Đúng lúc này, một giọng nói trêu chọc vang lên từ trong căn nhà có vẻ hết sức bình thường:
“Có muốn vào trong uống một chén trà không?”
Toàn bộ suy nghĩ trong đầu Leonard nổ tung trong nháy mắt, hắn không cần suy nghĩ mà lao đi với tốc độ nhanh nhất.
Trong linh cảm của hắn, từng thứ một trong căn nhà kia đang phình to ra, cửa sổ hóa thành cái miệng khổng lồ, đang chực đớp lấy hắn!
Những ngọn đèn đường gần đó nhanh chóng vươn cao, biến xung quanh thành một khu rừng sắt thép, dường như muốn ngăn cản Leonard.
Leonard không dám dừng lại, càng không dám quay đầu, chỉ cảm thấy trái tim như chìm vào đáy cốc!
Cơ thể hắn dần trở nên cứng ngắc, giống như bị vô số bàn tay vô hình níu giữ.
Ngay tại thời điểm hắn nghĩ mình sắp không chống đỡ nổi, ngọn đèn ở cửa sổ quen thuộc trong căn nhà quen thuộc phía trước chiếu vào mắt hắn.
Leonard nín thở, liều mạng lao tới, nhập vào cơ thể đang say ngủ của mình!
Phù… Hắn choàng tỉnh dậy, đầu đẫm mồ hôi lạnh.
“Ông lão, vừa rồi rốt cuộc là tôi gặp phải cái gì?” Leonard thở hổn hển, vẫn chưa hết bàng hoàng, hỏi.
Vài giây sau, giọng nói có phần già nua mới vang lên trong đầu hắn:
“Tôi không rõ lắm.”
Leonard nhất thời nhíu mày, không hỏi lại nữa.
Hắn chợt đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy ban đêm Backlund đèn đuốc khắp nơi, yên bình tĩnh lặng.
…
Số 160 phố Berklund, trong biệt thự của Dwayne Dantes.
“Thưa ngài, quý cô Vahana Heisen đến rồi ạ.” Richardson tiến vào phòng nói với Klein.
Klein nghe vậy bèn buông tờ báo xuống, ngẩng đầu nhìn người giúp việc của mình, phát hiện hắn vẫn im lặng, nội tâm và có phần rụt rè như trước, không có gì bất thường.
Nếu không phải kết quả bói toán hoàn hảo… Nếu tùy tiện đuổi việc sẽ dễ khiến người ngoài nghi ngờ… Klein thầm nghĩ, tỏ ra như không có chuyện gì, sau đó đứng dậy để Richardson khoác áo cho mình.
15 phút sau, anh khiêu vũ cùng cô giáo dạy lễ nghi Vahana Heisen, học một loại vũ điệu thường dùng khác trong các dịp xã giao.
“Tôi cảm thấy vài ngày nữa mình sẽ thất nghiệp.” Qua một hồi, Vahana khen ngợi tiến độ học hỏi của Dwayne Dantes một cách rất hàm súc, cuối cùng nói: “Bất quá anh vẫn hơi câu nệ, tuy rằng không nên giống như đám đàn ông Intis, luôn suy nghĩ bằng nửa thân dưới, nhưng cũng không cần lúc nào cũng giữ khoảng cách. Việc cơ thể vô tình chạm vào nhau là chuyện rất bình thường. Trông anh bây giờ có vẻ rất cứng nhắc.”
Klein kéo đối phương lại gần thêm một chút, mỉm cười đáp lại:
“Tôi sợ thất lễ.”
Đây là ý nói va chạm thân thể với một cô gái là hành vi thất lễ sao? Không phải, hẳn là anh ta đang ngầm khen mình rất quyến rũ, nếu ở gần quá sẽ khiến cơ thể anh ta có phản ứng không hay. Một cách khen tặng thật tinh tế… Vahana vừa suy nghĩ vừa cười nói:
“Anh học hỏi rất nhanh.”
Điệu nhảy tiếp tục, Klein nhìn khuôn mặt Vahana Heisen, ra vẻ tùy ý hỏi:
“Quý cô, hình như cô đang có chút phiền não?”
Vahana cúi đầu cười nói:
“Không phải vấn đề gì lớn, chồng tôi là một thương nhân, gần đây có chút mâu thuẫn nhỏ trong làm ăn, chúng tôi có thể tự giải quyết.
“Ừm, câu hỏi vừa rồi của anh hơi thẳng thắn quá. Trong tình huống hai bên còn chưa đủ thân quen thì cố gắng đừng hỏi người khác đã gặp phải chuyện gì, trừ khi cô ta đã biểu hiện cực kỳ rõ ràng.”
So với cô ấy, người ra vào các gia đình thượng lưu và quen biết không ít phu nhân, tiểu thư, thì một phú thương mới đến Backlund như mình quả thật không có nhiều mối quan hệ… Klein nhẹ nhàng gật đầu, cười nói:
“Tôi tưởng rằng chúng ta đã không còn là người xa lạ.”
Anh chợt chuyển đề tài, nói về những trải nghiệm của bản thân với hàng xóm xung quanh, Vahana vừa nghe vừa đáp lại vài câu, giúp Klein biết thêm nhiều đặc điểm và được hàng xóm yêu thích hơn.
Đợi Vahana rời đi, Klein đứng ở cửa hồi lâu, nghiêng đầu nói với quản gia:
“Walter, ông có biết quý cô Vahana gặp phải phiền toái gì không? Nếu cô ấy không giải quyết được, chúng ta có thể giúp một tay.”
Chạng vạng, vừa trở về từ Giáo đường St. Samuel, Klein đang chuẩn bị lên phòng ăn ở lầu hai thì thấy quản gia Walter tới đón, đồng thời cung kính hành lễ:
“Thưa ngài, chuyện ngài yêu cầu điều tra đã có kết quả rồi ạ.”
Klein không nói rõ sự tình trước mặt các người giúp việc, anh trầm ổn gật đầu:
“Đến phòng sách.”
Walter đi theo phía sau anh, một đường lên lầu ba, Richardson thì mở cửa phòng sách, thắp sáng ngọn đèn khí gas trên tường.
Klein không nhanh không chậm đi tới bàn ngồi xuống, nhìn về phía quản gia, chờ ông ta mở miệng.
Walter ra hiệu cho Richardson ra ngoài đứng gác, đồng thời cân nhắc cách dùng từ.
Đợi cửa phòng một lần nữa khép lại, ông ta mới nói:
“Chồng của quý cô Vahana là thương nhân ngành vải dệt, trước đó hợp tác với người khác, bỏ ra 1.000 bảng, kết quả đối phương mang theo hàng hóa chạy mất. Cô ấy đã nhờ Nghị viên Macht và phu nhân Liana thúc giục cảnh sát mau chóng phá án, nhưng loại chuyện này cảnh sát không dám cam đoan sẽ tìm được mục tiêu.”
Klein cầm lấy cây bút màu đen trên bàn, gõ gõ mặt bàn rồi nói:
“Đối với gia đình quý cô Vahana, 1.000 bảng không phải là số tiền nhỏ.”
Theo anh biết, một giáo viên bình thường một năm không kiếm được quá 150 bảng, nếu chủ nhà đã bao ăn ở thì lương còn có thể thấp hơn nữa.
Tuy Vahana phục vụ giới thượng lưu, đi làm cho nhiều nhà, nhưng một năm nhiều lắm cũng chỉ kiếm được 400-500 bảng, hơn nữa còn phải chi một khoản lớn cho quần áo và chăm sóc sắc đẹp, nếu không sẽ bị chủ thuê cho rằng không đủ tư cách dạy lễ nghi.
“Đúng vậy, thu nhập của chồng cô ấy trong giới thương nhân vải dệt chỉ ở mức trung bình, đối với ông ta 1.000 bảng là con số tương đối lớn.” Walter uyển chuyển nói.
Với tôi thì cũng vậy… Klein cười nói:
“Tôi vừa tới Backlund, không quá quen thuộc với những người trong ngành cảnh sát.”
Walter lúc này đáp lại:
“Thưa ngài, khi còn phục vụ cho Tử tước Conrad, tôi có quen biết vài thành viên cấp cao của Hiệp hội Sĩ quan Cảnh sát Backlund.”
Hiệp hội Sĩ quan Cảnh sát Cấp cao Backlund? Đây đều là những nhân vật cấp cao ở khu Civilas, một tổng thanh tra phụ trách an ninh cả một khu vực cũng chưa đủ tư cách gia nhập hiệp hội này.
Khu Civilas là cách gọi của Sở Cảnh sát Backlund, được đặt tên theo con đường nơi nó tọa lạc.
Không hổ là quản gia xuất thân từ gia đình quý tộc… Klein thầm than một tiếng, cười đáp:
“Tạm thời không cần. Ở phương diện này, quý cô Vahana có thể tìm kiếm rất nhiều sự trợ giúp, dù là Nghị viên Macht hay những người khác đều có đủ sức ảnh hưởng để khu Civilas phải coi trọng vụ án này.”
Anh dừng một chút, ra vẻ lơ đãng nói:
“Tôi đã thấy tầng lớp dưới đáy của xã hội này, tôi hiểu rõ cách sinh tồn của họ. Đôi khi, cảnh sát chưa chắc đã hữu dụng bằng các thành viên băng đảng và những tay săn tiền thưởng.
“Walter, ông đến sở cảnh sát lấy tư liệu, sau đó đi tới Cầu Backlund và các quán bar nổi tiếng ở Khu Đông, công bố nhiệm vụ treo thưởng.
“Bất kể là tìm được tội phạm hay tìm được số vải dệt, tôi đều trả tiền thưởng 200 bảng.
“Ha ha, chỉ hy vọng tên lừa gạt này vẫn còn ở Backlund.”
“Tiền thưởng 200 bảng?” Walter lặp lại từ này, không nhịn được mà nhìn ông chủ của mình, dường như không thể tin rằng anh ta lại sẵn lòng chi nhiều tiền như vậy vì Vahana.
Ông ta hé miệng, dường như muốn nhắc nhở điều gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng và đáp:
“Vâng, thưa ngài.”
“Số tiền này, ông cầm lấy đi.” Klein thong thả đứng dậy, đưa tiền ra.
Walter vừa tiếp nhận xấp tiền mặt dày cộp, vừa hỏi:
“Ngài có muốn nói cho quý cô Vahana không?”
Klein cười cười:
“Không cần.”
Walter thầm giật mình, bên ngoài thì cúi đầu hành lễ:
“Danh tiếng và lòng nhiệt thành của ngài chắc chắn sẽ vang xa khắp khu phố này.”
Đề xuất Đồng Nhân: Nghịch Đồ Hắc Xà Thích Dĩ Hạ Phạm Phượng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ