Hình ảnh bắt đầu méo mó, hư ảo hóa rồi biến mất. Klein thoát khỏi trải nghiệm hệt như cảnh mộng này, tầm mắt dần thích ứng với căn phòng ngủ u ám.
Hắn biết anh trai Benson của hắn với mức lương 1 bảng 10 saule, tức 30 saule một tuần, đã phải rất vất vả mới nuôi nổi hắn và Melissa theo tiêu chuẩn bình dân. Hắn nghĩ rằng tuyệt đại đa số công nhân cũng chỉ nhận được mức lương tuần cao nhất là 20 saule. Hắn từng nghe Melissa nhắc tới chuyện ở khu phố hạ lưu của phố Chữ Thập Sắt, có những gia đình năm, bảy, thậm chí là mười miệng ăn cùng chen chúc trong một căn phòng. Hắn biết được từ Benson rằng mấy tháng trước, do bị ảnh hưởng bởi tình hình ở lục địa Nam nên nền kinh tế của vương quốc bị đình trệ. Hắn hiểu rằng một hầu gái dọn dẹp được bao ăn ở có thể nhận lương từ 3 saule 6 penny đến 6 saule một tuần.
Klein giơ tay xoa xoa ấn đường, không nói gì một lúc lâu. Mãi tới khi Tước sĩ Deville đang nằm trên giường lên tiếng:
"Sĩ quan cảnh sát, anh không nói gì sao? Những bác sĩ tâm lý mà tôi mời trước đây đều trò chuyện với tôi, đặt ra các câu hỏi trong những lúc thế này. Chẳng qua tôi cảm thấy rất yên bình. Vừa rồi tôi suýt nữa thì ngủ thiếp đi, cũng không nghe thấy tiếng kêu tiếng khóc gì nữa. Anh làm thế nào vậy?"
Klein dựa vào ghế đu, không đáp mà hỏi lại với giọng điệu bình thản: "Tước sĩ, ông có biết về ngộ độc chì không? Có biết chì rất nguy hiểm không?"
"..." Deville im lặng vài giây rồi đáp: "Lúc trước thì không, sau này mới biết. Ý của anh là, vấn đề tâm lý, hay nói đúng hơn là bệnh tâm thần của tôi, bắt nguồn từ cảm giác áy náy với những công nhân chế biến chì và men sứ à?"
Không đợi Klein trả lời, ông ta tiếp tục nói như thể đã nắm chắc quyền chủ động trong đàm phán:
"Vâng, tôi đã từng rất áy náy, nhưng tôi đã bồi thường cho họ rồi. Những công nhân trong nhà máy chì và đồ sứ của tôi đều nhận được mức lương cao hơn những nơi khác không ít. Ở Backlund, công nhân chế biến chì và men sứ chỉ được chưa tới 8 saule một tuần, trong khi tôi trả cho họ 10 saule, thậm chí nhiều hơn.
À, không ít người chỉ trích tôi rằng đã khiến họ bị nói là vô đạo đức, khó thuê nhân công. Nếu không phải 'Dự luật Ngũ cốc' bị hủy bỏ khiến không ít nông dân phá sản phải vào thành phố, có lẽ họ đã đòi tôi tăng lương rồi.
Hơn nữa, tôi còn bảo quản lý nhà máy cho những công nhân nào bị đau đầu nhiều lần và tầm mắt mờ đi phải rời khỏi nơi có thể tiếp xúc với chì. Nếu bị bệnh nặng, họ còn có thể xin viện trợ từ quỹ từ thiện của tôi.
Tôi cho rằng mình đã làm đủ nhiều rồi."
Klein đáp với giọng điệu không chút gợn sóng: "Tước sĩ, đôi khi ông không thể hiểu được sự quan trọng của tiền lương đối với người nghèo. Chỉ cần thất nghiệp một hai tuần thôi là gia đình họ sẽ không thể sống nổi, phải chịu những tổn thất bi thảm."
Hắn tạm dừng rồi hỏi ngược lại:
"Tôi rất ngạc nhiên, tại sao một người bác ái như ông lại không mua thêm thiết bị phòng bụi và chống ngộ độc chì cho nhà máy?"
Deville nhìn trần nhà, gượng cười một tiếng:
"Làm thế sẽ đẩy chi phí lên mức mà tôi khó chấp nhận được, hoàn toàn không thể cạnh tranh với các nhà máy chế biến chì và đồ gốm khác. Không phải tôi quá để ý đến tiền bạc, thậm chí tôi còn sẵn lòng trợ cấp một phần, nhưng lúc nào cũng như vậy thì còn ý nghĩa gì nữa? Làm vậy chỉ giúp được một số ít công nhân, không thể trở thành tiêu chuẩn cho ngành sản xuất, tạo ra thay đổi hoàn toàn, mà chỉ biến tướng thành việc tôi cứ thế bỏ tiền túi ra nuôi người. Tôi nghe nói có nhà máy vì tiết kiệm chi phí còn lén sử dụng nô lệ kia."
Klein đan hai tay lại chống cằm, im lặng một lúc rồi nói:
"Tước sĩ, vấn đề tâm lý của ông thực ra bắt nguồn từ những nỗi áy náy này. Tuy ông cho là chúng đã phai nhạt, đã biến mất, vốn không có ảnh hưởng gì quá rõ rệt, nhưng có một sự kiện đã kích thích ông, khiến cho mọi vấn đề bị châm ngòi, bùng cháy."
"Có chuyện kích thích tôi? Tôi không biết có chuyện như vậy." Deville vừa nghi hoặc lại vừa chắc chắn.
Klein để người khẽ đu đưa theo chiếc ghế, giải thích với giọng điệu bình thản: "Thực ra vừa rồi ông đã ngủ mấy phút, cũng đã nói cho tôi một việc."
"Trị liệu bằng thuật thôi miên?" Deville đoán theo thói quen, chuẩn bị đưa ra kết luận.
Klein không trả lời ngay mà nói thẳng:
"Ông từng thấy một nữ công nhân chết trên đường đi làm khi ông đang ngồi trên xe ngựa. Cô ta chết vì ngộ độc chì, lúc còn sống từng làm việc ở khâu quét men sứ trong nhà máy của ông."
"..." Deville day day hai huyệt thái dương, tỏ ra không quá chắc chắn mà thì thầm: "Hình như đúng là có chuyện như vậy... Nhưng tôi không nhớ rõ cho lắm..."
Mất ngủ lâu dài khiến tinh thần ông ta trở nên sa sút, cảm giác mang máng là có chuyện tương tự thật. Ông ta ngẫm nghĩ, không ép buộc bộ óc đáng thương của mình nữa mà hỏi: "Nữ công nhân ấy tên là gì? Ừm, ý tôi là, tôi nên làm gì để trị liệu vấn đề tâm lý của mình?"
Klein trả lời ngắn gọn với chất giọng trầm thấp:
"Hai chuyện. Thứ nhất, nữ công nhân chết trên đường đi làm tên là Harriet Walker, là do ông nói cho tôi biết. Cô ấy là tác nhân kích thích trực tiếp nhất, cho nên ông cần tìm cha mẹ cô ta, bồi thường nhiều hơn. Thứ hai, hãy dùng báo chí để tuyên truyền về sự độc hại của chì, đồng thời để quỹ từ thiện của ông chuyên giúp đỡ những công nhân bị nhiễm độc. Nếu ông có thể trở thành nghị sĩ Thượng viện, vậy hãy thúc đẩy lập pháp về phương diện này."
Deville thong thả ngồi dậy, cười tự giễu: "Chuyện khác thì tôi sẽ làm, nhưng về lập pháp, tôi cảm thấy không có khả năng nào cả. Bởi vì có đối thủ cạnh tranh ở nước ngoài nên việc lập pháp sẽ khiến những ngành sản xuất này ở trong vương quốc rơi vào nguy cơ mang tính tổng thể, sẽ phá sản hàng loạt, và công nhân sẽ thất nghiệp với số lượng lớn. Quỹ từ thiện không thể cứu được nhiều người như vậy."
Ông ta chậm rãi xuống giường, sửa sang lại cổ áo, nhìn Klein và nói:
"Harriet Walker đúng không? Tôi sẽ lập tức bảo Cullen tới nhà máy lấy tư liệu về cô ta, mời bố mẹ cô ta tới đây. Sĩ quan cảnh sát, phiền anh chờ cùng tôi, đánh giá trạng thái tinh thần của tôi."
"Vâng." Klein chậm rãi đứng dậy, phủi phủi bộ đồng phục cảnh sát trên người.
...
Mười một giờ sáng, trong phòng khách ở tầng một của nhà Deville.
Klein không nói gì, ngồi một mình trên sô pha, im lặng nhìn hai vợ chồng được quản gia Cullen dẫn vào.
Hai vị khách này có làn da thô ráp, gương mặt đã hằn sâu những nếp nhăn. Người đàn ông thì lưng hơi gù, còn người phụ nữ thì có nốt ruồi đen nơi mí mắt. Bọn họ đều trùng khớp với dáng vẻ mà Klein nhìn thấy qua Harriet, nhưng già nua và tiều tụy hơn, gầy trơ xương, mặc bộ đồ cũ rách. Nghe nói bọn họ sắp không thể ở lại khu phố hạ lưu của phố Chữ Thập Sắt nữa rồi.
Ù...
Trong linh cảm của Klein, gió lạnh bắt đầu xoáy lên. Hắn nắn nắn ấn đường, đưa mắt nhìn sang Tước sĩ Deville, thấy một bóng người trắng nhạt, trong suốt và méo mó đang xuất hiện sau lưng ông ta không biết từ lúc nào.
"Chào buổi sáng... Thưa ngài Tước sĩ... đáng kính!" Cha mẹ Harriet chào đầy câu nệ.
Deville day trán, mở miệng nói:
"Hai người là cha mẹ của Harriet Walker? Không phải cô ấy còn một người anh và một em gái hai tuổi sao?"
Mẹ Harriet sợ sệt đáp: "Anh trai nó bị ngã gãy chân ở bến tàu cách đây một thời gian, chúng tôi để nó ở nhà chăm sóc em gái."
Deville im lặng vài giây, thở dài nói: "Tôi thật sự đồng cảm với nỗi bất hạnh của Harriet."
Nghe vậy, cha mẹ của Harriet đều đỏ hoe mắt, thay nhau nói:
"Cảm ơn, cảm ơn ý tốt của ngài."
"Cảnh sát nói cho chúng tôi biết rằng Harriet chết vì ngộ độc chì, chắc là dùng từ này phải không ạ? Ôi, đứa con gái đáng thương của tôi, nó mới có mười bảy tuổi, rất im lặng, rất quật cường."
"Ngài đã phái người tới thăm nó, đã giúp tiền an táng. Nó được chôn cất ở nghĩa trang Raphael."
Deville liếc Klein một cái, thay đổi tư thế ngồi, người đưa ra phía trước, nặng nề nói: "Đây là sự sơ suất của chúng tôi, tôi phải xin lỗi. Tôi đã suy nghĩ rồi, tôi sẽ bồi thường cho ông bà, cho Harriet. Tiền lương một tuần của cô ấy là 10 saule đúng không? Một năm chính là 540 saule, ừm, 27 bảng, giả sử cô ấy còn làm được chí ít 10 năm nữa. Cullen, ông lấy 300 bảng cho cha mẹ Harriet đi."
"Ba... Ba trăm bảng?" Cha mẹ của Harriet đều kinh ngạc tới ngớ người ra. Lúc dư dả nhất, số tiền họ tiết kiệm được còn chưa tới 1 bảng!
Không chỉ họ, người hầu và vệ sĩ trong phòng đều khiếp sợ và hâm mộ. Cho dù cảnh sát trưởng Gate cũng thở nặng nề hơn - lương một tuần của anh ta mới gần 2 bảng, mà nhân viên cảnh sát cấp dưới lại chỉ được có 1 bảng.
Trong sự im lặng khó mà nói nên lời đó, quản gia Cullen đi ra khỏi phòng làm việc, tay cầm một chiếc túi phình to. Ông ta mở túi ra, để lộ những chồng tiền mặt dày, có tờ 1 bảng, 5 bảng, nhưng phần đa là tờ 1 saule và 5 saule. Có thể thấy Deville đã cho người tới ngân hàng đổi "tiền lẻ" từ trước rồi.
"Đây là tấm lòng của tước sĩ." Được chủ nhân cho phép, Cullen đưa túi cho cha mẹ Harriet.
Cha mẹ Harriet nhận lấy, dụi mắt, nhìn đi nhìn lại mấy lần.
"Không, đây... Đây quá hào phóng rồi. Chúng tôi không nên nhận." Họ cầm túi thật chặt.
Deville nói: "Đây là số tiền mà Harriet đáng lẽ phải nhận được."
"Ngài... Ngài là một vị tước sĩ cao thượng, nhân từ!" Cha mẹ Harriet kích động cúi người bày tỏ sự tôn kính. Nụ cười toe toét nở rộ trên mặt họ, khó mà kìm lại được. Họ liên tục ca ngợi Tước sĩ Deville, lặp đi lặp lại vài từ, cũng liên tục tỏ vẻ rằng Harriet ở trên thiên đường sẽ cảm kích ông ta.
"Cullen, phái người đưa họ về, ừm, tới ngân hàng trước." Deville thở phào một hơi, lên tiếng dặn quản gia.
Cha mẹ Harriet ôm chặt túi, không dám dừng lại mà vội vàng đi về phía cửa. Klein nhìn thấy bóng người trắng nhạt, trong suốt sau lưng Tước sĩ Deville dường như muốn vươn tay về phía họ, dường như muốn đi theo họ, nhưng họ tươi cười rạng rỡ dị thường, không hề quay đầu lại.
Bóng người kia càng lúc càng nhạt đi, cuối cùng hoàn toàn biến mất. Mà trong cảm ứng của Klein, sự lạnh lẽo trong phòng khách lập tức trở lại bình thường. Từ đầu tới cuối hắn chỉ im lặng nhìn, không nói câu gì.
"Sĩ quan cảnh sát, tôi thấy tốt hơn nhiều rồi. Giờ anh có thể nói cho tôi biết vì sao quản gia, người hầu và vệ sĩ của tôi cũng nghe được tiếng khóc với tiếng rên rỉ không? Đây không phải vấn đề tâm lý của riêng tôi sao?" Deville tò mò nhìn sang bên hắn.
Đốc sát Tolle, người biết chuyện, trở nên khẩn trương.
Klein mặt không biểu cảm mà đáp: "Trong tâm lý học, chúng tôi gọi hiện tượng đó là hội chứng rối loạn phân ly tập thể."
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Thành Tỷ Phú Nuôi Con Đàn Cháu Đống
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ