Chương 293: Anh em, Hác đại ca
Thời gian trôi qua nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã đến ngày Hác Dao tham gia cuộc thi nói tiếng Anh tại thành phố.
Cuộc thi lần này có nhân viên của đài truyền hình giáo dục đến quay phim toàn bộ quá trình, sau đó còn làm một chương trình đặc biệt phát trên kênh giáo dục.
Nơi ghi hình cuộc thi được thuê tại sảnh triển lãm tầng hai của tòa nhà trung tâm thể thao thành phố. Để tạo không khí cho buổi ghi hình, phía đài truyền hình còn đặc biệt mời một số khán giả ngồi dưới sân khấu phát biểu.
Hác Dao đến tham gia cuộc thi hoàn toàn vì giải thưởng một trăm nghìn tệ. Từ trường đến đây, cô luôn đeo tai nghe.
Một nữ sinh cùng tham gia với cô thấy vậy, lén lút tiến lại gần hỏi: “Hác đại ca, ngươi đang nghe băng tiếng Anh à?”
Hác Dao nhìn bạn cùng lớp, định phủ nhận thì nghe người kia nói tiếp: “Có thể cho tôi nghe thử được không?”
Hác Dao chần chừ một chút, rồi tháo một bên tai nghe, rộng lượng đưa cho đối phương.
Nữ sinh vừa đeo tai nghe vào thì bên trong vang lên một bài hát pop, khiến cô nàng ngây người, mắt mở to nhìn Hác Dao, dường như mất mấy phút mới lấy lại bình tĩnh.
Trước giờ thi sắp bắt đầu, mọi người đều chăm chỉ ôn bài chuẩn bị, còn cô nàng này không những tay không, lại còn nghe nhạc pop qua tai nghe… Ừ thì tuy là bài hát của thần tượng cô ấy, nhưng nghe bài này vào lúc này, có hợp lý không chứ!!!
“Nhạc có hay không? Ta thấy giọng trưởng nhóm rất ổn.” Hác Dao còn lôi điện thoại ra, bật bìa album bài hát cho xem, chỉ vào người trên đó: “Trưởng nhóm cũng rất đẹp trai.”
Cô bạn kia khác lớp, vừa buồn cười vừa thấy bối rối nhìn Hác Dao.
Từ lâu đồn rằng Hác đại ca lớp thí nghiệm lạnh lùng cao ngạo vậy mà giờ cô ấy lại chẳng hề cao ngạo chút nào, ít nhất là khi giới thiệu bài hát, giới thiệu thần tượng thì cứ như một cô nàng fangirl bình thường.
Quả thật rất gần gũi!
Thế là cô bạn bị lệch hướng học luôn không đọc bài chuẩn bị mà vừa ở đó vừa luyên thuyên khen ngợi cùng Hác Dao.
Giáo viên tiếng Anh vừa đi rút thăm quay lại nghe được chủ đề trò chuyện của hai người sắp ngất tại chỗ, vội vàng ngăn họ lại rồi dành vài phút thuyết giáo, động viên tinh thần, sau đó phát số thi cho mọi người.
Lần này có gần năm mươi người tham dự, thứ tự xuất trận do giáo viên các trường bốc thăm quyết định.
Hác Dao đứng ở số hai mươi mốt, vừa hay ở vị trí giữa.
Một tiếng sau, đến lượt Hác Dao lên sân khấu.
Cô vừa bước lên bục phát biểu thì đèn chiếu sáng trên đầu lập tức chiếu thẳng xuống, phản chiếu trên gương mặt cô càng khiến da trắng nõn nà, tướng mạo tinh tế. Khí chất nhẹ nhàng mà tự nhiên tựa như trời sinh.
Khi Hác Dao nhìn ra khán giả bên dưới, đột nhiên thấy ở góc sau cùng có hai đầu người lén lút nhấp nháy, khóe môi nàng giật giật.
Thu hồi ánh mắt, không hề vội vàng, cô cúi đầu chào thầy cô, rồi sau đó một tràng tiếng Anh lưu loát tràn ra từ miệng.
Hác Dao đọc một đoạn thơ khá nổi tiếng, khác với các thí sinh khác, cô không mang theo giấy chuẩn bị.
Đối diện với đông đảo khán giả và thầy cô chấm điểm, cô không hề run hay ngại ngùng, thần thái tự tin rực rỡ, phát âm chuẩn xác, có thể nói là xuất sắc nhất trong số thí sinh.
Nếu không có gì bất ngờ, chắc chắn hôm nay cô sẽ đoạt giải nhất.
Ba phút trôi qua, sau phần diễn thuyết nhận được tràng pháo tay nồng nhiệt, Hác Dao về hậu trường việc đầu tiên là lấy điện thoại ra.
---
Trang web không có quảng cáo pop-up.
Đề xuất Đồng Nhân: Đấu Phá: Xuyên Thành Tiêu Viêm Vạn Nhân Mê, Lạc Vào Tu La Trường