Nghe em gái hỏi vậy, Klein chỉ có thể gượng cười: "Anh bị đau cơ bắp."
Hắn cứ tưởng sau khi sử dụng ma dược và trở thành người phi phàm, cơ thể mình ít nhiều cũng sẽ được tăng cường. Nhưng sự thật tàn khốc đã cho hắn biết, các kỹ năng của "Thầy Bói" đều cộng vào linh tính, tinh thần, trực giác và khả năng giải mã, chứ không hề giúp hắn nhanh chóng thích ứng với cuộc huấn luyện giác đấu này. Hơn nữa, nguyên chủ ngày xưa chỉ mải mê học tập, dinh dưỡng không đủ khiến thể chất vốn đã dưới mức trung bình, nên việc xuất hiện "di chứng" như hôm nay cũng là điều dễ hiểu.
"Đau cơ bắp? Em nhớ là hôm qua anh về sau bữa tối, đâu có làm sao đâu ạ... Chẳng lẽ rượu khiến người ta bị đau cơ?" Melissa dò hỏi với tinh thần ham học hỏi.
Chẳng lẽ rượu khiến người ta bị đau cơ bắp... Em à, câu hỏi này của em thật là... khiến người ta phải nghĩ theo hướng khác... Klein gượng cười hai tiếng rồi đáp: "Không, không liên quan tới rượu, anh tham gia huấn luyện giác đấu của công ty lúc chiều hôm qua ấy mà."
"Giác đấu?" Melissa lại càng kinh ngạc hơn.
Klein vội giải thích:
"Là thế này, anh nghĩ rằng với tư cách là cố vấn lịch sử và văn vật cho một công ty bảo an, anh không thể cứ ở lì trong văn phòng hay kho hàng ở bến tàu mãi được. Có lẽ sau này sẽ có một ngày anh phải cùng họ đi tới vùng quê, tới các lâu đài cổ, tới địa điểm khai quật khảo cổ, như vậy sẽ phải leo núi lội sông, đi qua rất nhiều đường, trải qua nhiều thử thách của tự nhiên, cho nên ắt phải có sức khỏe tốt mới được."
"Cho nên anh tham gia huấn luyện giác đấu để tăng cường sức khỏe?" Melissa đã hiểu ra ý của anh trai.
"Đúng vậy." Klein đáp.
Melissa khẽ nhíu mày: "Nhưng làm thế thì không thân sĩ chút nào... Không phải anh vẫn luôn lấy tiêu chuẩn của một giáo sư để yêu cầu bản thân sao? Giáo sư chỉ cần đọc tài liệu, suy nghĩ các vấn đề khó thôi, vừa văn nhã lại vừa phong độ. Đương nhiên em không bảo làm như vậy là không tốt, em thích những chàng trai có thể tự mình ra tay giải quyết vấn đề, bất kể là dùng cơ bắp hay đầu óc."
Klein cười nói:
"Không không, Melissa, em hẳn là có đôi chút nhầm lẫn về định nghĩa giáo sư rồi. Một giáo sư chân chính vừa có thể trao đổi với người khác một cách văn nhã, vừa có thể xách gậy lên dùng "phương thức vật lý" để thuyết phục đối phương khi cuộc trao đổi gặp trở ngại."
"Phương thức vật lý..." Melissa ngẩn người, nhưng nhanh chóng hiểu ra, hoàn toàn không biết nói gì để phản bác.
Klein không nói gì nữa, hắn vất vả cử động đôi chân di chuyển tới phòng tắm.
Melissa đứng đó nhìn vài giây, bỗng lắc đầu rồi đuổi theo: "Anh có cần em giúp không?"
Cô chìa tay ra như muốn đỡ hắn.
"Không, không cần, vừa nãy là anh giả vờ tí thôi." Klein cảm thấy mất mặt, lập tức ưỡn thẳng lưng và bước đi bình thường.
Nhìn anh trai vững vàng bước vào phòng tắm rồi đóng cửa lại, Melissa mím môi, thì thào: "Klein đúng là càng ngày càng... Mình còn tưởng anh ấy đau đến mức đó cơ..."
Trong phòng tắm, Klein đứng sau cánh cửa đã đóng, khuôn mặt méo mó cả đi.
"Đau... Đau... Đau..." Hắn nín thở, cơ thể căng lên, cố làm dịu cơn đau chừng bảy tám giây.
Mãi cho tới khi vất vả xuống tầng, ăn xong bữa sáng, dõi theo Benson và Melissa đi làm đi học, hắn mới cảm thấy cơn đau nhức không còn như muốn lấy mạng nữa.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc, Klein cầm gậy, đội mũ, chậm rãi đi tới trạm xe ngựa công cộng.
...
Trong kỳ nghỉ hè, Đại học Hoy yên tĩnh với những hàng cây rợp bóng và hoa cỏ đua nhau khoe sắc.
Klein đi dọc theo con sông trên con đường tới khoa Lịch sử, tới tòa nhà ba tầng bằng đá xám cổ kính, rồi đến trước văn phòng của thầy Cohen Quentin.
Hắn gõ cửa đi vào, kinh ngạc nhìn thấy thầy Azcot đang ngồi trên ghế của thầy hướng dẫn mình.
"Chào buổi sáng thầy Azcot, thầy của em đâu rồi ạ? Em có hẹn gặp thầy lúc 10 giờ." Klein hoài nghi hỏi.
Thầy Azcot, bạn tốt của Cohen Quentin, người thường xuyên tranh cãi với thầy cậu về các vấn đề học thuật, cười nói: "Cohen có cuộc họp đột xuất nên đã đến Đại học Tingen, bảo thầy chờ em ở đây."
Azcot có làn da màu đồng cổ, vóc người trung bình, khuôn mặt dịu dàng với tóc đen mắt nâu. Đôi mắt của ông luôn ánh lên vẻ tang thương khó tả, phía dưới tai phải có một nốt ruồi nhỏ, nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy.
Nói xong lý do, Azcot đột nhiên nhíu mày quan sát Klein.
"Trên người em có chỗ nào không ổn ạ?" Klein mờ mịt nhìn lại cách ăn mặc của mình: Áo vest, gile màu đen, sơ mi trắng, nơ đen, quần dài sẫm màu và giày da không cúc... Rất bình thường mà...
Azcot giãn mày ra, cười ha ha nói: "Không có gì, tại thầy đột nhiên phát hiện em trông phấn chấn hơn trước rất nhiều, ra dáng một quý ông thực thụ."
"Cảm ơn lời khen của thầy." Klein thản nhiên nhận lấy, rồi hỏi lại: "Thưa thầy, thầy Cohen có tìm được cuốn Nghiên cứu di tích cổ đại trên đỉnh cao nhất của dãy Hornaces không ạ?"
"Tìm được rồi, với sự trợ giúp của thầy." Azcot cười hiền hòa nói, sau đó kéo ngăn kéo ra, lấy một cuốn sách có bìa màu xám tro: "Em không còn là sinh viên của trường, nên chỉ có thể đọc ở đây chứ không được mang đi."
"Vâng." Klein vui sướng và thấp thỏm nhận lấy cuốn chuyên khảo học thuật này.
Bìa sách được thiết kế theo xu hướng thịnh hành, với bìa cứng và gáy sách có hoa văn minh họa, ghép lại thành hình dáng đỉnh núi cao nhất của dãy Hornaces.
Klein liếc nhìn rồi tìm một chỗ ngồi xuống, mở sách ra, đọc từng dòng chữ.
Hắn đang mải mê đọc, bỗng phát hiện bên tay có thêm một ly cà phê với mùi thơm đậm đà.
"Tự thêm đường với sữa nhé." Azcot đặt chiếc khay bạc nhỏ xuống, rồi chỉ vào lon sữa và hộp đường.
"Cảm ơn thầy." Klein gật đầu cảm kích.
Hắn tiện tay bỏ thêm ba viên đường và một thìa sữa, sau đó vừa uống vừa tiếp tục đọc sách.
Cuốn Nghiên cứu di tích cổ đại trên đỉnh cao nhất của dãy Hornaces này không dày, gần trưa Klein đã đọc xong, hắn ghi lại được những điểm cần chú ý sau:
"Một, đỉnh núi cao nhất của dãy Hornaces và các khu dân cư xung quanh đã hình thành nên một nền văn minh, một quốc gia cổ đại.
Hai, dựa theo các bức bích họa, có thể thấy ngoại hình của họ không khác con người, bước đầu có thể coi là con người.
Ba, họ vừa sùng kính vừa e ngại bóng đêm, bởi vậy đã nhân cách hóa một vị thần để tín ngưỡng, và gọi vị thần này là Chúa Tể Đêm Tối, Mẹ Của Trời.
Bốn, điều lạ lùng nhất là không hề phát hiện khu mộ nào ở toàn bộ khu vực này, khiến người ta có cảm giác kỳ quái rằng dân chúng của họ không cần an táng, thậm chí là không chết. Điều này lại mâu thuẫn với nội dung trên các bức bích họa. Trong bích họa, người dân của quốc gia này tin rằng cái chết không phải là kết thúc, mà người chết sẽ phù hộ cho mình từ trong bóng đêm, cho nên họ sẽ giữ người thân đã khuất ở nhà, đặt trên giường, bên gối chừng ba ngày. Bích họa chỉ dừng ở đó, không nhắc đến phần hạ táng."
Klein nhấp một hớp cà phê, tiếp tục viết "cảm nghĩ" của bản thân vào sổ tay:
"Mẹ Của Trời, Thiên Mẫu, một danh xưng thật to tát, mà "Chúa Tể Đêm Tối" rõ ràng lại trùng với Nữ thần Đêm Tối... Đây chính là nguồn gốc của sự mâu thuẫn sao?
Trong các di tích cổ đại trên đỉnh Hornaces và ở khu vực xung quanh, tất cả đồ vật đều được bảo tồn nguyên vẹn, bích họa cũng không bị tổn hại gì. Trước khi được phát hiện, nơi này dường như chưa từng bị ai quấy nhiễu... Trên bàn vẫn bày đồ ăn, bên trong là những dấu vết của sự hư thối... Có một số căn phòng còn có nửa chai rượu đã gần biến thành nước trong...
Người dân của quốc gia này đâu rồi? Dường như họ đã vội vàng rời khỏi nhà cửa của mình, không thu dọn gì, sau đó cũng không quay trở lại. Liên tưởng tới chuyện chôn cất, điều này càng trở nên kỳ quái hơn.
Tác giả Joseph cũng nói rằng, lúc ban đầu khi phát hiện ra di tích này, ông ta thậm chí còn tưởng dân cư nơi đây đã bị bốc hơi."
Klein dừng bút, đưa mắt về phía bức tranh minh họa, đó là ảnh chụp đen trắng mà John Joseph dùng máy ảnh kiểu mới nhất chụp lại khi lần thứ ba tới đỉnh Hornaces.
Trong bức ảnh là cung điện nguy nga, vách tường sụp đổ, cỏ dại mọc lan tràn.
Vừa nhìn thấy bức ảnh này, Klein lập tức nhớ tới tòa cung điện mà hắn thấy trong giấc mơ: Phong cách cả hai gần như giống hệt nhau, chỉ là đỉnh núi mà hắn mơ thấy to lớn hơn, có thêm một chiếc ghế khổng lồ như không phải cho người ngồi, cùng vô số những con giòi trong suốt đang bò lúc nhúc.
Có thể thấy cảnh mà ta mơ có liên quan tới di tích cổ đại trên đỉnh núi Hornaces... Hẳn là quốc gia Đêm Tối mà cuốn bút ký của gia tộc Antigonus đã nhắc tới... Klein khe khẽ gật đầu, gấp cuốn sách lại.
Lúc này, Azcot đang ngồi đối diện hắn, ông sờ nốt ruồi đen dưới tai phải: "Thế nào? Em có thu hoạch được gì không?"
"Thưa thầy, không ít ạ. Em đã ghi chép rất nhiều." Klein chỉ vào cuốn sổ trên bàn, cười nói.
"Thầy không rõ vì sao em lại có hứng thú với chuyện này." Azcot bâng quơ nói, rồi lại tiếp: "Klein, lúc ở Đại học Backlund thầy có tiếp xúc với mấy thứ bói toán, cũng có nghiên cứu qua về mặt này, ừm, thầy phát hiện vận mệnh của em có mấy chỗ không hài hòa cho lắm."
Gì? Bói toán? Nói chuyện bói toán với mình? Là một "Thầy Bói", Klein buồn cười nhìn thầy Azcot rồi hỏi: "Có gì không hài hòa ạ?"
Azcot suy nghĩ một chút rồi nói: "Có phải hai tháng gần đây em luôn gặp những chuyện trùng hợp không?"
"Chuyện trùng hợp?" Vì từng được thầy Azcot giúp đỡ nên Klein không tỏ ra kháng cự, mà bắt đầu nhớ lại: Nếu nói là trùng hợp, chuyện rõ ràng nhất chính là khi truy bắt tội phạm bắt cóc tống tiền lại phát hiện manh mối về cuốn bút ký Antigonus đã mất tích nhiều ngày ở trong căn phòng đối diện nơi ẩn náu của bọn chúng.
Còn nữa, Riel Bieber không chạy khỏi Tingen mà đã vội vàng tìm chỗ để tiêu hóa sức mạnh mà cuốn bút ký ban cho, khiến vật phong ấn "2 - 049" có thể dễ dàng truy tìm tung tích của hắn, điều này rất trái với lẽ thường. Tuy Al Harson giải thích không sai, nhưng ta vẫn cứ thấy nó trùng hợp thế nào đó.
Ừm, sau khi nhìn trộm chú ngữ bí mật của Hanas Fansent, Selina đã nhẫn nhịn tới tận tiệc sinh nhật mới thử, và bị ta phát hiện ngay lúc đó, vẫn khá trùng hợp... Nếu không Hanas Fansent sẽ không chết một cách lặng lẽ như vậy...
Klein nghiêm túc suy nghĩ mấy phút, sau đó nói: "Có ba chuyện, không quá nhiều, cũng không thường xuyên, hơn nữa không tìm thấy dấu vết can thiệp và dẫn dắt của người khác."
Azcot khẽ gật đầu:
"Russel Đại đế từng nói rằng nếu chỉ là một lần trùng hợp đơn thuần thì ai cũng sẽ gặp, hai lần cũng thuộc phạm vi bình thường, nhưng từ ba lần trở đi là phải nghĩ xem có yếu tố nào đó dẫn dắt hay không."
"Thầy có nhìn ra được điều gì không?" Klein dò hỏi.
Azcot cười một tiếng, lắc đầu trả lời: "Thầy chỉ có thể nhìn thấy sự không hài hòa, chứ không phát hiện được thứ gì khác. Em nên biết rằng thầy không phải thầy bói thật sự."
Chẳng khác gì chưa nói... Thầy Azcot có vẻ kỳ quái... Giả làm thần côn trước mặt một tên thần côn như ta... Klein thở hắt ra, nhân lúc thầy đứng dậy bèn gõ nhẹ vào ấn đường để mở linh thị.
Chỉ liếc mắt một cái, khí tràng của Azcot đã hiện ra trong mắt hắn, mọi mặt đều bình thường. Tiếc rằng chỉ khi ở trên sương mù xám ta mới thấy được chỗ sâu trong thể dĩ thái và mặt ngoài thể tinh linh của người khác... Klein gõ nhẹ ấn đường, tiện thể đứng lên.
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Ta Chủ Động Gả Cho Kẻ Ăn Chơi, Trúc Mã Hối Hận Đến Phát Điên
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ