Vì đối phương là người xa lạ, Klein cảm thấy hơi mất tự nhiên với khoảng cách gần gũi này. Nhưng trước ánh mắt của bao người, anh không thể giơ tay đẩy cô gái ra được, đành mỉm cười đáp:
"Chỉ là tôi không biết điệu nhảy này thôi."
"Thực ra tôi rất am hiểu những điệu nhảy tự do ở vịnh Disi và Nam Lục địa."
"Thực ra tôi cũng rất thích những điệu nhảy đó, chúng rất mạnh mẽ, lại tràn đầy nhiệt huyết. Đó là điệu nhảy cho chính mình, không phải cho người khác xem." Auroli vừa khơi chuyện vừa nhẹ nhàng uốn lượn cơ thể, tỏ ra vô cùng thân mật với Dwayne Dantes.
Đến đoạn cuối của bài nhảy, cô ta đột nhiên hạ giọng, cười khẽ:
"Nếu không phải đã nghe qua vài lời đồn, tôi còn tưởng ông không hứng thú với phụ nữ, trông có vẻ hơi gượng gạo."
"Nhưng giờ thì tôi không còn nghi ngờ gì nữa."
Cô ta vừa nói vừa liếc mắt xuống dưới.
Trong lòng Klein thực sự rất xấu hổ, đối phương quả thật quá giỏi trong việc dùng ngôn ngữ và cơ thể để tạo ra bầu không khí mờ ám. Nhưng Dwayne Dantes là một người từng trải, bề ngoài quyết không thể để mình yếu thế.
Anh cười một cách tự nhiên:
"Gượng gạo là vì tôi vẫn chưa quen với các buổi xã giao ở Backlund."
"Tôi có thể dạy ông." Auroli khẽ cười.
Đúng lúc này, khúc nhạc kết thúc. Cô ta lùi lại một bước, chớp mắt cười nói:
"Ông thật sự rất nhiệt tình."
Câu nói nước đôi này khiến Klein suýt nữa thì đỏ mặt vì xấu hổ, anh bắt đầu nghi ngờ đối phương có dính dáng gì đến Ma Nữ hay không.
Ngoài mặt, anh vẫn điềm tĩnh, cúi người chào rồi đưa Auroli về vị trí cũ. Khóe mắt anh lại liếc thấy quý cô Velma Goretti đang mang thai "Rắn Thủy Ngân" đi về phía bàn dài, mục tiêu dường như là món kem khai vị.
Klein lập tức dời tầm mắt khỏi quý cô Velma Goretti, nhìn sang những món điểm tâm ngọt như bánh cà rốt, bánh waffle... và các món mặn như gà nướng, thịt cừu hầm, bò bít tết ở cách đó không xa.
Anh khẽ nuốt nước bọt, ép mình thu ánh nhìn lại, chuẩn bị mời phu nhân Mary khiêu vũ bài thứ hai.
Là chủ nhân bữa tiệc, anh không được vắng mặt trong ba bài nhảy đầu tiên, cho nên chỉ đành bắt mình tạm quên đi cơn đói và những món ngon lành kia.
Lúc này, Velma Goretti với cái bụng bầu đã lộ rõ, đi tới chỗ đặt những ly kem, giơ tay ra rồi lại rụt về.
"Em muốn ăn à?" Bác sĩ Alan, chồng cô, không khiêu vũ bài đầu tiên mà luôn đi theo sát người vợ đang mang thai của mình.
Velma Goretti nghiêm túc lắc đầu:
"Không, em không muốn ăn. Em đang mang thai, ăn kem không tốt."
Cô ngừng một lát rồi nói tiếp: "Nhưng... hình như đứa bé trong bụng lại muốn nếm thử một chút, chỉ một chút thôi."
Bác sĩ Alan khẽ gật đầu gần như không thể nhận ra:
"Vậy thì nếm một chút đi, còn lại để anh."
Velma lập tức nở một nụ cười không thể kìm nén:
"Anh thật cưng chiều đứa bé!"
Cô không phản đối, nhìn chồng lấy một ly kem được ủ trong đá lạnh ra.
Sau khi nếm hai miếng, Velma nhắm mắt lại, cố gắng dời tầm mắt đi, nhìn về phía mấy vị phu nhân không khiêu vũ bài đầu tiên. Cô phát hiện các quý bà dường như đang thì thầm trao đổi gì đó, trên mặt mang nét cười mờ ám, thỉnh thoảng lại lấy tay che miệng cười trộm.
Các cô ấy đang nói chuyện gì thú vị vậy? Velma chợt tò mò, nói với chồng một tiếng rồi đi về phía đó.
Nhưng mấy vị phu nhân nhanh chóng giải tán, dường như đang chờ đến bài khiêu vũ thứ hai.
Velma đành thất vọng, quay sang hỏi vị tiểu thư duy nhất còn đứng tại chỗ:
"Cô có biết các quý cô ấy vừa nói gì không?"
"Tôi không có hứng thú với chủ đề của họ." Herrell liếc nhìn người phụ nữ mang thai bên cạnh.
Cô ta không chỉ trích câu hỏi có phần đường đột của đối phương, bởi vì phụ nữ mang thai luôn có một vài đặc quyền.
Velma lúc này mới chú ý thấy Herrell có mái tóc dài màu xanh lục đang nâng ly rượu sâm banh, có vẻ như không muốn bị mời khiêu vũ.
Cô ta toát ra vẻ cao ngạo từ tận xương tủy, ngay cả khi đối diện với phu nhân Nam tước cũng chỉ giữ lễ phép ở mức tối thiểu... Đây là một cá tính rất đặc biệt, nhưng vấn đề là cô ta đối xử với ai cũng như vậy, lạnh lùng và xa cách... Lẽ nào đây là “thời kỳ nổi loạn” mà Đại đế Russell từng đề cập? Là một giáo viên trung học, Velma không nhịn được thầm đánh giá vài câu, sau đó ý tứ kéo giãn khoảng cách với Herrell, đi tìm các tiểu thư và phu nhân quen biết để trò chuyện.
Sau ba bài khiêu vũ mở màn, Klein rốt cuộc cũng có được một khoảng thời gian rảnh rỗi ngắn ngủi. Anh có thể đi lấy chút đồ ăn, uống một ly trà đá ngọt để giải khát, đây là món đặc sản của Disi được anh đặc biệt dặn nhà bếp chuẩn bị.
Do ảnh hưởng của khẩu súng ngắn "Chuông Tang", anh uống hơi nhiều. Sau khi nói chuyện vài câu với Giám mục Elektra, anh bèn cáo lỗi rồi đi vào nhà vệ sinh.
Thật ra anh còn có thể nhịn thêm ít nhất ba bài khiêu vũ nữa, nhưng anh cảm thấy "Rắn Vận Mệnh" Will Onsetin đột nhiên đến nhà có lẽ là muốn trao đổi gì đó với mình, cho nên anh chủ động tìm một nơi thích hợp và không có người.
Tuy anh ta là một thai nhi chưa chào đời, đến đây một cách bị động, nhưng nếu anh ta không muốn gặp mình thì có ít nhất cả trăm cách để ngăn mẹ mình ra ngoài... Tóm lại, cứ thử một lần xem sao... Klein vừa thầm nghĩ, vừa đi vào phòng tắm rồi khóa trái cửa.
Lúc anh đang do dự nên giải quyết vấn đề ở bụng dưới hay là kiên nhẫn đợi thêm một hai phút, linh tính đột nhiên mách bảo, anh nhìn về phía tấm gương trên bồn rửa tay.
Không biết từ lúc nào, trong gương đã hiện ra hình ảnh một chiếc xe đẩy trẻ em. Bên trong xe rất tối, khiến người ta không thể nhìn rõ chi tiết, chỉ biết có một đứa bé được bọc trong tấm lụa màu bạc.
Đứa bé kia cất giọng lanh lảnh:
"Vận mệnh của anh đã xuất hiện một điểm chệch hướng."
"Đã xảy ra chuyện gì?" Klein chợt căng thẳng.
Will Onsetin trong hình hài trẻ sơ sinh bật ra một tiếng cười khẩy:
"Việc này phải hỏi chính anh!"
"Tôi chỉ biết rằng, hẳn là anh đã gặp một vị Thiên sứ."
Klein bỗng nhớ lại chuyện đã xảy ra trên hòn đảo nguyên thủy và những suy đoán của mình. Sau vài giây trầm tư, anh nhíu mày hỏi:
"Thiên sứ có thể nhìn ra sự đặc biệt trên người tôi sao?"
"Tôi từng gặp Ánh Sáng Cam, nó nói với tôi rằng chỉ có số ít sinh vật Linh giới có địa vị cao, một vài vị thần linh có quyền năng đặc thù cùng những người phi phàm đại diện cho vận mệnh mới có thể phát hiện ra điểm đó ở các mức độ khác nhau, hơn nữa còn phải tiếp xúc ở cự ly gần."
Will Onsetin trong xe đẩy mút ngón tay, cười nói:
"Chắc là không, vì anh cũng đâu gặp nguy hiểm."
"Hơn nữa, ngoài việc bản thân anh có điểm đặc thù, một vài vật phẩm trên người anh và đồng bạn của anh có lẽ cũng mang sự đặc thù khiến vị kia hứng thú."
Một vài vật phẩm trên người mình, đồng bạn của mình... Klein chợt nảy ra một ý, phát hiện ra trước đó mình có lẽ đã bị ám chỉ mà không hề hay biết, đến mức bỏ quên một việc:
Khi thăm dò hòn đảo nguyên thủy, anh đã mang theo "Grossel Du Ký" bên người!
Đây là quyển sách do cổ thần, "Rồng Không Tưởng" Angel Wade tạo ra!
Nếu hòn đảo nguyên thủy thực sự có liên quan đến Hội Ẩn Sĩ Hoàng Hôn, thì bất kể kẻ ở sâu trong giáo đường là Thiên sứ của con đường "Người Quan Sát" mang theo tài liệu danh sách cao của con đường "Gió Bão", hay là ngược lại, thì kẻ đó đều sẽ hứng thú với bản du ký này. Dù sao thì thủ lĩnh của tổ chức đó cũng có xác suất lớn là "Thiên Sứ Không Tưởng", thần tử Adam! Chính vì sự tồn tại của bản du ký này, nên đối phương mới mặc kệ mình lấy đi lá bài “Bạo Quân”, đồng thời ngăn cản mình và Ngài “Người Treo Ngược” tiếp tục thăm dò sâu hơn?
Đề xuất Cổ Đại: Trạng Nguyên Lang Cầu Cưới Thứ Muội, Ta Gả Cho Xú Nô Hắn Hối Hận Đến Phát Điên
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ