Chưa được bao lâu, anh lại đón đợt khách thứ hai, đó là Giám mục Elektra vẫn mặc áo choàng dài màu đen của giáo sĩ và người bạn nữ của ông.
Đây là một cô gái trên mặt vẫn còn nét bụ bẫm trẻ con, trông chỉ ngoài hai mươi, vô cùng tươi trẻ và tràn đầy sức sống, nhưng vì đã sinh con nên lại có thêm vẻ chín chắn.
"Chào buổi tối, ngài Giám mục, gần đây giấc ngủ của tôi rất tốt." Klein ra vẻ không biết về sự cố gắng âm thầm của Giáo hội Đêm Tối.
Giám mục Elektra điểm lên bốn góc trên ngực theo chiều kim đồng hồ rồi nói:
"Đây là sự phù hộ của Nữ thần."
Tiếp đó, ông giới thiệu người phụ nữ bên cạnh:
"Vợ tôi, Shauna Johnson."
Bởi vì ông thường xuyên gặp gỡ Dwayne Dantes, hơn nữa đối phương cũng đã tới tư dinh của ông nhiều lần, cho nên lần này tới tham gia vũ hội không cần phải chuẩn bị thêm quà, như vậy có vẻ quá khách sáo và xa cách.
"Chào cô, cô trẻ hơn tôi tưởng tượng rất nhiều." Klein gật đầu, vừa khen ngợi vừa buông một câu đùa với Shauna.
Cùng lúc đó, anh thầm nhẩm tính.
Nghe nói Giám mục đã kết hôn cách đây hai năm, nói cách khác lúc ấy vợ ông mới chỉ mười tám mười chín tuổi... Tuổi tác hai người chênh nhau hơi nhiều... Qua vài năm nữa, có lẽ phải giới thiệu dược sư béo cho ông ấy làm quen...
Nghe Dwayne Dantes nói đùa, lại nhớ đến cuộc nói chuyện lúc khám bệnh, Giám mục Elektra nhất thời hơi mất tự nhiên, khẽ ho một tiếng, đáp thay vợ:
"Cô ấy là một người thích náo nhiệt, nếu có thời gian thì không muốn bỏ qua bất cứ buổi vũ hội nào."
Klein không nói thêm nữa, bởi vì anh thấy phu nhân Mary vừa xuống xe ngựa, đang đi vào cửa chính.
Sau khi để vợ chồng Giám mục Elektra tiến vào đại sảnh, Klein cười nói với Mary:
"Quý bà, có lẽ cuối tuần chúng ta sẽ làm việc chung."
Luật sư và đội kế toán anh mời đến đã hoàn thành việc điều tra, cho ra kết luận công ty Cowim không có vấn đề gì, cực kỳ thích hợp để đầu tư, hơn nữa đã đạt được thỏa thuận sơ bộ với quý ông bán cổ phần kia, mười hai nghìn tám trăm bảng đổi lấy 3% cổ phần công ty, đợi đến cuối tuần này để làm xác nhận cuối cùng.
Mary nghe vậy khẽ cười nói:
"Bây giờ tôi đã coi ngài là đồng bạn của tôi rồi."
Câu này dường như ẩn chứa ý nghĩa sâu xa nào đó... Không phải là đã để mắt tới Dwayne Dantes rồi chứ... Klein khẽ giật thót trong lòng, giả vờ như không hiểu, đưa tay ra nói:
"Hợp tác vui vẻ."
Sau khi nắm nhẹ tay Mary, anh bảo quản gia Walter dẫn vị phu nhân này vào.
Lúc này, khách ngày càng đến nhiều, Klein nhớ lại các chủ đề tương ứng với mỗi người, vừa nhiệt tình vừa hài hước nghênh đón họ, nhận được khá nhiều quà tặng.
Nếu không phải việc ghi nhớ diện mạo và đặc điểm của người khác là bản năng nghề nghiệp của một "Người Không Mặt", thì có khi mình sắp không phân biệt được ai với ai rồi, càng đừng nói đến chuyện tìm được chủ đề chính xác... Chẳng trách vào những lúc thế này, thường cần nhóm quản gia giúp đỡ... Klein cảm khái trong lòng, thấy gia đình nghị viên Macht bước vào cửa.
Anh một lần nữa trưng ra nụ cười, tiến lên một bước nói:
"Chào buổi tối, hôm nay bầu trời sao quả là xinh đẹp."
Nghị viên Macht cười, đưa cho anh một chai Blackland không rõ là sản phẩm của trang viên nào:
"Tôi ở Backlund đã hai mươi năm, tất cả số lần ngắm bầu trời sao trước đó cộng lại cũng không nhiều bằng năm nay."
"Hy vọng càng ngày càng nhiều." Klein chuyển sang nói với phu nhân Liana: "Nghe nói ông bà đã tìm được trường nội trú cho tiểu thư Herrell?"
Liana nhìn cô con gái mang vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ giữ nụ cười lễ phép đứng ở bên cạnh, nói:
"Hiện giờ các trường học đang ngày càng thịnh hành, đối với nữ sinh cũng vậy. Mà quan trọng nhất là Herrell có thể quen biết thêm nhiều bạn bè. Đáng tiếc, hình như con bé không vui lắm, không nỡ xa chúng tôi."
Ở Backlund, các trường nội trú dành cho con gái giới thượng lưu mọc lên như nấm, chất lượng giáo dục ở đó chưa chắc đã bằng gia sư tại nhà, nhưng lại tạo ra một nơi để giao lưu xã hội.
Một trường nội trú như vậy, học phí hàng năm cũng phải trên dưới năm trăm bảng.
Có lẽ cô ấy không nỡ xa cống thoát nước ở nơi này... Klein nghĩ thầm một câu, nói dăm ba câu tán gẫu, rồi để gia đình nghị viên Macht đi vào đại sảnh.
Thấy đã gần đến thời gian tổ chức, anh không đợi ở cửa chính nữa, mà lên lầu hai, đứng ở sau lan can đối diện cửa, ra hiệu cho dàn nhạc được mời đến tạm dừng trình diễn.
Klein nâng ly rượu sâm banh lên, nhìn quanh một vòng, sau khi tất cả khách mời đều hướng mắt đến đây, anh cao giọng nói:
"Tôi rất vui mừng vì hôm nay các vị đã đến tham gia buổi vũ hội này, đầu tiên là cảm tạ Nữ thần, tiếp đó là cảm tạ mọi người..."
"Tôi có chuẩn bị một ít đồ ăn và những giai điệu đặc sắc từ Disi, hy vọng các vị sẽ thích..."
Sau khi phát biểu ngắn gọn, Klein men theo cầu thang đi xuống sân nhảy trong đại sảnh, định mời một quý bà khiêu vũ mở màn.
Thông thường, trong điệu nhảy mở màn, chủ nhân đã kết hôn chắc chắn sẽ tìm bạn đời của mình, đàn ông chưa kết hôn sẽ khiêu vũ với bạn gái hoặc là cô gái mà mình thân quen, hoặc là mời đối tượng trong lòng, đây là một hình thức tiếp cận khác. Nhưng Dwayne Dantes lại không có người phụ nữ nào thân quen ở đây, cũng tạm thời không có mục tiêu thích hợp, nên trong chuyện này có vẻ hơi lúng túng.
Nhưng, anh có một vị quản gia kinh nghiệm phong phú, Walter đã mời một quý cô có tiếng tăm trong giới thượng lưu từ trước, khiêu vũ mở màn với cô ta sẽ tạo ra chút lời đồn không hay, sẽ không làm cho người ta liên tưởng đến chuyện kết giao.
Cho nên, Klein không hề có chút gánh nặng tâm lý nào, nhìn về phía cô gái tên là Auroli kia, rồi đi từng bước về phía cô ta.
Cô gái này là một quả phụ, có quan hệ khá thân thiết với vài quý ông tầng lớp thượng lưu ở Backlund, cũng coi như sống khá ổn trong giới này. Đương nhiên cô ta rất không thích gặp gỡ các quý bà, hễ là người có chút địa vị thì đều coi thường cô ta.
Nhưng bất kể thế nào, vẻ quyến rũ cũng như khí chất tỏa ra từ bản thân Auroli đều không tệ chút nào, hơn nữa dáng người rất đẹp, đường cong mê người. Nếu không phải diện mạo của cô chỉ có thể tính là khá, thuộc tuýp ưa nhìn, thì Klein phải nghi ngờ cô ta là một Ma Nữ.
"Quý cô, tôi có vinh hạnh mời cô khiêu vũ không?" Klein dựa theo lễ nghi mà cô giáo Vahana đã dạy, thể hiện phong thái hoàn hảo không chút tì vết của mình.
Auroli tóc vàng xoăn thản nhiên cười, đưa bàn tay ra:
"Ông là một quý ngài khiến người ta không thể từ chối được."
... Câu này hơi mờ ám... Thân phận của Auroli và vai trò mà cô ta sắm trong các buổi xã giao, quyết định cô ta không thể kín đáo như phần lớn tiểu thư và quý bà... Klein dẫn đối phương tiến vào sân nhảy, khúc nhạc mang hơi hướng đồng quê khẽ vang lên.
Các quý tộc có đất đai, trang viên, lâu đài ở nông thôn, hàng năm đều về đó sống mấy tháng, cho nên trong các buổi xã giao của giới thượng lưu, âm nhạc đồng quê là một trong những xu hướng chính.
"Ông khiêu vũ thực sự rất tuyệt, nếu không phải Vahana từng đề cập đến, tôi không thể tin rằng lúc trước ông không biết khiêu vũ." Auroli cố ý để hai người sát lại gần nhau trong lúc khiêu vũ, đến mức có thể nghe thấy hơi thở của đối phương.
Đề xuất Cổ Đại: Tân Nương Một Ngày
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ