Klein dường như đoán ra điều gì, bèn lên tiếng:
"Việc này nên giải quyết thế nào?"
"Không cần giải quyết. Về lâu dài, đây là chuyện tốt, nhưng quá trình này sẽ nảy sinh không ít phiền phức." Will Onsetin nói bằng giọng trong trẻo: "Hơn nữa, anh đã vướng vào đủ chuyện rồi, thêm một chuyện nữa cũng chẳng sao. Tôi nhắc anh là để anh chú ý hơn một chút, tránh để rắc rối đó hạ gục anh."
Có lý, nợ nhiều không lo, biết đâu còn có cơ hội sáng tạo, khiến đám chủ nợ đánh lộn nhau... Sau khi cân nhắc tỉ mỉ, Klein tự nhủ thầm.
Sau đó anh chuyển sang hỏi:
"Một người bạn của tôi muốn lấy được một giọt máu của sinh vật thần thoại, hi vọng biết được rốt cuộc anh muốn cái gì?"
"Muốn gì ư?" Will Onsetin cười khẩy: "Tôi cần rất nhiều thứ, ví dụ như biện pháp để cất giữ 'Xúc xắc xác suất', ví dụ như giúp tôi xử lý cái tên Ululuth kia. Nếu thật sự có thể làm được, các anh muốn lấy mấy ống máu cũng không thành vấn đề! Nhưng có thể làm được không?"
Nếu có thể làm được, vì sao còn phải đi mạo hiểm xử lý Ululuth? Trực tiếp đối phó với "Rắn vận mệnh" đang suy yếu như anh chẳng phải tốt hơn sao? Klein vừa thầm nghĩ vừa dứt khoát lắc đầu:
"Không thể."
"Vậy thì nghĩ cái khác, tôi cũng không gấp." Will Onsetin dừng một chút rồi nói: "Cô gái cao ngạo trong vũ hội đêm nay có chút vấn đề, nếu anh có cơ hội nói chuyện với cô ta thì có thể gợi chuyện về những giấc mơ."
Herrell? Cảnh trong mơ? Klein trầm ngâm gật đầu:
"Được."
Thấy Will Onsetin dường như có ý rời đi, anh vội vàng nói:
"Con hạc giấy kia sắp bị phá hủy rồi, về sau nếu gặp phải tình huống khẩn cấp, tôi phải dùng cách gì để liên lạc với anh?"
Will Onsetin im lặng một lát rồi nói:
"Chẳng lẽ anh trông chờ vào việc tôi sẽ gấp hạc giấy cho anh ở trong bụng mẹ? Cho dù gấp được thì anh cũng không lấy được đâu!"
"Nếu tôi muốn tìm anh, chỉ cần anh còn ở đây, thì lúc nào tôi cũng có thể vào giấc mơ của anh."
"Nếu anh có chuyện khẩn cấp thì cứ trực tiếp đến gặp cha tôi! Chẳng phải dùng hạc giấy cũng phải đợi rất lâu đấy thôi?"
"Được rồi, là một thai nhi còn chưa ra đời, tôi phải đi ngủ, có chuyện gì sau này nói tiếp."
Klein đành phải gật đầu:
"Nếu anh không có chuyện gì khác muốn nói."
Bóng hình Will Onsetin đang định tan biến thì đột nhiên ngừng lại, hai giây sau mới nói:
"Còn có chuyện nữa."
"Chuyện gì?" Klein lại căng thẳng.
Will Onsetin "à" một tiếng, đáp:
"Đầu bếp của anh làm kem hơi ngọt..."
Hả? Trong thoáng chốc Klein không thể nhận ra đối phương đang nói cái gì, mãi đến khi chiếc xe đẩy trẻ em màu đen biến mất khỏi mặt gương, anh mới lấy lại tinh thần, khóe miệng không kiềm được giật giật.
Sau khi giải quyết vấn đề bụng dưới gồ lên, anh rửa tay ra ngoài, tìm người hầu nam Richardson, dặn dò:
"Đi xuống nhà bếp, bảo họ giảm độ ngọt của món kem xuống."
Richardson không hỏi vì sao, lập tức nghe lời, đến khi vào nhà bếp mới nghĩ đến một vấn đề:
Hình như ngài Dwayne Dantes còn chưa chạm vào món kem, sao lại biết nó hơi ngọt?
Đối với vấn đề này, Richardson nhanh chóng có đáp án, anh ta cho rằng có vị khách thưởng thức kem xong đã nói việc đó cho ông chủ của mình biết.
Tuy điều này không được lịch sự lắm, nhưng cũng không phải chuyện hiếm gặp, hơn nữa bạn bè thân thiết sẽ chủ động nhắc nhở với thiện ý, tránh cho chủ nhân vũ hội bị chê trách.
Lúc này, vì khiêu vũ vẫn đang tiếp tục, Klein không vội tìm bạn nhảy ngay, mà đi đến cạnh chiếc bàn dài, định tranh thủ thời gian ăn thêm chút đồ ăn ngon.
Anh vừa chọn một miếng thịt cá nướng Disi không xương, thì bỗng thấy Velma Goretti đến gần, lấy một ly trà đá ngọt.
Quý cô này khẽ gật đầu với chủ nhân vũ hội, mỉm cười nói:
"Đồ uống này rất ngon, trước kia tôi chưa bao giờ được thưởng thức."
"Trà đá ngọt đến từ phía nam." Klein cười giải thích một câu, tùy ý liếc nhìn bụng đối phương: "Hình như cậu bé rất ngoan, à, có lẽ là cô bé."
Velma cười nói:
"Hầu hết thời gian đều như vậy, chỉ có nửa đêm thỉnh thoảng sẽ nghịch ngợm."
Nửa đêm... thỉnh thoảng... không phải là lúc trả lời câu hỏi của mình đấy chứ... Klein đột nhiên hơi xấu hổ, giả vờ như không nghĩ tới chuyện đó, chuyển sự chú ý sang bàn ăn.
Velma vừa uống trà đá ngọt, vừa quay về chỗ vừa nói chuyện trước đó.
Đợi đến khi bài khiêu vũ mới bắt đầu, Klein giao đĩa ăn và ly cho người phục vụ bên cạnh, nhìn về vị trí của Herrell rồi chậm rãi đi tới, mỉm cười cúi chào:
"Tiểu thư, tôi có vinh hạnh mời cô khiêu vũ không?"
Herrell im lặng vài giây, đặt ly rượu sâm banh trong tay vào khay của người phục vụ bên cạnh, lễ phép đáp lại:
"Đây cũng là vinh hạnh của tôi."
Trong giai điệu khoan thai, êm dịu, Klein và Herrell cùng khiêu vũ. Một người cao lớn, một người thon thả, ngoài chênh lệch tuổi tác hơi lớn thì bất kể là động tác, tiết tấu hay khí chất đều vô cùng hòa hợp, đẹp mắt, gần như có thể trở thành hình mẫu cho việc dạy khiêu vũ.
Klein chủ động phá vỡ bầu không khí im lặng, lúc khẽ xoay tròn, anh hỏi như thể tùy ý:
"Lúc trước tôi luôn mơ thấy ác mộng, cũng may có nữ thần phù hộ, đến giáo đường cầu nguyện vài lần, uống vài chén nước thánh, nửa đêm không bị giật mình tỉnh giấc nữa."
Herrell lặng lẽ nâng ánh mắt lên, hai giây sau mới nói:
"Ác mộng kiểu gì?"
Không ngờ lại có hứng thú với đề tài này... Will Onsetin nói quả không sai... Klein mỉm cười đáp lại:
"Ở trong một tòa giáo đường đổ nát bỏ hoang, sau đó bị các loại quái vật truy đuổi."
"Nhưng cô cũng biết đấy, chuyện trong mơ rất khó để nhớ kỹ từng chi tiết. Tôi không thể miêu tả nổi đám quái vật đó rốt cuộc có hình dáng thế nào."
Herrell không nói gì, nhưng trong đôi mắt nâu đậm sáng ngời tràn ngập vẻ không tán thành.
Nói cách khác, cô ta cho rằng chuyện trong mơ cũng không phải là không thể nhớ được.
Klein ôm eo cô ta, bước một bước, cười nói:
"Quả thật, trước kia tôi cũng có thể nhớ được cảnh trong mơ."
"Hồi tôi còn ở nam đại lục, tôi mơ thấy một tòa lăng tẩm xây ngược, nó tạo thành từ một tảng đá đen xì, kéo dài vào trong lòng đất, cũng có rất nhiều xác sống mọc đầy lông chim màu trắng, muốn bắt tôi vào."
"Tôi nằm mơ liên tục mấy ngày chỉ một giấc mộng kiểu thế. Nói ra thì hơi mất mặt, lúc ấy tôi đã rất sợ hãi, cuống quýt chạy tới thành phố gần đó, tìm câu lạc bộ Nhà Bói Toán, mời họ giúp tôi suy luận cảnh trong mơ. Kết quả nhận được là tôi có thể đã mạo phạm phải tín ngưỡng của một bộ lạc Tử Thần nào đó trong lúc thu mua đặc sản."
"Điều kỳ quặc là, lúc tôi đến xin lỗi, dâng lễ vật cho bộ lạc kia, và tham dự một buổi lễ chúc mừng của họ, thì sau đó không mơ thấy ác mộng đó nữa."
Toàn bộ những điều trên đều do anh bịa ra từ góc độ của một Nhà Bói Toán, mục đích là để khơi gợi sự hứng thú của Herrell, xem cô ta có tự mình tiết lộ điều gì không. Đồng thời, đây cũng là một lời gợi ý kín đáo và không dễ gây nghi ngờ. Ngụ ý của anh là, nếu Herrell từng bị những giấc mơ làm phiền, tốt nhất nên tìm đến thành viên của câu lạc bộ Nhà Bói Toán hoặc mục sư trong giáo đường để giải mộng, chứ không nên mù quáng tin vào nội dung giấc mơ rồi tự mình hành động thiếu suy nghĩ.
Đề xuất Hiện Đại: Nha Nha, Tiểu Hùng Và Đóa Hoa Nở Trong Mộng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ