Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 713: Gặp mặt (1)

Hồi đầu tháng ba, trong buổi họp hội Tarot, anh đã thông qua đối thoại cá nhân và thuê được “Ẩn Giả” Capella. Cả hai sẽ gặp nhau tại Nass, thủ phủ của quần đảo Gargas, để cùng lên tàu “Thượng Tướng Ngôi Sao” đi đến vùng biển cực đông đầy nguy hiểm của biển Sunia, tìm kiếm những nàng tiên cá sống ở khu vực hoang dã này.

“Ẩn Giả” Capella tỏ ra rất hứng thú với việc gặp mặt một thành viên của hội Tarot ngoài đời thực. Lúc ấy, cô chỉ suy nghĩ vài giây rồi đồng ý với lời đề nghị của “Thế Giới”, nhưng dựa trên mức độ nguy hiểm của chuyến đi, cô đưa ra một cái giá khá cao:

3.000 bảng!

Phản ứng đầu tiên của Klein là từ chối và chuyển sang đi nhờ tàu u linh của “Người Treo Ngược”. Nhưng khi xét đến việc tàu của “Người Treo Ngược” có không ít thủy thủ của Giáo hội Gió Bão đi theo nên không được tự do cho lắm, mà chuyến đi đến khu vực cực đông của biển Sunia quả thật có độ nguy hiểm rất cao, cuối cùng anh đã chấp nhận yêu cầu của “Ẩn Giả”. Phía cô sẽ bắt đầu chờ ở khu vực lân cận quần đảo Gargas từ đầu tháng tư trong vòng một tháng, quá thời hạn thì hợp tác sẽ bị hủy bỏ.

Để không lãng phí 1.000 bảng tiền đặt cọc, Klein không chờ tiêu hóa hoàn toàn ma dược đã vội xuất phát từ đảo Olavi, đi thẳng đến quần đảo Gargas.

Đương nhiên, nhờ những kinh nghiệm đã tổng kết và cơ hội nhập vai thực tế, anh đã tiến rất gần đến việc tiêu hóa hoàn toàn ma dược “Người Không Mặt”. Cho dù không nhập vai nữa mà tiếp tục hoạt động với thân phận Hermann Sparrow, anh cũng có thể hoàn thành trong vòng hai đến ba tuần.

Vì lý do này, cộng thêm việc thân phận “Thế Giới” đã gắn chặt với Hermann Sparrow, nên sau khi rời bệnh viện, Klein lại trở về với hình tượng nhà mạo hiểm mạnh mẽ và điên cuồng đó, nhưng có một chút “ngụy trang”.

Nhìn mặt biển nhấp nhô ngoài cửa sổ khoang thuyền, Klein cuối cùng cũng thấy được thành phố cảng với những ngôi nhà chủ yếu được xây bằng đá trắng.

Thuộc địa ở cực đông của Đế quốc Fossack, thủ phủ quần đảo Gargas, Nass!

“Lần này cuối cùng cũng được tính là xuất ngoại rồi…” Klein nhìn một chiếc thuyền đánh cá chở đầy thịt cá voi tiến vào cảng, cảm giác thô kệch ấy gần như hữu hình.

Cùng lúc đó, anh phát hiện không ít tàu treo cờ hải tặc đang neo đậu trong cảng mà không hề kiêng dè.

Quả nhiên, phía đông đảo Olavi chính là thiên đường của hải tặc… Klein đội mũ, xách vali lên, đợi tàu khách dừng hẳn rồi mới bước ra khỏi khoang thuyền, đi dọc theo cầu thang xuống bến tàu.

Đi được vài bước, anh thấy một đám hải tặc dường như đã xảy ra xung đột với xã hội đen bản địa, hai bên rút vũ khí ra, đánh nhau loảng xoảng.

Klein bình tĩnh đi lướt qua, không có ý định can ngăn.

Đúng lúc này, anh thấy một người trông như dân địa phương lôi từ trong túi ra một cái hộp, mở nắp rồi ném vào giữa đường.

“Đây là ý gì?” Klein suýt bật cười, rồi chợt nghĩ đến một món đồ nổi tiếng trên biển.

Wolffish!

Đặc sản Wolffish của quần đảo Gargas, lưu hành ở bờ đông Fossack!

Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, một mùi tanh hôi khó tả đã xộc thẳng vào mũi Klein.

Mặt anh co rúm lại, cố gắng nén xuống cảm giác khó chịu trong người, bước nhanh rời khỏi khu vực.

Trong khi đó, đám hải tặc bị tấn công, một số nôn ọe ngay tại chỗ, số còn lại thì cuống quýt kéo đồng bọn tháo chạy, trông như đã mất hết sức chiến đấu.

Một phút sau, trong một góc khuất, nhà mạo hiểm điên cuồng Hermann Sparrow ngồi thụp xuống, nôn khan.

Mùi vị của Wolffish này thật sự quá kích thích… Không chỉ thối mà còn buồn nôn… Đúng là vũ khí hóa học sinh học mà! Klein ngồi trong góc, nghỉ mấy chục giây mới hồi phục lại.

Khoảnh khắc trước đó, anh đã quá xem thường mùi của Wolffish nên không kịp đưa ra đối sách hiệu quả nhất, không lập tức dùng “người giấy thế thân” hay tạo ra một đường ống không khí vô hình để giả vờ như mình đang thở dưới nước.

Giờ thì anh đã thấm thía được rằng quyết định không mở hộp Wolffish ở nơi công cộng là sáng suốt đến mức nào!

Hít… Klein thở hắt ra, chậm rãi đứng dậy, xách vali, từng bước đi ra khỏi bến tàu.

Ấn tượng đầu tiên của anh về thành phố Nass này là hầu hết nhà cửa đều màu trắng, với những công trình bằng đá được ứng dụng rộng rãi. Thứ hai, dù vị trí không quá xa về phía bắc nhưng không khí lại khá lạnh, cho dù bây giờ đã sang tháng tư mà vẫn chỉ có vài độ C. Thứ ba là có rất nhiều xưởng săn cá voi, nơi những con cá voi trắng khổng lồ bị xẻ thành da, thịt, mỡ, xương và “long diên hương”.

Xương có thể dùng làm khung đỡ cho váy dạ hội, còn long diên hương là loại hương liệu đỉnh cao, dù dùng để đốt hay làm nước hoa đều thuộc hàng xa xỉ phẩm mà chỉ giới quý tộc giàu có mới có thể hưởng dụng.

Về phần da, thịt và mỡ cá voi trắng cũng có công dụng riêng, lần lượt có thể dùng để may quần áo, làm thực phẩm và luyện dầu. Ở Nass, ở quần đảo Gargas, việc chế biến cá voi trắng đã hình thành một nền văn hóa độc đáo, với đủ loại nhà hàng nổi danh nhờ tài nghệ của mình.

Klein đi ngang qua những xưởng cá voi như vậy, thấy rất nhiều mỡ được lóc ra chất lên xe ngựa, đưa đến nhà xưởng đang bốc khói đen kịt cách đó không xa. Đó là nhà máy luyện dầu đặc trưng của Gargas, nơi mỡ cá voi trắng sẽ được tinh luyện thành dầu cá voi, chứa vào các bình và thùng, trở thành nhiên liệu cao cấp và huyết mạch cho một ngành công nghiệp nào đó.

Rất đặc trưng… Klein thở ra một làn khói trắng, dừng chân quan sát một lúc.

Rời khỏi cảng, đi vào nội thành, những tiếng Fossack ồn ào truyền vào tai anh.

Klein vốn đã thông thạo tiếng Fossack cổ, cội nguồn của các ngôn ngữ ở Bắc Lục địa, nên từ lâu đã quen với giọng nói của những người phương Bắc man rợ. Anh nghiêng đầu nhìn sang, thấy một đám người cao lớn, tóc ngả vàng đang giơ biểu ngữ diễu hành trên phố.

Biểu ngữ đi đầu ghi rõ yêu sách của họ:

“Phản đối săn bắt cá voi trắng bừa bãi, chúng ta cần phát triển bền vững!”

Phụt… Klein suýt nữa thất thố, lập tức tin rằng khái niệm “phát triển bền vững” này 99% là do Đại đế Russell “phát minh”.

Anh đảo mắt nhìn những biểu ngữ phía sau để hiểu rõ hơn mục đích của cuộc diễu hành:

“Con người bắt cá voi để sinh tồn, không phải để hưởng lạc!”

“Loài người không cao quý hơn cá voi trắng!”

“Lũ ác quỷ tham lam cút khỏi Nass!”

Lúc này, một đội cảnh sát mặc đồng phục màu xám, cầm khiên, xiên dài và dùi cui chặn đoàn diễu hành lại.

Sau một hồi cãi vã ngắn ngủi, tình hình nhanh chóng trở nên căng thẳng.

Nhiều thanh niên trong đoàn diễu hành ném ra những lọ Wolffish đã mở nắp, cùng những chai rượu mạnh được nhét giẻ và châm lửa. Phía cảnh sát cũng không còn kiềm chế, bắt đầu đẩy lùi, dùng khiên đỡ gậy vụt.

Klein bịt mũi, nhìn ngọn lửa bùng lên trên đường, phát hiện nhiều người qua lại chẳng hề để tâm, ngoại trừ một số ít người hiếu kỳ đứng xem, những người còn lại vẫn đi lại bình thường như không có chuyện gì.

Xem ra đây là chuyện thường ngày ở Nass… Chẳng lẽ cuộc diễu hành nào cũng biến thành xung đột sao? Thật không hổ là Đế quốc Fossack… Klein thầm than hai câu, đi vòng qua con đường đó rồi tùy tiện tìm một khách sạn để ở lại.

Anh vẫn dùng tên Hermann Sparrow để đăng ký, không lo việc thông tin về “Trung tướng Bệnh Tật” Tracy bị lan truyền sẽ khiến Giáo hội Nữ Thần Đêm Tối coi anh như một “Người Không Mặt” khác, bởi vì anh vốn không định đi theo tuyến đường săn cá voi để tìm kiếm những nàng tiên cá đã trở thành tín đồ của Nữ Thần, mà sẽ đi thẳng đến vùng biển nguy hiểm ở cực đông của biển Sunia.

Đề xuất Xuyên Không: Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
Tuan Nguyen
Tuan Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện