Bị năm ngón tay lạnh lẽo với các đốt ngón tay trắng bệch nắm chặt cổ tay, Klein tức thì dựng tóc gáy, theo bản năng giật tay lại và hoảng hốt lùi về sau.
Một lực níu nặng trịch truyền đến, Klein phải gồng hết sức bình sinh để kéo tay mình ra.
Bịch!
Thi thể tái nhợt, trần truồng bị kéo lệch cả người rồi rơi khỏi chiếc bàn dài. Nhưng bàn tay lạnh lẽo trắng bệch vẫn siết chặt lấy cổ tay Klein.
Klein tức thì đầu óc trống rỗng, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ là rút súng ra bắn pằng pằng. Nhưng vì tay thuận bị nắm chặt, hắn loay hoay mãi không được, đành quăng gậy đi, cố gắng nhiều lần vẫn không thể lôi khẩu súng lục ra khỏi bao súng dưới nách.
Cùng lúc đó, thi thể kia bỗng mở mắt, để lộ đôi tròng mắt màu lam vô hồn. Miệng gã mấp máy, phát ra tiếng nỉ non: "Hornaces... Hornaces... Hornaces..."
Sau ba tiếng, Klein vốn đang luống cuống tay chân bỗng cảm giác được những ngón tay siết chặt cổ tay mình bắt đầu buông lỏng, sau đó rũ xuống. Tên hề áo đuôi tôm nhắm mắt lại, dường như mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra. Nếu không phải thi thể còn nằm chỏng chơ trên sàn đá, Klein đã cho rằng mình vừa gặp phải ảo giác.
Hắn lảo đảo lùi lại vài bước, chỉ cảm thấy mọi bộ phận trên cơ thể đang co rút lại vì sợ hãi và căng thẳng tột độ.
Phù... Phù... Klein thở hổn hển, từ từ khôi phục khả năng suy nghĩ, vừa cảnh giác vừa e sợ nhìn thi thể dưới nền nhà.
Hắn rút súng lục ra, cẩn thận lùi từng bước một ra khỏi phòng, xác nhận thi thể kia không còn động tĩnh gì nữa mới liếc nhìn cổ tay đang cầm súng của mình. Nơi đó hằn lên năm dấu ngón tay vừa sâu vừa đỏ sậm, lặng lẽ kể lại chuyện mà hắn vừa trải qua.
Klein bình tĩnh lại không ít, lòng cứ quanh quẩn một câu chửi thề: Mẹ kiếp, làm bố mày sợ chết khiếp!
Sau khi thở dốc chừng mười giây, hắn bắt đầu phác thảo lại sự việc trong đầu để bản thân nhanh chóng trở lại trạng thái tỉnh táo.
Klein cẩn thận hồi tưởng, "chiếu lại" từng cảnh tượng ban nãy. Tuy không rõ vì sao thi thể tên hề lại "sống dậy" như vậy, nhưng hắn đã nhạy bén nắm bắt được trọng điểm: đối phương đã nỉ non từ "Hornaces" mấy lần!
"Lại là Hornaces..." Klein nhíu mày, "Cuốn bút ký của gia tộc Antigonus có ghi chép về quốc gia Đêm nằm trên dãy Hornaces. Khi ta minh tưởng và dùng linh thị nghe được âm thanh không nên nghe cũng có từ 'Hornaces' này, mà bây giờ người chết lại dùng cách thức kỳ dị để nhấn mạnh Hornaces với ta... Chẳng lẽ đáp án cho rất nhiều vấn đề nằm ngay trên dãy Hornaces sao? Có lẽ nơi đó ẩn chứa nguy hiểm cực lớn, ví dụ như một tà thần bị phong ấn trong dãy núi đó, đang thông qua những 'lời cám dỗ' tương tự để tìm cách thoát thân."
Klein nghĩ vậy rồi cẩn thận trở lại căn phòng. Hắn dùng gậy chọc vào thi thể vài cái, xác nhận đối phương đã chết hẳn. Nghĩ rằng không thể để "Người Nhặt Xác" Frye nhìn thấy cảnh mình biến nơi này thành một mớ hỗn độn, hắn cố lấy hết can đảm vừa kéo vừa khiêng thi thể đặt lại lên chiếc bàn dài.
Trong quá trình này, Klein không chỉ cảnh giác cao độ, thần kinh căng như dây đàn trước những động tĩnh nhỏ nhất, mà còn cảm thấy ghê tởm tột độ khi phải tiếp xúc với da thịt lạnh lẽo của thi thể.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ vất vả này, hắn mới nhớ ra lý do mình lại tới gần thi thể, bèn tập trung nhìn về dấu vết kỳ lạ trên cổ tay của tên hề.
Dấu ấn kia không biết từ lúc nào đã bong ra, co lại thành một quả cầu máu lam. Quả cầu này chỉ to bằng ngón cái, lẳng lặng lơ lửng giữa không trung, thách thức mọi định luật vật lý.
"Đây là thứ gì vậy?" Klein thì thầm một câu, nhưng không dám lỗ mãng chạm vào.
Hắn hoàn toàn không có ý định nuốt riêng quả cầu máu kỳ lạ này. Một là vì hắn không rõ thứ này tốt hay xấu, hai là hắn tin rằng Frye đã kiểm tra kỹ càng thi thể nên chắc chắn đã phát hiện dấu ấn ở cổ tay từ trước, thậm chí còn có thể biết nó rốt cuộc là gì. Mà cho dù Frye không biết, cứ nộp lên cho đội trưởng để cả đội Kẻ Gác Đêm thăm dò nghiên cứu, hiển nhiên là tốt hơn việc mình tự ý thử nghiệm nhiều... Klein thầm nghĩ. Sống trong một tổ chức, cá nhân phải hiểu cách tận dụng sức mạnh của tập thể.
Klein căng thẳng chờ đợi vài phút thì thấy Frye quay lại. Anh ta lập tức bị quả cầu máu kia thu hút, bèn hỏi đúng vấn đề mà Klein vừa nghĩ xong: "Đây là gì vậy?"
"Không biết." Klein thành thật lắc đầu, kể lại câu chuyện mà không giấu diếm điều gì.
"Dấu ấn bóc ra thành quả cầu máu..." Frye gật đầu như đang suy tư, "Thi thể người phi phàm luôn biến hóa theo những cách khá kỳ quái..."
Anh ta ngẩng đầu nhìn Klein: "Cậu đi mời đội trưởng tới đây, nói cả nội dung lời thì thầm cho anh ấy."
"Được." Klein đã muốn rời khỏi chỗ này từ lâu rồi.
"Cậu không cần quay lại đây với đội trưởng đâu," Frye bổ sung một câu, "Tôi nghĩ cậu chắc chắn không thích cảnh tượng tiếp theo."
Lúc nói, anh ta cầm con dao giải phẫu màu bạc bên cạnh lên.
Klein gật đầu, lòng vẫn còn sợ hãi: "Đây đúng là điều tôi muốn."
Hắn cầm gậy, đội mũ rồi đi qua cửa Zanchi, tới phòng trực thì thấy đội trưởng Dunn, người đã không còn vẻ mệt mỏi gì nữa.
Dunn bình tĩnh nghe hắn kể, sau đó khẽ gật đầu nói: "Tôi sẽ báo cáo chuyện này để Thánh Đường giải quyết, có lẽ họ sẽ phái người tới đỉnh núi cao nhất của dãy Hornaces xem sao."
Klein đáp "vâng" một tiếng, thấy phòng này chỉ có đội trưởng và "Kẻ Không Ngủ" Cornley, bèn thuận miệng hỏi: "Al và những người khác đi nghỉ rồi à?"
Dunn gật đầu: "Al với Borgia đang ở nhà thờ St. Selina, còn Lolotta hẳn là đi tìm quán cà phê rồi."
"Quán cà phê? Cô ấy hình như chưa khỏi hẳn mà?" Klein kinh ngạc.
Dunn vuốt vuốt hai bên thái dương, cười nói: "Lolotta có ba sở thích: cà phê, đồ ngọt và hầu gái. Cô ấy nói bắt buộc phải có ba thứ đó mới có thể nhanh chóng bình phục được."
"Hầu gái?" Klein ngỡ ngàng hỏi lại. Chẳng lẽ Lolotta có sở thích đó?
Dunn lắc đầu đầy bất đắc dĩ: "Cô ấy thích hầu gái, ừm, đúng là như vậy, hơn nữa còn thích ngực bự."
"... Cô ấy đúng là một người kỳ quái." Klein không biết nên biểu cảm thế nào cho phải.
Dunn không trì hoãn nữa, bước ra khỏi phòng trực. Klein dõi theo bóng lưng anh ta, yên lặng chờ anh ta quay người. Cùng lúc đó, hắn thấy "Kẻ Không Ngủ" Cornley lấy đồng hồ bỏ túi ra, ấn mở nắp.
Ba, hai, một... Klein đếm xong, Dunn liền ngừng lại, quay người và nói:
"Lại quên một việc. Klein, hôm nay cậu đã trải qua nhiều chuyện rồi, sau khi qua cơn căng thẳng sẽ rất mệt, nên chiều nay không cần ở lại nữa, cứ về nghỉ ngơi cho khỏe. Ngày mai sẽ trình đơn xin, nhớ liệt kê kỹ các tổn thất ra. Ừm, đừng quá để ý chuyện giết chết người phi phàm, việc cậu giết gã chẳng khác nào cứu được nhiều người hơn."
"Thực ra tôi cảm thấy khá hơn nhiều rồi." Klein lặng lẽ thở hắt ra.
Dunn khẽ gật đầu, đang định quay người thì bỗng vỗ nhẹ lên trán một cái rồi nói:
"Còn nữa, tôi đã giao bức tranh chân dung người phi phàm kia cho Leonard, để cậu ta với sở cảnh sát phụ trách điều tra tiếp. Tôi nghĩ chắc là người phi phàm này đã đi xe ngựa, ăn đồ ăn và có chỗ ở cố định tại thành phố Tingen. Phàm là việc xảy ra đều để lại dấu vết, câu này của Russel đại đế quả nhiên rất chí lý."
"... Vâng." Klein đờ đẫn trả lời.
Khi đội trưởng đi xa rồi, hắn mới rời khỏi phòng trực, chậm rãi đi lên tầng hai. Trên đường đi, hắn bỗng nhớ tới một việc, cảm thấy sợ hãi hơn hẳn:
"Tên hề áo đuôi tôm nói rằng hội Mật Tu nắm giữ danh sách ma dược tương ứng của 'Thầy Bói'... Cho dù đây là phóng đại, kỳ thực bọn họ không có phương pháp điều chế danh sách cao, nhưng chắc chắn không thiếu danh sách thấp. Nói cách khác, bọn họ có không ít Thầy Bói. Như vậy liệu họ có thể bói ra là ta đã giết tên hề áo đuôi tôm, từ đó âm thầm trả thù không? Không đối phó được Kẻ Gác Đêm, chẳng lẽ còn không đối phó được một tên 'Thầy Bói' thiếu thủ đoạn khắc chế như mình..."
Klein dừng lại trên cầu thang, nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này, rồi nhanh chóng nhận ra mình đã lo lắng thái quá:
"Thứ nhất, hội Mật Tu hoàn toàn không biết Kẻ Gác Đêm có những thành viên nào. Thứ hai, cho dù có biết một hai người, chưa chắc đã bao gồm cả nhân viên văn chức như mình. Thứ ba, trong tình huống này, trừ phi là 'Nhà Tiên Tri', nếu không thì chẳng thể nào bói được hung thủ là ai."
Hắn thở phào nhẹ nhõm, rồi rời khỏi công ty, đi xe ngựa công cộng quay lại phố Hoa Thủy Tiên. Tuy trưa nay hắn chẳng ăn gì, nhưng lúc này lại không cảm thấy thèm ăn.
Klein vào phòng ngủ, cởi bộ vest đã sờn rách ra trước, bỏ chiếc mũ phớt xuống, sau đó nằm dài trên giường định ngủ một giấc.
Dòng suy nghĩ của hắn vẫn miên man, toàn thân không thể nào thả lỏng được, nhưng thứ lặp đi lặp lại trong đầu không phải cảnh tượng bắn chết tên hề áo đuôi tôm nữa, mà là cảnh hắn kéo lê thi thể, là cảm giác ghê rợn đến sởn gai ốc.
Hắn đã bớt đi cảm giác khó chịu khi lần đầu giết người, nhưng lại thêm sự buồn nôn khi chỉ nghĩ lại thôi là da gà đã nổi lên từng cục.
"Đây có lẽ chính là mục đích của Frye, mong mình thông qua việc nhìn thẳng vào thi thể để chiến thắng bóng ma tâm lý... Nhưng mà, bóng ma tâm lý cũ vừa tan, bóng ma tâm lý mới đã hiện hình..." Klein tự giễu, tinh thần cũng dần thả lỏng.
Hắn ngủ thiếp đi lúc nào không biết, đến khi tỉnh dậy thì bụng đã réo lên ùng ục.
"Mình cảm thấy có thể ăn cả một con bò!" Klein thì thầm một câu, thấy mặt trời đã ngả về tây, ánh sáng le lói nơi đường chân trời.
Thay bộ đồ ở nhà tuy cũ nhưng thoải mái, hắn bước xuống tầng một, còn chưa kịp nghĩ nên làm gì cho bữa tối thì đã nghe thấy tiếng cửa mở.
Melissa... Hắn mỉm cười nghĩ.
Từ khi bắt đầu đi xe ngựa công cộng, con bé không còn về nhà muộn nữa.
Chìa khóa xoay, cửa được mở ra, Melissa xách túi sách bước vào. Con bé nhìn về phía nhà bếp, nói:
"Klein, anh có thư này, do thầy của anh gửi tới."
Thư của thầy giáo? Đúng rồi, mình có viết thư hỏi ông ấy về các tài liệu lịch sử liên quan tới đỉnh núi cao nhất dãy Hornaces... Klein sững người, sau đó mới nhớ ra.
Đề xuất Huyền Huyễn: Cẩm Nang Tu Tiên An Nhàn Của Thiếu Nữ Phế Tài
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ