Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 761: Đảo Văn (1)

Lúc mới gia nhập tiểu đội thăm dò, vì còn thiếu kinh nghiệm, Dereck đã suýt phạm phải sai lầm và tự chôn vùi mạng sống của mình. May mắn là "Thủ tịch" đứng cách đó không xa.

Hào quang chậm rãi gợn sóng không ngừng. Dereck giơ cao "Rìu Gió Lốc" đang nắm chặt trong tay phải, cẩn trọng quan sát bốn phía.

Cậu phát hiện ra rằng, ngoại trừ việc hai người đồng đội là Heim và Joshua, vốn dĩ phải đi theo cậu vào tầng hầm này, đã biến mất không một dấu vết, những vết đen trên phiến đá và vách tường không biết từ khi nào đã chuyển thành màu đỏ máu, tựa như vừa mới được vẩy lên.

Điều này khiến Dereck, trong lúc cố gắng suy xét lại những gì mình đã đọc và giữ bình tĩnh, không khỏi nghĩ tới một khả năng: người xảy ra vấn đề không phải là Joshua và Heim, mà chính là cậu!

"Mình chỉ đến gần tế đàn, đọc thầm ba cái tên kia... Thông thường mà nói, dù là thiên sứ cũng phải cần có tôn danh chính xác và nghi thức đầy đủ thì mới nhận được 'lời cầu nguyện' sinh ra từ việc tụng niệm hoặc sao chép của người khác, hơn nữa nghe nói còn có giới hạn về phạm vi... Không biết các Vua Thiên Sứ có như vậy không...

"A, một trong ba cái tên này là chìa khóa mở ra sức mạnh ẩn giấu trong tế đàn, và mình đã dùng tiếng Người Khổng Lồ, thứ ngôn ngữ có thể lay động sức mạnh tự nhiên, để đọc thầm chúng, từ đó dẫn đến vấn đề này ư? Không, không đúng, phải niệm ra miệng mới có hiệu quả. Kể cả đây là tên thật của các Vua Thiên Sứ, trước đó cũng chưa từng xảy ra vấn đề gì..." Dereck vừa hoang mang khó hiểu vừa có chút lo sợ bất an, cậu xoay người, quay lại bên tế đàn, trở về trước chiếc bàn đá kia.

Cậu kinh ngạc nhận ra những văn tự và phù hiệu trên bàn đá đã trở nên rõ ràng và đầy đủ hơn trước rất nhiều, cứ như thể người chủ trì nghi thức chỉ vừa mới hoàn thành việc điêu khắc chúng.

Những văn tự này được chia làm ba loại: một là tiếng Người Khổng Lồ, một là tiếng Cự Long, và loại còn lại thì Dereck không biết. Tuy nhiên, cậu nghi ngờ đó là tiếng Hermes cổ mà ngài "Người Treo Ngược" và tiểu thư "Chính Nghĩa" từng nhắc tới, bởi vì trong thời gian trao đổi ở hội Tarot, cậu đã bước đầu nắm giữ một vài từ, và chúng khá tương đồng với loại văn tự trên bàn đá.

Nội dung được biểu đạt bằng tiếng Người Khổng Lồ và tiếng Cự Long cực kỳ nhất quán, chúng đều lặp lại ba cái tên cùng danh hiệu tương ứng:

"Thiên sứ Vận Mệnh", Ululuth;

"Thiên sứ Đỏ", Medici;

"Ám Thiên Sứ", Saslier.

Ngay sau danh hiệu và tên lại là một cụm từ mà Dereck rất quen thuộc:

"Hoa Hồng Cứu Rỗi"!

Saslier thật sự là một Vua Thiên Sứ, tên là "Ám Thiên Sứ", cùng với "Thiên sứ Vận Mệnh" và "Thiên sứ Đỏ" là những người sáng lập "Hoa Hồng Cứu Rỗi"? Không biết ngài "Kẻ Khờ" có hiểu biết gì về chuyện này không... Chắc chắn là ngài ấy rất hiểu biết... Tiếng Hermes cổ hẳn cũng có ý nghĩa tương tự... Ở trấn Hạ Ngọ đã chuyển sang tín ngưỡng "Chúa Sáng Tạo Tất Cả", nhưng vẫn có những cư dân lén lút sùng bái ba vị Vua Thiên Sứ cận thần của Chúa... Nghĩ đến đây, Dereck bỗng thấy lạnh sống lưng, cảm giác như mình vừa chạm đến rìa của sự thật về lý do vị Tạo Hóa che đầu kia đã ruồng bỏ mảnh đất này.

Cậu lại ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên tường và dưới đất vẫn là một màu đỏ máu, còn Heim và Joshua vẫn biệt tăm.

Đọc thầm lại cũng không có tác dụng, có lẽ bản thân việc đó vốn không phát huy tác dụng... Dereck hít sâu một hơi, cầm chắc "Rìu Gió Lốc", cẩn thận bước về phía cửa vào tầng hầm, hy vọng có thể tìm ra căn nguyên của vấn đề, xác nhận xem rốt cuộc tình huống bắt nguồn từ đâu.

Một bước, hai bước, ba bước, cậu giống như một ngọn nến khổng lồ, di chuyển về phía đại sảnh.

Nơi này bóng tối dày đặc, âm u tĩnh mịch, những chiếc ghế mục nát và bàn đá còn sót lại vẫn nằm đó không một tiếng động, chẳng có gì khác so với trước đó.

Dereck vẫn không tìm được Joshua và Heim, đành phải căng thẳng tinh thần cao độ, đi đến bên cửa sổ để xem có thể thấy các thành viên khác của tiểu đội thăm dò hay không.

Cộp, cộp... trong tiếng bước chân khe khẽ, cậu đến gần cái lỗ lớn vốn nên là khung cửa sổ, nhoài người ra nhìn bên ngoài.

Vô số kiến trúc u ám san sát nhau, cái cao cái thấp, trải dài như những bậc thang hướng lên trên.

Giữa không trung, tần suất của những tia chớp rất thấp, rất nhiều cửa sổ hắt ra ánh nến, mờ ảo lay động, cháy mãi không tắt.

Chuyện này... Dereck không kìm được nuốt nước bọt, có cảm giác như trấn Hạ Ngọ chưa bao giờ gặp phải biến cố lớn, và cư dân nơi đây vẫn đang sống một cuộc sống bình lặng.

...

Heim cầm chiếc đèn lồng bằng da thú, không cần cúi người cũng đi qua được cửa vào tầng hầm, anh buồn cười nói với Joshua bên cạnh:

"Ngôi nhà này chắc chắn thuộc về nhân loại, nhưng gia đình họ hẳn là có huyết mạch 'Người Khổng Lồ', chiều cao chắc cũng tương đương tôi. Ha, cái tòa thành thị phế tích lần trước chúng ta đi, ngay cả vào cửa lớn cũng phải cúi đầu!"

Huyết mạch "Người Khổng Lồ" không nhất thiết phải có huyết thống của Người Khổng Lồ, mà là để chỉ những đặc thù về thể chất được di truyền cho đời sau do uống ma dược của con đường này, trong đó cao lớn là một trong những biểu hiện chủ yếu.

Joshua ngẩng đầu liếc Heim một cái, "a" một tiếng:

"Đó là cậu thôi, tôi thì không."

"Nhưng cậu cũng sắp thăng cấp rồi, đến lúc đó sẽ không thấp hơn tôi bao nhiêu đâu." Heim cười nói, đồng thời dùng khóe mắt để ý Dereck đang tiến lại gần tế đàn, phòng khi có chuyện bất trắc xảy ra.

Joshua ngẫm nghĩ rồi nói:

"Thật ra tôi rất tò mò, Thủ tịch là Danh sách 4 'Kẻ Săn Ma', đáng lẽ phải giống như một Người Khổng Lồ bình thường, cao ba bốn thước, tại sao trông ông ấy lại bình thường như vậy, chỉ cao hơn tôi nửa cái đầu thôi?"

Heim theo bản năng nhìn quanh một vòng rồi nói:

"Nghe nói Thủ tịch có hình thái Người Khổng Lồ."

"Hình thái Người Khổng Lồ? Sau khi biến thành Người Khổng Lồ, quần áo của ông ấy có bị rách hết không?" Joshua cười hỏi.

"Trừ khi quần áo của ông ấy là vật phẩm thần kỳ." Heim và Joshua nhìn nhau cười.

Họ đang định chia sẻ câu chuyện cười này với Dereck, nhưng khi quay đầu lại, họ lại phát hiện thiếu niên kia đã biến mất!

Dereck vốn nên đứng trước tế đàn đã không còn ở đó nữa!

Sắc mặt Heim và Joshua chợt trở nên nghiêm nghị, một người giơ thanh kiếm thẳng to lớn lên, người còn lại đưa ra bàn tay trái đang đeo Găng Tay Đỏ.

Họ hết sức cẩn thận tiến lại gần tế đàn, kiểm tra kỹ một lượt nhưng không phát hiện dấu vết nào đáng ngờ.

Joshua đang định thử phân biệt những văn tự còn sót lại trên bàn đá thì bị Heim vỗ vai nói:

"Đừng nhìn, tôi nhớ lại rồi, trước khi biến mất, Dereck chính là đang xem những văn tự trên đó.

"Chúng ta đi tìm 'Thủ tịch' đến đây."

"Ừm." Joshua gật đầu.

Anh không hề hoảng hốt vội vã rời đi, sau khi nhìn quanh một vòng lần nữa, anh dùng ngón cái và ngón giữa chà xát vào nhau, điểm lửa cho mẩu nến còn sót lại trên tế đàn.

Đây là để bảo vệ Dereck, để cậu không bị rơi vào bóng tối thực sự!

Tiểu đội thăm dò của thành Bạc Trắng đã từng gặp phải tình huống tương tự trong các phế tích, một đội viên trông như đột nhiên mất tích, nhưng thực ra chỉ bị một thế lực nào đó che giấu và vẫn ở nguyên tại chỗ. Thế nhưng, những đồng đội ở gần đó lại vội vàng đi tìm sự giúp đỡ, cuống quýt cầm đèn lồng rời khỏi khu vực, kết quả là kẻ đáng thương kia liền bị bóng tối thực sự nuốt chửng, không thể tìm lại được nữa. Nếu không phải sau đó lại có một đội viên khác rơi vào hoàn cảnh tương tự và may mắn được cứu ngay tại chỗ, những người khác thậm chí sẽ không biết người trước đó đã thực sự trở thành "người chết".

Đề xuất Cổ Đại: Mấn Biên Kiều Quý
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện