Klein lại hỏi thêm vài câu về lĩnh vực quản gia, đều nhận được câu trả lời rõ ràng. Anh mỉm cười hài lòng, nói với Ribak:
"Làm phiền ông xuống quán cà phê dưới lầu mời ngài Walter lên đây.”
"Sau khi nói chuyện với ông ta xong, tôi sẽ đưa ra quyết định, ông có thể đợi mười phút trong quán cà phê."
"Vâng." Ribak không nhiều lời, lập tức đứng dậy hành lễ rồi cáo từ rời đi, tác phong mang đậm khí chất quân nhân.
Nhìn theo bóng lưng ông ta, sau khi cánh cửa phòng được đóng lại, Klein ngồi xuống lần nữa, bưng tách hồng trà lên nhấp một ngụm, lẩm bẩm trong im lặng:
"Nếu như chọn ông ta, ông ta sẽ thiết lập mối liên hệ với Công tước Negan và đảng Bảo thủ hiện tại, những mối liên hệ bên ngoài này có thể bao gồm cả một vài tình tiết từ vụ ám sát trước đó..."
Không lâu sau, Walter đến, gõ cửa rồi bước vào.
Klein đầu tiên là hàn huyên vài câu với đối phương, sau đó mới hỏi:
"Ông và quản gia của Tử tước Conrad có mâu thuẫn gì? Ông biết đấy, tôi phải làm rõ điểm này, tôi không thể gánh chịu rủi ro đắc tội với một vị quý tộc."
Walter có vầng trán khá rộng, mái tóc đen nhánh, đôi mắt nghiêm túc nhưng không đến mức khiến người khác cảm thấy khó nói chuyện. Ông ta suy nghĩ vài giây rồi đáp:
"Khi còn là trợ thủ của quản gia, tôi chủ yếu phụ trách các con của Tử tước. Trong quá trình này, vì một chuyện mà tôi được một nhân vật lớn nào đó tán thưởng, nhờ vậy mà được Tử tước coi trọng, nhưng cũng bị người quản gia đề phòng.”
"Sau này, vị nhân vật lớn đó qua đời vì một tai nạn, thái độ của Tử tước đối với tôi cũng thay đổi, còn người quản gia thì càng thêm lạnh nhạt. Điều này khiến tôi nhận ra mình không cần phải ở lại chờ đợi cơ hội nữa."
Phụ trách các con của Tử tước, quen biết một nhân vật lớn... Ừm, Talim cũng quen biết vương tử Edsack trong quá trình dạy dỗ con trai của Tử tước Conrad, mà vị vương tử đó đã chết mấy tháng trước do sự kiện sương mù ở Backlund... Điều này khớp với lời của Walter... Xem ra, vị quản gia này là người bị hại gián tiếp của chuyện lúc trước... Ông ta cũng rất chuyên nghiệp, không hề nói về chủ cũ, không tiết lộ chuyện của vương tử, cũng không nói xấu quản gia của Tử tước... Nếu chọn ông ta, những mối liên hệ có thể khai thác rất đáng mong đợi... Klein lặng lẽ lắng nghe, liên tưởng đến từng chuyện.
Anh lại hỏi thêm về các vấn đề chuyên môn, bày tỏ nguyện vọng gia nhập giới thượng lưu của bản thân, sau khi nhận được câu trả lời đầy thuyết phục và thỏa đáng, anh chỉnh lại quần áo, mỉm cười đứng dậy nói:
"Xin được làm quen lại một lần nữa, tôi là Dwayne Dantes, chủ nhân của ông."
Walter lập tức hành lễ nói:
"Thưa ngài, có gì tôi có thể giúp được ngài không?"
Từ đầu đến cuối, ông ta vẫn duy trì vẻ mặt nghiêm túc, bình tĩnh không chút gợn sóng, tựa như cho rằng đây là một phần trong quá trình rèn luyện nghiệp vụ của một quản gia.
"Hai chuyện." Klein cười nói, "Thứ nhất, giúp tôi mang chai rượu vang trắng này cho ngài Ribak ở quán cà phê bên dưới, đồng thời gửi lời xin lỗi và cảm ơn của tôi. Thứ hai, mời một vị luật sư sự vụ đến, soạn thảo một hợp đồng chuyên nghiệp, bao gồm cả ông và những người hầu còn lại."
"Vâng, thưa ngài." Walter lại hành lễ một lần nữa.
Klein vừa đưa chai rượu vang trắng cho đối phương, vừa thuận miệng hỏi:
"Walter, ông cho rằng tôi nên thuê bao nhiêu người hầu để không bị xem là thất lễ?"
Walter nhận lấy chai rượu vang trắng Carlod, không chút do dự đáp:
"Ngài nên xác định nơi ở trước, chỉ có như vậy mới có thể biết cụ thể cần bao nhiêu người hầu."
"Ừm, ông có đề nghị gì không? Yêu cầu của tôi rất đơn giản, ở khu Bắc, và tôi là một tín đồ thành kính của Nữ Thần." Klein tiện tay vẽ một hình mặt trăng đỏ thẫm trước ngực.
Căn cứ vào những tin tức mình đọc trên báo, một biệt thự sân vườn ở quảng trường xa hoa trong thành phố có giá thuê ít nhất là 3 bảng mỗi tuần, tức là 156 bảng một năm... Tuy không có số liệu trực tiếp, nhưng có thể suy ra được, biệt thự sân vườn loại tốt ở ngoại thành cũng khoảng 2 bảng mỗi tuần, một vài phòng trong khách sạn xa hoa cũng tương tự, đây được xem là mức xa xỉ mà tầng lớp trung lưu thượng tầng mới có khả năng thuê. Ừm, có thể dựa vào đây để sơ bộ suy ra giá thuê nhà của giới nhà giàu...
Nghĩ lại thật là đắt, lúc ở thành phố Tingen, mình, Benson và Melissa thuê một căn nhà liền kề không có sân vườn mỗi tuần chỉ 13 saule, cộng thêm phí sử dụng đồ đạc là 51 xu. Căn nhà ở phố Minsk trước đây cũng chưa đến 1 bảng...
Haiz, 3 bảng thì 3 bảng, mình còn 2.888 bảng, thuê một nơi tốt một chút cũng không sao, không sao... Trong lúc chờ đợi Walter trả lời, Klein âm thầm nhẩm lại các thông tin thuê nhà trong đầu, tính toán chi phí phải trả hàng tuần, hàng năm.
Walter suy nghĩ hai giây, nghiêm túc hồi đáp:
"Thưa ngài, ngài có thể cân nhắc số 32 phố Berklund. Nó gần Nhà thờ Thánh Samuel, là một tòa nhà ba tầng với hơn mười phòng, có chuồng ngựa, phòng cho người hầu và một khu vườn tương đối lớn. Hàng xóm ở gần đó có Nam tước, nghị viên của Hạ nghị viện, luật sư thâm niên...
"Thiết kế bên trong của nó vô cùng tinh tế, có không ít danh họa và đồ cổ, tất cả đồ đạc và dụng cụ đều đủ để làm nổi bật thân phận của ngài. Ngài có thể thuê một năm, nếu cảm thấy hài lòng rồi hãy suy nghĩ đến việc mua lại."
Nghe có vẻ không tồi... Klein cười hỏi:
"Giá thuê một năm của nó là bao nhiêu?"
Walter nghiêm túc và thành thạo báo ra một con số:
"Bao gồm cả phí sử dụng đồ đạc, một năm là 1.260 bảng."
"..." Klein thầm thấy may mắn vì mình không đang uống trà, nếu không chắc chắn anh đã phun hết cả vào mặt người quản gia.
Anh phải dùng gần như toàn bộ năng lực khống chế của "Thằng Hề" mới không để cho vẻ mặt mình có gì bất thường.
Sau một khoảng lặng ngắn, Klein bưng tách hồng trà lên nhấp một ngụm, vừa cười vừa nói:
"Đây là một lựa chọn đáng cân nhắc, nhưng Đại đế Russell từng nói, đừng bao giờ vội vàng đưa ra quyết định, chỉ có qua nhiều lần so sánh mới có thể tìm được đáp án tốt nhất.”
"Còn lựa chọn nào khác không?"
Walter với đôi găng tay trắng, gương mặt không chút thay đổi, nói:
"Phố Phelps cũng có thể thỏa mãn yêu cầu của ngài. Tôi nhớ tòa nhà số 9 đang tìm người thuê, đó là một biệt thự hai tầng, mười mấy phòng, có chuồng ngựa, phòng người hầu và một khu vườn không lớn. Đồ đạc và dụng cụ tương đối cũ, nhưng vẫn được coi là tinh xảo, giá thuê mỗi năm là 220 bảng."
Mức giá này coi như hợp lý... hợp lý... Tuy nhiên, số 9 phố Phelps cách Nhà thờ Thánh Samuel chưa đầy 100 mét. Mặc dù điều này rất phù hợp với lý luận "dưới đèn thì đen", nhưng trong dòng người qua lại chắc chắn có không ít Kẻ Gác Đêm, sẽ vô cùng bất tiện khi mình muốn bí mật rời đi và trở về, rất dễ xảy ra vấn đề... Vốn dĩ Klein chỉ dự tính tiền thuê khoảng 156 bảng, đột nhiên lại cảm thấy 220 bảng cũng không tệ.
Điều này khiến anh nghi ngờ liệu quản gia Walter có cố ý nói về căn đắt tiền trước hay không.
Klein suy nghĩ vài giây rồi nói:
"Còn nữa không?"
Walter không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn, đáp:
"Số 160 phố Berklund cũng đang cho thuê. Đó cũng là một tòa nhà ba tầng có sân vườn, chuồng ngựa, phòng người hầu, tổng cộng mười mấy phòng, nhưng vị trí không bằng số 32. Cách bài trí trong nhà, đồ đạc và dụng cụ cũng chỉ có thể xem là tinh xảo, giá thuê mỗi năm là 315 bảng."
315 bảng... Trong đầu Klein thoáng hiện lên sự chết lặng khi nghe đến giá thuê nhà, anh trầm ngâm hỏi:
"Đề nghị của ông là gì?"
Giờ phút này, trong lòng anh thực ra đã có đáp án, nhưng với tư cách là chủ nhân, anh không thể vội vàng tỏ thái độ, bởi vì nếu trong quyết định có cạm bẫy về mặt thường thức, sẽ dễ dàng bị người khác xem thường.
Walter nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói:
"Số 160 phố Berklund.”
"So sánh mà nói, hàng xóm ở đây sẽ giúp ích rất nhiều cho việc ngài gia nhập giới thượng lưu. Còn tòa nhà số 32, nó quá xa xỉ. Nếu trực tiếp thuê ở đó sẽ khiến hàng xóm xung quanh cho rằng ngài thiếu đi sự hàm dưỡng cần thiết, không đủ tinh tế."
Nói một cách đơn giản, mới đến đã thuê một căn nhà 1.260 bảng một năm, dễ bị hàng xóm định nghĩa là một gã nhà giàu mới nổi nóng lòng khoe của... Đối với một phú ông đang nỗ lực gia nhập giới thượng lưu mà nói, hình tượng như vậy vô cùng bất lợi...
Đề xuất Hiện Đại: Ngày Xuân Có Hỷ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ