Sau khi đánh chén no nê bữa tối, Klein nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, dùng một con dao nhỏ rọc bức thư mà thầy giáo mới gửi.
Lúc này, Melissa đang ngồi cạnh bàn ăn, dưới ánh đèn gas cặm cụi giải bài tập. Benson thì nằm trên ghế sô pha, đọc cuốn "Giáo trình Kế toán Sơ cấp".
Giũ bức thư dài chừng ba trang giấy ra, Klein đọc với tâm trạng vừa mong chờ vừa lo sợ:
"... Thật vui khi nhận được thư của em, điều này khiến thầy hoài niệm về cuộc sống mấy năm qua. Không may là Welch và Naya đã vĩnh viễn rời khỏi chúng ta rồi... Thầy đã tham gia lễ tang của hai đứa, cảm nhận nỗi đau đớn khôn cùng của cha mẹ chúng. Bọn họ vốn là hai thanh niên sẽ có một tương lai huy hoàng tốt đẹp... Vận mệnh thật khó lường, chẳng ai biết được ngay sau đó chuyện gì sẽ ập xuống đầu mình. Tuổi càng lớn, trải qua càng nhiều chuyện, thầy càng cảm nhận được sự yếu ớt và bất lực của con người.
... Về tư liệu lịch sử liên quan đến đỉnh núi cao nhất của dãy Hornaces, thầy nhớ nhà khảo cổ học John Joseph từng xuất bản một cuốn chuyên khảo, trình bày chi tiết những phát hiện của ông về đỉnh núi này. Ông ta đã phát hiện ra mấy tòa kiến trúc cổ đại, có niên đại phải hơn một nghìn năm.
Điều khiến các nhà lịch sử học và khảo cổ học cảm thấy xấu hổ là chúng ta thiếu phương pháp xác định niên đại chính xác, chỉ có thể dựa vào phong cách kiến trúc, đặc điểm bích họa và một số văn tự đã được giải mã để phán đoán sơ bộ.
Thật khó tin, tại sao trên một đỉnh núi cao như vậy lại có người sinh sống. Joseph có bằng chứng xác thực cho thấy những người này đã phát triển một nền văn minh độc đáo của riêng họ. Tình hình cụ thể thế nào khó mà nói rõ trong thư được, thầy đề nghị em đến thư viện Deville thử xem có mượn được cuốn sách đó không. Tin thầy đi, thư viện do Tước sĩ Deville quyên tặng này còn nhiều sách hơn cả thư viện do tòa thị chính thành lập.
Cuốn sách đó tên là 'Nghiên cứu di tích cổ đại trên đỉnh núi cao nhất dãy Hornaces', do nhà xuất bản Người Ruen phát hành.
Ngoài ra còn một số luận văn có nhắc tới những tình huống liên quan, được đăng trên các tập san như 'Tân Khảo Cổ', 'Tổng Quan Khảo Cổ Học', tên và số báo cụ thể là..."
Klein đọc từng dòng, lẩm nhẩm ghi nhớ tên của cuốn chuyên khảo và các bài luận văn. Ngay sau đó, hắn rút một tờ giấy, tìm bút máy rồi viết những lời lẽ thể hiện lòng biết ơn của mình.
"Melissa, mai em gửi bức thư này giúp anh nhé, đây là cước phí." Klein bỏ thư vào phong bì rồi đặt số tiền dư ra bên cạnh chồng sách vở của em gái.
Melissa liếc qua, mím môi nói:
"Klein, cước phí đâu có nhiều như vậy."
"Đúng vậy, không nhiều như vậy, nhưng con gái thì cần có tiền tiêu vặt chứ." Klein mỉm cười đáp: "Anh nghĩ Selina đã nói với em điều này rồi."
Thấy Melissa vẫn còn do dự, hắn vội bổ sung: "Số tiền này có thể giúp em mua tài liệu và công cụ em cần."
"Công cụ..." Melissa lẩm bẩm, ánh mắt dời về phía sách vở rồi khẽ gật đầu: "Vâng ạ."
Klein lập tức mỉm cười, nhẹ nhàng quay về ghế sô pha.
"Thuyết phục thật đấy, tìm đúng ngay điểm yếu của Melissa." Benson giơ ngón cái lên, hạ giọng cười nói.
Klein hắng giọng, trả lời rất nghiêm túc:
"Vậy em nên thuyết phục anh thế nào đây? Trọng điểm của việc tự học nằm ở ngữ pháp và văn học cổ điển, đương nhiên toán cơ bản và logic cũng rất quan trọng."
Dựa theo chương trình học của trường công và trường văn pháp, cùng với nội dung thi đầu vào đại học, Klein gần như nắm bắt được phương hướng đại khái của "cuộc thi công chức" dù nó còn chưa ra đời.
Benson gãi gãi chân tóc, cười tự giễu: "Ở trước sách vở, anh thấy mình như con khỉ đầu chó lông quăn vậy."
"Nhưng chúng thật sự hữu dụng mà." Klein cười, kiên định nói.
Đúng lúc này, Melissa đặt bút máy xuống, đứng dậy đi tới chỗ ghế sô pha:
"Hai anh, Chủ nhật tuần này là sinh nhật của Selina, bạn ấy và cha mẹ muốn mời cả nhà chúng ta tham gia tiệc tối, các anh có rảnh không?"
"Anh nghĩ là không có vấn đề gì." Klein suy nghĩ rồi đáp. Tiện thể làm quen với bạn bè của em gái, phòng khi sau này Melissa có chuyện gì, mình còn biết người để hỏi!
"Anh cũng vậy." Benson dùng ngón tay chải lại tóc: "Xem ra chúng ta phải nghĩ xem nên tặng quà sinh nhật gì cho cô Selina rồi."
Klein cười nói: "Việc này giao cho Melissa đi, con bé hiểu Selina hơn chúng ta. Còn chúng ta chỉ cần làm một việc mà quý ông nên làm, đó là trả tiền."
"Lần đầu tiên anh nghe có người nói về chuyện lười biếng mà nghe xuôi tai đến vậy." Benson lắc đầu, khẽ cười.
Klein mỉm cười đáp lại: "Đây là tác dụng của ngữ pháp và văn học cổ điển."
"..." Benson không ngờ đề tài lại bị vòng trở lại, nhất thời không biết nên dùng lời lẽ nào để ứng đối.
...
Ngày hôm sau, Klein mặc bộ vest giá rẻ ban đầu, xách cây gậy ba toong có tay nắm mạ bạc, bước từng bước lên cầu thang, đi tới cửa công ty Bảo an Gai Đen. Chiếc áo đuôi tôm của hắn đã được mang đến tiệm may rồi.
Klein đang định chào hỏi Roxanne thì thấy đội trưởng Dunn đi ra từ sau vách ngăn.
"Chào buổi sáng, Klein. Tối qua ngủ ngon chứ?" Dunn quan tâm hỏi.
Klein thành thật trả lời: "Ngon hơn tôi tưởng, không hề gặp ác mộng. Chỉ là khi nhớ lại vẫn thấy nặng nề và khó chịu."
"Rất tốt, vậy là tôi yên tâm rồi." Dunn mỉm cười, gật đầu.
Sau khi hàn huyên thêm vài câu, anh ta chủ động nhắc:
"Thánh Đường đã trả lời điện tín của tôi, yêu cầu Al và Lolotta lập tức mang vật phong ấn '2 - 049' và cuốn bút ký gia tộc Antigonus tới Backlund, đồng thời cũng phái Kẻ Gác Đêm khác đi tàu hơi nước đến đây trợ giúp từ xế chiều hôm qua. Tôi nghĩ hiện giờ họ đã xuất phát rồi."
Đã xuất phát rồi? Vậy có nghĩa là mình sắp hoàn toàn thoát khỏi bóng ma của cuốn bút ký nhà Antigonus rồi sao? Klein giật mình, cảm thấy không chân thật như đang mơ. Điều này còn thoải mái hơn mình tưởng rất nhiều... Chắc là không còn di chứng gì nữa đâu nhỉ?
"Mong Nữ Thần phù hộ họ, mong họ đi đường bình an." Vài giây sau, Klein vẽ dấu hiệu mặt trăng đỏ rực trên ngực.
Dunn đội mũ, chỉ ra ngoài cửa:
"Tôi phải đi tuần tra nghĩa trang Raphael. À quên mất, Leonard và sở cảnh sát đã tra được một vài kết quả về thành viên hội Mật Tu, tìm được người lái xe từng chở bọn họ, cũng xác định được nơi ở tạm thời của họ ở thành phố Tingen. Nhưng họ khá cẩn thận, không để lại manh mối đáng giá nào."
"Không hổ là tổ chức bí ẩn cổ xưa." Klein cảm khái.
Dunn gật đầu, quay người đi về phía cửa. Ba giây sau, anh ta dừng lại, quay đầu nói:
"Còn nữa, về đơn xin trở thành thành viên chính thức của cậu, chắc phải hai ba ngày nữa Thánh Đường mới trả lời. Ha, chuyện này với chuyện cuốn bút ký do hai bộ phận khác nhau quản lý, hiệu suất không giống nhau."
"Tôi hiểu." Klein đáp rất chân thành, cùng lúc đó hắn lặng lẽ bổ sung một việc cho đội trưởng: Hôm nay nhớ đệ trình đơn xin thanh toán!
Dõi mắt nhìn Dunn bước đi, Klein nghe thấy tiếng kêu đầy kinh ngạc của cô gái tóc xù Roxanne:
"Nữ Thần ơi, Klein, anh sắp trở thành thành viên chính thức rồi sao? Tôi nhớ anh gia nhập chúng tôi chưa được một tháng mà!"
Klein cười nói: "Sau khi tôi uống ma dược ‘Thầy Bói’, đây là chuyện tất yếu thôi."
"Rất có lý..." Roxanne ngây người vài giây, bỗng than thở: "Tôi còn cầu nguyện cho anh mau chóng hoàn thành khóa thần bí học, rồi gia nhập danh sách luân phiên trông coi kho vũ khí, kết quả là... Nữ Thần ơi, cứ hai ngày lại trực một đêm, tôi có phải là ‘Kẻ Không Ngủ’ đâu! Da của tôi, trạng thái của tôi, Nữ Thần ơi hãy cứu tôi với!"
"Không phải là cô rất quen với cuộc sống này rồi sao? Trước khi tôi gia nhập, hẳn là cô với Bratt và Neil thay nhau chứ?" Klein nghi hoặc hỏi lại.
Roxanne lắc đầu, vẻ mặt đau đớn:
"Không, lúc trước là bốn người, trước nữa là năm. Tiếc rằng Cornley lựa chọn trở thành ‘Kẻ Không Ngủ’, còn hai tháng trước Viola không gia hạn hợp đồng mà chuyển sang công ty máy móc Noelle Hoy. Cô ấy là một cô gái rất giỏi về chế tạo, chỉ thiếu tiền và cơ hội, mà cuộc sống của nhân viên văn chức năm năm đã giúp cô ấy tích lũy đủ tiền tài."
Nói tới đây, Roxanne liếc Klein một cái, che miệng cười:
"Tôi nghĩ ra một biện pháp hay rồi. Klein, anh mau kết hôn đi, sau đó không cẩn thận để lộ bí mật Người Phi Phàm cho cô ấy, tất nhiên phải là bí mật nho nhỏ thôi, loại bị trừng phạt không quá nghiêm trọng ấy, dù sao chẳng ai có thể giấu diếm người ngủ cùng giường quá lâu được. Đến lúc đó anh giới thiệu cô ấy gia nhập chúng tôi, trở thành nhân viên văn chức! Một kế hoạch hoàn mỹ!"
Klein giật giật khóe miệng, nói:
"Roxanne ạ, cô cũng có thể mau chóng tìm một tấm chồng, có khi còn dễ hơn ấy chứ. Tôi tin cô có đủ cách để tiết lộ bí mật cho anh ta."
Nghe vậy, Roxanne trợn mắt, há miệng:
"Sao có thể được chứ? Kết hôn là chuyện rất nghiêm túc, phải quan sát cẩn thận, lựa chọn kỹ càng và cần thời gian để kiểm chứng."
Ban nãy cô đâu có nói như vậy... Klein không tiếp tục cãi lý với Roxanne, hắn cười hàn huyên vài câu rồi tạm biệt, sau đó đi xuống lòng đất.
Khi vào kho vũ khí, hắn thấy Neil đang xay cà phê, bèn ngồi xuống kiên nhẫn chờ.
"Cậu hẳn là sắp thành thành viên chính thức rồi nhỉ?" Neil vừa lọc cà phê vừa thuận miệng hỏi.
"Đội trưởng bảo là còn cần hai, ba ngày nữa, không biết Thánh Đường có phê chuẩn không." Klein đáp.
"Khì." Neil cười một tiếng: "Chuyện như này Thánh Đường sẽ không phủ quyết, hơn nữa cậu đã trở thành Người Phi Phàm rồi."
Nói tới đây, ông ta quay đầu cười hớn hở với Klein:
"Cậu hãy chuẩn bị tâm lý cho tốt, mỗi một thành viên chính thức của Kẻ Gác Đêm đều phải trải qua một nghi thức, đó là hoàn thành một nhiệm vụ độc lập. Đương nhiên Dunn chắc chắn sẽ cho người mới lựa chọn loại nhiệm vụ đơn giản và dễ dàng, hơn nữa cậu còn là ‘Thầy Bói’, một loại Người Phi Phàm theo hướng hỗ trợ."
Đề xuất Ngược Tâm: Nhiếp Chính Vương Cưỡng Hôn, Đoạt Mạng Phu Quân Ta
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ