Klein dần dần làm rõ dòng suy nghĩ, có được phương án ban đầu.
Anh bói toán trước, sau đó nhanh chóng quay về thế giới hiện thực, không còn ngồi trên ghế bành ung dung uống nước xem báo nữa mà lập tức bố trí nghi thức.
Vẫn là ba ngọn nến, nhưng điểm khác biệt là, đồ án được vẽ đã đổi thành thánh huy của "Thần Tri Thức và Trí Tuệ": một con mắt toàn tri trên cuốn sách đang mở. Ngân chủy nghi thức cũng được đổi thành dao găm đồng thau trong thần bí học, vì hành tinh tương ứng với "Thần Tri Thức và Trí Tuệ" là lam tinh, và kim loại thuộc lĩnh vực này là thủy ngân cùng đồng thau.
Klein đã sớm tính đến việc liên lạc với "Trung tướng Núi Băng" Edwina Edwards, nên đã chuẩn bị sẵn một bộ vật liệu cho "Nghi thức Hàng linh". Sau một hồi thao tác, anh đốt cháy các loại bột thảo dược tương ứng, nhỏ vào đó tinh dầu oải hương, bạc hà và nước tinh khiết.
Trong hương thơm tươi mát, thanh nhã và thần bí, Klein lùi lại một bước, dùng tiếng Hermes cổ tụng niệm chú văn:
"Tôi khẩn cầu sức mạnh của tri thức;
"Tôi khẩn cầu sức mạnh của lý tính;
"Tôi khẩn cầu sự dõi theo của Thần Trí Tuệ;
"Tôi khẩn cầu Ngài cho phép tôi giao tiếp với linh hồn của 'vị đạo sư theo đuổi tri thức, nhà nghiên cứu sinh vật linh giới, Trung tướng Núi Băng trên biển cả, Edwina Edwards đến từ Rumberg'."
...
Giọng của Klein vang vọng từng lớp, không gian tế đàn chợt trở nên lạnh lẽo. Cả thánh chủy bằng đồng thau lẫn chiếc bình kim loại nhỏ đều lơ lửng bay lên.
Thành công rồi, tàu "Golden Dream" vẫn còn trong phạm vi 500 hải lý... Klein vừa mừng thầm, đã thấy ngọn lửa của ba ngọn nến bỗng vươn dài, nhuốm một màu tái nhợt xen lẫn sắc xanh âm u.
Anh biết bản chất của "Nghi thức Hàng linh" là mở rộng cơ thể mình để linh thể mục tiêu nhập vào, nhằm hoàn thành việc giao tiếp hiệu quả. Trong quá trình này, cơ thể sẽ thiếu đi sự bảo vệ cần thiết, rất dễ bị linh thể được triệu hồi xâm hại. Vì vậy, anh đã bói toán trước để phán đoán mức độ nguy hiểm. Hơn nữa, qua những lần gặp mặt và trò chuyện, anh cho rằng "Trung tướng Núi Băng" Edwina không phải là người có ác ý, tạm thời có thể tin tưởng.
Lúc này, gió trong bức tường linh tính rít lên những tiếng nức nở. Klein cảm nhận một luồng sức mạnh lạnh buốt từ trong hư không giáng xuống, cố gắng tiến vào cơ thể mình.
Sau đó, anh ngạc nhiên phát hiện mình không hề bị động để đối phương nhập vào như dự đoán trước đây, mà có đủ sức để chống cự và điều khiển.
Chuyện gì thế này? Ý niệm của anh chợt lóe, liền mơ hồ thấy xung quanh cơ thể có một tầng sương mù xám mỏng gần như vô hình.
Đây là năng lực đặc biệt mà anh có được sau khi tấn thăng "Người không mặt", sức mạnh của sương mù xám đã thẩm thấu một chút vào thế giới hiện thực!
Ý nghĩ lóe lên, Klein không do dự mà vung tay, đẩy luồng sức mạnh lạnh buốt kia về phía chiếc áo khoác đang treo trên móc.
Trên móc áo, chiếc áo khoác len màu đen của anh lơ lửng lên một cách kỳ dị, hai tay áo hơi nâng lên, trông có vẻ cứng ngắc.
Cảnh tượng này giống như có một người vô hình đang mặc chiếc áo khoác của anh!
Chiếc áo khoác len màu đen nhẹ nhàng bay về phía trước hai bước rồi dừng lại.
Hai tay áo của nó nâng lên, bắt chéo vào nhau thành hình chữ "X".
Có ý gì đây? Klein ngẩn ra một chút, rồi chợt hiểu ra ý của "Trung tướng Núi Băng":
Không có miệng, tôi không thể nói! Không có tay, tôi không thể viết!
Hơi khó xử nhỉ... Klein nghĩ rồi dứt khoát nói:
"Tôi cần một vật phẩm thần kỳ có thể đánh cắp năng lực phi phàm của người khác, không biết cô có không?
"Nếu không có, cô có thể giúp tôi hỏi phó thuyền trưởng thứ ba của cô, ngài 'Hoa Nơ' Jordson một câu được không?
"Câu trả lời có thể viết thành thư, triệu hồi tín sứ của tôi để đưa tới."
Hai tay áo của chiếc áo khoác len màu đen hạ xuống.
Ngay sau đó, nó như mất đi sự chống đỡ, rơi phịch xuống đất, không còn dựng thẳng nữa.
Ý là "Được" sao? Klein thầm thở phào, vội vàng kết thúc nghi thức, treo chiếc áo khoác len màu đen lên móc, rồi dùng bàn chải và khăn tay lau sạch một lượt.
Sau đó, anh viết một lá thư, hỏi ngài Azcot về vấn đề tương tự.
Thổi chiếc còi đồng gọi tín sứ tới, sau khi gửi lá thư đi, Klein lập tức thử biện pháp thứ ba.
Anh lấy con hạc giấy trong ví ra, cẩn thận mở nó, rồi dùng bút máy viết lên trên:
"Xin hỏi nơi nào có thể lấy được vật phẩm thần kỳ có khả năng đánh cắp năng lực phi phàm của người khác?"
Đặt bút máy xuống, Klein gấp lại con hạc giấy theo nếp cũ, lòng thầm vui sướng khi thấy tay nghề của mình đã tiến bộ không ít.
...
Buổi tối, Klein xử lý xong những lời cầu nguyện của các tín đồ, trở lại thế giới hiện thực, đi vào phòng tắm ngâm mình trong bồn nước nóng một cách khoan khoái.
Điều này khiến anh ngủ thiếp đi rất nhanh sau khi lên giường, cho đến khi giật mình trong mơ vì cảm nhận được có một thế lực xâm nhập.
Lại là bình nguyên hoang vu thê lương đó, lại là ngọn tháp nhọn đen ngòm cao vút đó, Klein cực kỳ thuần thục đi xuyên qua cửa tường, tiến vào nơi sâu nhất trong tháp cao.
Nơi này vẫn rải rác những lá bài Tarot, mặt đất ở vị trí chính giữa mà chúng vây quanh hơi nhô lên, dường như đang biểu thị điều gì đó, nhưng Klein thân là "Nhà Bói Toán" chỉ có thể đưa ra những suy luận hỗn loạn và mâu thuẫn.
Trên khu vực nhô lên kia, dòng chữ đã thay đổi, những từ màu trắng bạc cấu thành ba câu.
Câu đầu tiên viết như vầy:
"Tôi chỉ là một đứa trẻ còn chưa ra đời."
Vẻ mặt Klein cứng đờ, giống như nghe thấy tiếng một đứa trẻ khóc lóc: Van cầu anh, đừng làm khó tôi nữa, giao tiếp kiểu này mệt chết đi được...
Câu thứ hai cũng ngắn gọn:
"Manh mối ở ngay trên người anh."
Câu thứ ba lại là:
"Đừng hỏi là manh mối gì, vì tôi cũng không biết."
Nói cách khác, "Rắn Vận Mệnh" Will Onsetin thấy trước được manh mối ở trên người mình, nhưng không cách nào đoán được cụ thể là gì... Cảm giác y như một quẻ bói vớ vẩn, không, không thể nói vậy, không thể mắng cả mình vào được... Klein ghi nhớ lời nhắc nhở, rời khỏi cảnh trong mơ, một lần nữa chìm vào giấc ngủ cho đến hừng đông.
Dùng xong bữa sáng, anh bắt đầu hồi tưởng lại những vật phẩm mình có được cùng những chuyện đã trải qua, tìm kiếm cái gọi là manh mối.
Ngay lúc này, linh cảm của anh chợt động, anh nhanh chóng mở linh thị.
Tín sứ xương trắng vẫn to lớn như cũ, nhưng khác với trước đây là đầu của nó không còn xuyên qua trần nhà nữa.
Đó là vì nó chui lên từ sàn nhà, hơn nửa thân thể của nó đang ở tầng dưới.
Trong tình huống như vậy, nó nhìn thẳng Klein, đặt lá thư hồi âm vào lòng bàn tay anh.
Thấy tín sứ nhanh chóng tan rã và chìm xuống, Klein ngẩn ra hai giây, rồi vừa bực mình vừa buồn cười nói nhỏ:
"Biết lễ phép hơn rồi đấy!
"Càng ngày càng chu đáo nhỉ!
"Từ khi biết sẽ không bị đem tặng cho người khác, thay đổi lớn thật..."
Klein nhanh chóng thu hồi tầm mắt, mở lá thư, đọc lời hồi đáp của ngài Azcot:
"...Con đường đánh cắp năng lực phi phàm của người khác là con đường 'Kẻ Trộm', vào Kỷ thứ tư, nó thuộc về gia tộc Amon, gia tộc Zoroaster và gia tộc Jacob... Sau 'Trận chiến Tứ Hoàng', bọn họ đã rất ít khi xuất hiện, nghe nói một bộ phận thành viên đã kết thành liên minh, tự xưng là Vận Mệnh Ẩn Sĩ.
"Rất nhiều nội dung tôi không thể nhớ lại được, cậu có thể bắt đầu từ hậu duệ của ba gia tộc này."
Amon... Thì ra "Kẻ Báng Bổ Thần Linh" là chỉ con đường này sao? Gia tộc Jacob là một trong năm đại gia tộc Thiên sứ của Vương triều Tudor, ngang hàng với Abraham, Amon, Antigonus và Tamara, còn gia tộc Zoroaster là của Đế quốc Solomon... Vận Mệnh Ẩn Sĩ, vận mệnh, ẩn sĩ... Manh mối ở trên người mình... Klein đột nhiên ngồi thẳng người, nghĩ tới một vật phẩm.
Đó là huy chương thần bí đến từ Ranus, biểu tượng trên đó chính là "Vận Mệnh" và "Ẩn Sĩ"
Đề xuất Huyền Huyễn: Mãn Môn Phản Diện Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Tấu Hài
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ