ.

Chiêu Vương phủ có ba vị công tử, trong đó người thứ hai là Tiêu Mân đã định hôn ước với cô nương mình thích, người thứ ba là Tiêu Lăng thì vừa vặn xứng đôi với thân phận và tuổi tác của Vân Sanh.

Vân Sanh căn bản không hề nghĩ tới vị Thế tử điện hạ kia, chỉ nghĩ mẫu thân nhắc tới chắc chắn là Tam công tử Tiêu Lăng.

Nàng đã nghe qua những giai thoại về Tiêu Lăng từ miệng người khác, nhưng chưa từng thấy diện mạo của hắn, thế là nàng đánh bạo trốn sau hòn non bộ, từ xa nhìn thấy thiếu niên tuấn tú ấy.

Không biết đó có tính là vừa gặp đã yêu hay không, tóm lại nàng thấy hài lòng, hôn sự này cứ thế mà bắt đầu.

Ai ngờ gần hai năm thuận lợi, lại xảy ra biến cố như vậy vào đêm trước ngày thành hôn.

Vân Sanh buồn bã nghĩ, là nàng có chỗ nào không tốt sao.

Họ chưa từng gặp mặt, càng không có qua lại, lẽ nào Tiêu Lăng cũng giống nàng lúc trước, lén lút nhìn nàng rồi, nhưng lại không hài lòng về nàng.

Tâm trạng chuyển sang phẫn nộ, Vân Sanh không hề thấy mình không tốt.

Gia thế của nàng tuy không phải bậc nhất kinh thành, nhưng cũng là sự tồn tại có sức nặng, nàng sinh ra đã có diện mạo thanh lệ tú mỹ, từ nhỏ bên cạnh không thiếu những lời khen ngợi, tính tình nàng ôn hòa nhưng không nhu nhược, rạng rỡ cũng không mất đi vẻ đoan trang, cầm kỳ thi họa tuy hơi kém cạnh, nhưng nữ công gia chánh lại cực kỳ tốt.

Tóm lại, nhân vô thập toàn, Vân Sanh chưa bao giờ ghét bỏ bản thân như vậy.

Nhưng Tiêu Lăng tại sao lại phải đào hôn chứ.

Còn phu quân mới của nàng, cưới em dâu vốn có của mình, chắc cũng không phải tự nguyện đâu nhỉ, sau này chàng có đối xử tốt với nàng không.

Trong phòng yên tĩnh, suy nghĩ tuôn trào, Vân Sanh càng nghĩ càng phiền, lại uất ức muốn khóc.

Nhưng rơi nước mắt sẽ làm hỏng lớp trang điểm đã tốn bao công sức vẽ tỉ mỉ sáng nay, nàng chỉ có thể gồng mặt hết sức nhẫn nhịn.

Đột nhiên, bên ngoài truyền đến giọng nói cao vút của hỉ nương: "Tân lang vào động phòng——"

Tim Vân Sanh thắt lại, nghe tiếng mở cửa vang lên cách đó không xa, nước mắt đột ngột trào ra, khuôn mặt giấu trong tấm lụa đỏ không kìm được mà rơi lệ lã chã.

Tiếng động bên tai trở nên hỗn loạn, tiếng bước chân đan xen, có người vào trong có người lui ra.

Cho đến khi cửa phòng lại phát ra tiếng đóng lại, trong phòng mới yên tĩnh hẳn.

Vân Sanh từ dưới khăn trùm đầu, đôi mắt đẫm lệ lại nhìn thấy đôi ủng đen kia, Tiêu Tự đã đứng trước mặt nàng.

Nước mắt vẫn chưa ngừng, cân hỉ đã vén lên một góc khăn hỉ.

Ánh sáng tràn vào, Vân Sanh theo bản năng ngước đầu, không thể tránh khỏi chạm vào đôi mắt trầm tĩnh của chàng.

Đề xuất Hiện Đại: Bà Nội Tôi Là Người Nhẹ Dạ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện