Ngọn nến được thắp lên, ánh lửa mờ ảo lan tỏa ra xung quanh. Heim và Joshua lập tức rời đi, tiến đến cuối ngõ rồi bắn ra tín hiệu linh tính mà mỗi người đều mang theo.
Bọn họ không phải đợi lâu, Colin Iliad đã từ đỉnh một căn nhà khác nhảy xuống, vững vàng đáp đất.
"Đã xảy ra chuyện gì?" "Kẻ săn ma" trầm giọng hỏi.
Thanh kiếm thẳng màu bạc trong tay ông ta đã được quét một lớp dầu màu xám nhạt.
Heim lập tức thuật lại vắn tắt chuyện vừa rồi, cuối cùng nói:
"Chúng tôi không thể phát hiện nguyên nhân Dereck biến mất."
"Dereck..." Colin gật đầu ra chiều suy nghĩ, rồi lướt qua hai người, đi trước vào căn nhà.
...
Bên ngoài là ánh nến lấp loé, mờ ảo mà ấm áp, nhưng Dereck lại cảm thấy như rơi vào hầm băng, cái lạnh buốt không thể ngăn được cứ thế tuôn ra từ tận đáy lòng.
Cậu nắm thật chặt "Rìu Gió Lốc" ở tay phải, thu hồi ánh mắt đang nhìn ra thành trấn xa xôi, xoay người đi vào tầng hầm, một lần nữa đứng trước tế đàn.
Cậu đã gần như khẳng định, vấn đề nằm ở chính mình!
Tuy nhiên, cậu không hề xúc động đi thăm dò thị trấn Hạ Ngọ kỳ quái này, thậm chí còn không dám mở cửa nhà.
Dereck cũng không quá căng thẳng, cũng không có vẻ bối rối rõ ràng, bởi vì cậu không cho rằng mình đã gặp phải vấn đề nghiêm trọng.
Chỉ cần không phải là nguy hiểm bùng nổ ngay tức khắc thì cũng không tính là nghiêm trọng... Dereck lặng lẽ hít vào một hơi, hơi cúi đầu, thành kính thì thầm:
"Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này;
"Chúa tể thần bí phía trên sương mù xám;
"Vua Vàng Đen chấp chưởng vận may..."
Klein, người đang đứng bên cửa sổ thưởng thức phong cảnh của di tích thần chiến, đành bất đắc dĩ tiến vào nhà vệ sinh, bày ra vật phẩm để gây nhiễu rồi đi ngược bốn bước lên trên sương mù xám.
Anh ngồi vào chiếc ghế tựa lưng cao trên cùng của bàn dài bằng đồng, vươn tay phải, bung tỏa linh tính, chạm vào ngôi sao đỏ thẫm tượng trưng cho "Mặt Trời".
Bỗng nhiên, âm thanh cầu nguyện trở nên cực kỳ rõ ràng, hình ảnh tương ứng hiện ra trước mắt Klein.
Anh đầu tiên thấy "Mặt Trời" vẫn có chút mơ hồ, sau đó phát hiện hoàn cảnh xung quanh cậu ta có gì đó không đúng!
Xung quanh "Mặt Trời" là bóng tối đang trôi chảy một cách khó tả, trong bóng tối có những ánh mắt với đủ loại hình dạng đang lặng lẽ dõi theo cậu ta.
Những ánh mắt này dày đặc, lúc ẩn lúc hiện, u ám và nội liễm, giống như những khán giả không mời mà đến, còn "Mặt Trời" thì hoàn toàn không hay biết.
Thị trấn Hạ Ngọ nguy hiểm đến vậy sao? Klein cực kỳ hiểu rõ hành tung gần đây của "Mặt Trời".
Anh ngẫm nghĩ, trực giác mách bảo rằng bóng tối kia cực kỳ quỷ dị và không có vẻ chân thật, thế nên anh đã bỏ qua lựa chọn dùng "Quyền trượng Hải Thần" để đáp lại "Mặt Trời", thay vào đó là kéo cậu ta lên trên sương mù xám.
Klein bung tỏa linh tính, nhưng lại cảm giác ngôi sao đỏ thẫm kia như bị sa vào đầm lầy, khiến cho hành động kéo người của anh trở nên vô cùng tốn sức.
Đây là lại gặp phải vị Vua Thiên Sứ nào sao? Ý nghĩ lóe lên trong đầu Klein, anh liền để sương mù xám cùng mảng không gian thần bí bên dưới gợn sóng và truyền qua.
Sau khi thăng cấp lên Danh sách 5, không cần dựa vào lá bài "Hoàng Đế Đen", không cần mượn nghi thức tương ứng, anh cũng có thể dẫn động một phần sức mạnh của không gian trên sương mù xám!
Trong im lặng, Klein dễ dàng hoàn thành việc kéo người, bóng dáng của "Mặt Trời" Dereck lập tức xuất hiện trên chiếc ghế tựa lưng cao thuộc về cậu ta.
Cùng lúc đó, Klein mơ hồ thấy bóng tối kỳ quái đang chảy quanh thân thể "Mặt Trời" vỡ tan.
...
"Kẻ săn ma" đề phòng cao độ tiến vào tầng hầm, theo sát phía sau là Heim và Joshua.
Bọn họ thấy trước ánh nến mờ nhạt, bóng dáng của Dereck Berg tựa như một bức phác họa, nhanh chóng hiện ra.
Trên sương mù xám, trong cung điện được những cột đá chống đỡ.
"Mặt Trời" Dereck nhanh chóng báo cáo lại những gì mình đã gặp phải cho ngài "Kẻ Khờ".
"Ám Thiên Sứ" Saslier... Tên hay danh hiệu của vị Vua Thiên Sứ này dường như đều đã bị dòng sông lịch sử vùi lấp, rất ít người biết đến. Nếu không phải đám người "Mặt Trời" phát hiện ra ở nơi cất giấu thần khí, nếu không phải trực tiếp gặp gỡ ác linh xa xưa bị nghi là bản thể của "Thiên Sứ Đỏ", thì mình thậm chí còn chẳng biết rõ một Vua Thiên Sứ nào, nhiều nhất cũng chỉ nghe nói đến gia tộc Amon, nhưng không thể tìm hiểu sâu đến mức "Kẻ Báng Bổ Thần Linh"... Vị "Ám Thiên Sứ" này hiện giờ ở đâu? Còn sống hay không? Có phải là một trong những kẻ đứng đầu của "Hoa Hồng Cứu Rỗi" không? Klein cảm khái một hồi.
Sợ "Mặt Trời" sẽ hỏi đông hỏi tây về những phương diện mà mình không thể trả lời, Klein lập tức ngưng dòng suy nghĩ, nhàn nhã dựa vào lưng ghế và nói:
"Tình thế khó khăn của cậu đã được giải trừ, đồng bạn của cậu sắp tìm đến rồi."
Khi nói chuyện, anh hoàn toàn không cho "Mặt Trời" cơ hội đặt câu hỏi, trực tiếp cắt đứt liên lạc.
Về phần vấn đề dị thường của "Mặt Trời" nếu bị người khác phát hiện thì nên giải thích thế nào, Klein chẳng thèm bận tâm nhắc nhở đối phương bịa ra lý do.
Sau khi biến mất một cách kỳ quái rồi lại xuất hiện một cách kỳ quái, chẳng phải là chuyện rất bình thường trong vô số tình huống kỳ quái hay sao?
Lúc này Dereck vô cùng cảm kích ngài "Kẻ Khờ" đã không hỏi mình nhiều hơn, bởi vì cậu sợ rằng sau khi thoát khỏi thị trấn Hạ Ngọ, bản thân sẽ bại lộ điểm yếu chí mạng và bị quái vật trong bóng tối hoặc một thế lực giấu mặt nào đó nhắm vào. Vì vậy, cậu bức thiết hy vọng có thể nhanh chóng nắm bắt tình hình cơ thể hiện tại để đưa ra đối sách hiệu quả nhất. Tuy nhiên, nếu ngài "Kẻ Khờ" thực sự đặt câu hỏi, cậu cũng sẽ kiên nhẫn miêu tả lại tình hình tương ứng.
Ý thức trở về cơ thể, cảm quan của Dereck đối với xung quanh nhanh chóng khôi phục.
Cậu mở to mắt, nhìn thấy phía trước là mẩu nến đã sắp cháy đến đế, ngọn lửa đang bị gió thổi qua thổi lại.
Ngay sau đó, cậu phát hiện "Thủ lĩnh" không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh mình, Heim cao lớn và Joshua đeo Găng tay đỏ thì đang đứng sau hai bước với vẻ mặt đầy cảnh giác.
Bọn họ đã nhìn mình như vậy bao lâu rồi... Dereck dù đã nghĩ sẵn lý do từ lúc còn ở trên sương mù xám, nhưng lúc này vẫn có chút chột dạ và căng thẳng.
Colin, với gương mặt đầy những nếp nhăn sâu hoắm, không có biểu cảm gì, nhìn Dereck Berg và hỏi bằng giọng bình thản:
"Vừa rồi cậu đã gặp chuyện gì?"
Dereck không đáp lại ngay, vì như vậy sẽ có vẻ như cậu đã chuẩn bị sẵn câu trả lời. Cậu làm theo mẹo nhỏ mà "Người Treo Ngược" đã chỉ dạy, cố ý dừng lại vài giây, ra vẻ vừa hồi tưởng vừa đứt quãng miêu tả:
"Vào tầng hầm này, tôi đã thấy tế đàn, tôi nghi ngờ đó là tế đàn, và cố gắng phân biệt những từ ngữ và phù hiệu lưu lại trên đó, nhận ra được ba cái tên, trong đó có 'Thiên Sứ Vận Mệnh' Ululuth... Đúng lúc này, ánh sáng từ đèn lồng chợt tắt. Chờ khi tôi quay đầu nhìn lại thì Heim và Joshua đã không thấy đâu nữa. Tôi tạo ra nguồn sáng, đi ra khỏi tầng hầm xem xét thì phát hiện bên ngoài cũng, cũng là thị trấn Hạ Ngọ, nhưng rất nhiều căn nhà ở đó đều có nến thắp sáng, tựa như, tựa như vẫn còn có con người sinh sống.
"Tôi không dám rời khỏi căn phòng này, một lần nữa trở lại tầng hầm, thử làm lại những việc đã làm trước đó. A, Thủ lĩnh, trong thị trấn Hạ Ngọ kia, văn tự trên tế đàn rất đầy đủ, tổng cộng có ba loại. Một loại là tiếng Người Khổng Lồ, một loại là tiếng Cự Long, còn một loại tôi không biết. Tuy nhiên, ý nghĩa mà hai loại tiếng trước biểu đạt đều giống nhau, là danh hiệu và tên của ba vị thiên sứ, cùng với 'Hoa Hồng Cứu Rỗi'..."
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Điện Hạ Hôm Nay Đã Ngã Đài Chăng?
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ