Ranus có lẽ là "Bậc Thầy Lừa Đảo" Danh sách 8, vừa hay lại thuộc về con đường "Kẻ Trộm". Việc hắn có được "vé vào cửa" của một buổi tụ họp tương ứng không phải là chuyện gì khó hiểu hay khó chấp nhận, ngược lại, nó còn rất hợp logic... Đưa ra yêu cầu mua vật phẩm thần kỳ có thể đánh cắp năng lực phi phàm của người khác tại buổi tụ họp của "Vận Mệnh Ẩn Sĩ" chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều so với những buổi tụ họp khác... Xem ra đây chính là manh mối mà "Rắn Vận Mệnh" Will Onceptin đã nói... Klein ngồi bên mép giường, lòng chợt thông suốt.
Anh vội vàng bố trí nghi thức để tự triệu hồi chính mình, tiến vào không gian trên sương xám, rồi mang chiếc huy hiệu chỉ lớn bằng con mắt kia về thế giới hiện thực.
Mặt trước của chiếc huy hiệu này khắc phù hiệu tượng trưng cho "Vận Mệnh" và "Ẩn Nấp", mặt sau có khắc một dòng chữ Hermes cổ rất nhỏ: "Giữ vật này, có thể gia nhập".
Klein đang định rót linh tính vào để kích hoạt huy hiệu, gửi "tin tức" ra ngoài nhằm nhận được thời gian và địa điểm tụ họp mới nhất thì bỗng nhiên chần chừ.
"... Nhất thời sơ suất, lại quên bói toán xem làm vậy có nguy hiểm hay không! Nếu trong buổi tụ họp kia có trưởng bối cấp Bán Thần của Ranus, rồi mượn vật này để khóa chặt vị trí của mình thì phiền phức to. Chuyện này cũng giống như việc "Trung Tướng Bệnh Tật" Tracy tìm được "Bất Lão Ma Nữ" đến trợ giúp trong một khoảng thời gian cực ngắn trước đây, không thể không đề phòng... Làm người, lúc cần liều thì phải liều, nhưng lúc cần thận trọng thì không thể bỏ qua!" Klein vỗ trán, cẩn thận quay trở lại không gian thần bí trên sương xám, dùng "phương pháp con lắc" để bói toán.
Sau khi nhận được gợi ý rằng không có nguy hiểm gì, anh mới thở phào một hơi, rời khỏi không gian trên sương xám và ngồi xuống chiếc ghế bành trong phòng khách sạn.
Khi linh tính của anh rót vào, bề mặt huy hiệu bừng lên một lớp ánh sáng xanh. Chúng nhanh chóng ngưng tụ thành một chùm sáng không mấy nổi bật, bắn thẳng vào không trung.
Không lâu sau, một chùm sáng tương tự quay trở về, bung ra thành một tấm da dê hư ảo lớn bằng bàn tay, trên đó viết một dòng chữ bằng tiếng Fossack cổ:
"9 giờ tối ngày 6 tháng 6 năm 1350, tại cửa biển nơi sông Torquack đổ vào."
Còn hơn bốn tháng nữa... Với khoảng thời gian này, mình thu thập lại đủ nguyên liệu chính của "Bậc Thầy Điều Khiển Rối" cũng không thành vấn đề. Trở ngại duy nhất là không đủ tiền, nhưng đây không phải là khó khăn lớn. Tài sản của mình hiện có 6945 bảng, bán thêm hai phần đặc tính phi phàm vừa có được là sẽ dư dả. Hơn nữa, trên biển còn có rất nhiều tiền thưởng di động, không, không thể tự mãn như vậy được, phải trừ Tứ Vương và Thất Tướng Quân Hải Tặc ra... Đây mà là manh mối gì chứ? Klein rướn người về phía trước, lưng hơi cong, lại bắt đầu đau đầu suy nghĩ.
Từ buổi tụ họp của nhóm "Vận Mệnh Ẩn Sĩ", anh bỗng nghĩ tới một người:
Leonard Mitchell!
Người bạn thi sĩ từng tham gia buổi tụ họp của "Vận Mệnh Ẩn Sĩ" ở lòng chảo Babur kia, bất kể là vì mục đích gì, dù là thi hành công vụ hay giải quyết việc riêng, đều có khả năng sở hữu vật phẩm thần kỳ có thể đánh cắp năng lực phi phàm của người khác... Có thể tìm anh ta mượn, hoặc mua không? Đây mới là manh mối thật sự ư? Tinh thần Klein rung lên, anh nhanh chóng vạch ra một kế hoạch sơ bộ:
"Bước một, mang máy điện báo vô tuyến lên không gian trên sương xám để tích lũy khí tức.
Bước hai, vài ngày sau, dùng máy điện báo vô tuyến đó để liên lạc với tấm gương ma thuật Arodes.
Bước ba, hỏi xem có thể lấy được vật phẩm thần kỳ đánh cắp năng lực phi phàm của người khác một cách tương đối dễ dàng từ đâu.
Nếu câu trả lời rõ ràng, vậy bước bốn sẽ làm theo đề xuất, vô cùng đơn giản để đạt được mục tiêu. Nếu câu trả lời mơ hồ hoặc đầy rẫy nguy hiểm, bước bốn sẽ là hỏi vị trí hiện tại của người bạn thi sĩ.
Bước năm, để Emlyn White cầm huy hiệu này đi tìm người bạn thi sĩ, xem anh ta có vật phẩm tương ứng hay không, có thể thực hiện một cuộc giao dịch hay không. Mình sẽ không trực tiếp ra mặt, nếu không cẩn thận bị nhận ra thì sẽ gặp phiền phức lớn. Mà Emlyn hiện tại được xem là thành viên của Giáo hội Mẹ Đất, à không, là một ma cà rồng của Giáo hội Mẹ Đất. Để cậu ta đi tiếp xúc, cho dù có bị người bạn thi sĩ kia báo cáo hoặc bắt tại trận, cũng không đến mức bị trói lên giàn thiêu."
Có được phương án về việc sắp tới phải làm gì và làm như thế nào, Klein nhất thời cảm thấy đầu óc sảng khoái, tâm trạng vui vẻ, quyết định ra ngoài ăn món cá nướng đặc sản của Bayam.
...
Trên mặt biển xanh thẫm, con tàu "Golden Dream" được ánh chiều tà phủ lên một lớp hào quang vàng óng đang lặng lẽ di chuyển.
Được thuyền trưởng cho phép, Danis tiến vào phòng cô trong những ánh mắt vừa ngưỡng mộ tột độ, vừa sợ hãi. Dáng vẻ của hắn lúc thì rụt rè, lúc lại ưỡn ngực ngẩng cao đầu.
Bên trong phòng có rất nhiều giá sách, trên đó bày la liệt từng bộ sách.
"Trung Tướng Núi Băng" Edwina đứng trước bàn, tay cầm một cây bút màu đen, nhanh chóng viết:
"...Tôi không có vật phẩm tương tự, Jordson cũng vậy. Anh ấy nói sẽ để ý giúp anh, nhưng việc này cũng cần đủ may mắn."
Edwina ngẩng đầu, đôi mắt màu lam nhạt trong suốt như nước suối nhìn về phía Danis:
"Cậu đến bố trí nghi thức, nghi thức triệu hồi tín sứ của Hermann Sparrow."
"Tôi?" Danis đang nghĩ xem liệu sắp tới mình có nhận được sự đối đãi đặc biệt từ thuyền trưởng hay không, nghe vậy liền kinh ngạc chỉ vào mình.
"Đúng vậy." Edwina gấp lá thư lại, thẳng người dậy, gật đầu. "Việc này có thể giúp cậu làm quen với các nghi thức tương tự, sau này tôi sẽ kiểm tra cậu về phương diện này."
"Vâng..." Danis nén lại nỗi thất vọng, cố gắng hồi tưởng, chậm rãi bố trí nghi thức chỉ có một ngọn nến kia.
Cuối cùng, dưới ánh mắt chăm chú của Edwina, hắn lấy ra một đồng vàng Ruen lấp lánh, đặt lên tế đàn.
Nhận lấy lá thư, Danis nhẩm đi nhẩm lại trong lòng hai lần rồi mới dám bắt đầu tiến hành nghi thức.
Hắn lùi lại một bước, dùng tiếng Hermes cổ đọc:
"Tôi!
Tôi nhân danh tôi triệu hồi:
Linh hồn lang thang trong hư không, sinh vật thân thiện có thể điều khiển, tín sứ chỉ thuộc về Hermann Sparrow."
Vù!
Trong bức tường linh tính, tiếng gió nổi lên, thổi tung mái tóc vàng khô của Danis.
Ngọn lửa nhanh chóng phình to bằng đầu người, trở nên trắng bệch như lá thư trong tay Danis.
Rất nhanh, Danis thấy một mái tóc dài vàng nhạt, một đôi mắt đỏ như máu cùng một gương mặt xinh đẹp chui ra.
Hầy, tín sứ của Hermann Sparrow thật đặc biệt, một sinh vật linh giới sao có thể trông hệt như người thật, lại còn xinh đẹp đến vậy, chỉ kém thuyền trưởng một chút... Ặc... Dòng cảm thán của Danis đột ngột nghẹn lại, bởi vì hắn phát hiện cái đầu đó không hề mọc trên cổ, mà đang bị một bàn tay xách ngược tóc mang theo.
Hắn ngẩn người nhìn từng chiếc đầu một xuất hiện, rồi nhìn thấy một bóng người không đầu mặc váy dài u ám, kỳ dị hiện ra trước mặt.
Quả nhiên là sinh vật linh giới... Hắn cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ vừa rồi của mình.
Hít một hơi, Danis đưa lá thư qua, thấy một trong những chiếc đầu xinh đẹp hé miệng, dùng hàm răng trắng nõn nhẹ nhàng cắn lấy.
Cùng lúc đó, một chiếc đầu khác của Reinette Tinecolle cũng cắn lấy đồng vàng trên tế đàn.
Nhưng cô không lập tức rời đi, hai chiếc đầu còn lại với bốn con mắt đỏ rực đồng thời chuyển động, nhìn về phía Edwina Edwards đang đứng ngoài bức tường linh tính, đánh giá từ trên xuống dưới vài lần.
Edwina cảm thấy mình đang bị quan sát, hơn nữa còn bị quan sát đến mức một nỗi sợ hãi khó có thể kìm nén chợt dâng lên.
Reinette Tinecolle thu tầm mắt lại, bóng người dần mờ đi rồi hòa vào ánh nến nhợt nhạt.
Ngọn lửa sáng trở lại, ánh sáng mờ ảo lan ra, tất cả lại trở về như cũ.
Danis vừa giải trừ bức tường linh tính, chợt nghe thấy thuyền trưởng trầm giọng nói:
"Đây không phải là một sinh vật linh giới bình thường..."
Đề xuất Cổ Đại: Lên Nhầm Giường Được Phu Quân Như Ý
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ