Cô cảm giác người đàn ông đối diện đang chậm rãi dùng ánh mắt lướt qua trán, lông mày, mắt, mũi, miệng, cổ, ngực, eo bụng và đôi chân của mình, khiến cô cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.
Kiểu ánh mắt này, kiểu đánh giá này, cô đều đã từng thấy qua trong suốt thời gian sống ở Intis, ở Trier, hay những ngày bôn ba trên biển. Đó là ánh mắt của bọn lưu manh, của những kẻ ghê tởm, tràn ngập dục vọng.
Nhưng lần này, cô lại kỳ lạ không cảm thấy bị xúc phạm, cũng không cho rằng đối phương muốn xé toạc quần áo của mình hay đang ảo tưởng về những hình ảnh không đứng đắn.
Ngược lại, nó càng giống như đang nghiên cứu một loài thực vật... Giống như có một con rắn trắng mịn, lạnh như băng đang trườn trên da thịt mình... Elaine cuối cùng không chịu nổi nữa, đành chủ động mở miệng:
"Anh muốn hỏi cái gì?"
Sau khi đã nắm rõ đặc điểm ngoại hình của đối phương, Klein ngả người về phía trước, hai tay đặt tự nhiên trên đùi, các ngón tay đan hờ vào nhau:
"Cô có nghe nói qua Jimmy Nek này không?"
Elaine hồi tưởng vài giây rồi kiên quyết lắc đầu.
Cô hơi nhíu mày, mơ hồ hỏi:
"Có phải anh đã tìm nhầm người rồi không?"
"Hắn là một phú thương, một phú thương thích sưu tầm. Ở chỗ Tracy, cô có nghe nói qua người nào tương tự không?" Klein hỏi tiếp.
Tracy... Elaine thầm thở dài, thành thật đáp lại:
"Không có, cô ta chưa từng đề cập đến phú thương nào thích sưu tầm cả."
Klein nhìn vào mắt cô gái tóc đỏ, giọng điệu không nhanh không chậm nói:
"Vậy phòng của cô ta có văn hiến cổ đại của đế quốc Byron ở nam lục địa không?"
"Không có, cô ta không phải người thích đọc tài liệu, cô ta cực kỳ ghét đọc sách, ngay cả tiểu thuyết cũng phải là tôi đọc cho cô ta nghe." Nói xong, Elaine lộ ra một nụ cười khổ.
"Cô ta xem tiểu thuyết gì?" Klein hỏi với giọng điệu không đổi.
"Những câu chuyện tình yêu kinh điển của Russell, cùng với những cuốn đang thịnh hành bây giờ." Elaine thản nhiên trả lời.
Klein gật gật đầu:
"Cô ta có phòng sưu tầm không?"
"Có, nhưng ngoài cô ta và vài vị khách bí ẩn ra, không ai được vào, kể cả tôi." Elaine hồi tưởng nói.
Klein im lặng vài giây, vẫn giữ nguyên tư thế không đổi và nói:
"Kể chuyện của cô đi."
"Của tôi?" Elaine kinh ngạc chỉ vào mình.
Klein nhẹ nhàng gật đầu, không lặp lại.
Elaine ngẩn ra một lúc rồi nói:
"Câu chuyện của tôi rất đơn giản."
"Cha tôi là thành viên của gia tộc Solon, một gia tộc từng thuộc hoàng thất Intis, được chia cho một phần tài sản không nhỏ, nhưng ông ta lại chìm đắm trong rượu, nhân tình, ma túy và cờ bạc, cuối cùng đã phá sản."
"Để trả nợ, tôi đã lựa chọn chấp nhận một vài điều kiện của gia tộc, trở thành người phi phàm, và ra khơi buôn bán trên biển."
Nói xong, đôi mắt Elaine thoáng dao động, như thể đang chìm vào hồi ức:
"Ban đầu tôi vận chuyển thép và than đá đến bờ tây của Biển Giữa, bán lại rồi đi đến Feineibote, sau đó mang thuốc lá, cà phê, ca cao và các đặc sản ở đó về Intis. Đây là tuyến hàng hải ven bờ, tương đối an toàn, nhưng cạnh tranh cũng vô cùng khốc liệt. Để nhanh chóng thoát khỏi khốn cảnh, tôi vừa cố gắng kiếm đủ vốn, vừa nỗ lực thăng cấp Danh Sách, hy vọng có thể kinh doanh tuyến đường thuộc địa."
"Đáng tiếc, tôi vừa quen thuộc đường hàng hải, buôn bán lời được một khoản, thì trong chuyến đi thứ hai đến tây Byron, đã gặp phải Tracy, lúc ấy vẫn còn là 'Cô gái bệnh tật' chứ không phải 'Trung tướng bệnh tật', cướp bóc. Lúc đó cô ta chỉ có một con tàu, nhưng bản thân thực lực rất mạnh. Tôi và các đối tác của mình dù đã liều mạng chống cự nhưng cũng không thể xoay chuyển tình thế."
"Cô ta cũng không giết người bừa bãi, chỉ cướp đi hàng hóa, và cả... tôi..."
Không hổ là một kẻ khác biệt trong đám Ma Nữ... Klein yên tĩnh lắng nghe, dùng năng lực "Tên Hề" để kiềm chế cảm xúc xấu hổ, mặt không chút thay đổi hỏi:
"Mối quan hệ của hai người đã tiến triển đến mức nào?"
"Không có!" Elaine phủ nhận theo bản năng, "Đều là cô ta ép buộc tôi! Tôi, tôi không muốn chết, tôi chỉ có thể, chỉ có thể lựa chọn chấp nhận, hơn nữa, hơn nữa, cô ta là nữ!"
Cô gái, phản ứng không cần phải dữ dội như vậy, nếu tôi hỏi hai người đã phát sinh mối-quan-hệ-trên-mức-bạn-bè hay chưa, có phải cô sẽ nhảy khỏi đây luôn không? Cũng may là tôi lương thiện, có cân nhắc đến cảm xúc thẹn thùng của cô, nên mới không hỏi thẳng như vậy... Ài, dưới lớp mặt nạ của một quý ngài điên cuồng như Hermann Sparrow... Đây mới là con người thật nhất của mình... Klein vẻ mặt không đổi, chuyển sang hỏi:
"Cô thích khẩu vị nào? Có đặc biệt thích món ăn gì không? Thích ăn ngọt, ăn mặn, hay vị trung bình?"
"Cô ghét món ăn gì? Dị ứng với những thứ gì?"
"Cô có nghiện thứ gì không? Nếu có, là cái gì?"
"..."
Loạt câu hỏi này khiến Elaine nghe như đang nằm mơ, cảm thấy không đủ chân thật.
Cô chưa bao giờ nghĩ đối phương sẽ hỏi những vấn đề tương tự, cứ như một người đang theo đuổi hỏi đối tượng trong lòng mình thích cái gì vậy.
Không, không có người theo đuổi nào lại hỏi như vậy! Đây đều phải là những điều được lọc ra khi nói chuyện với nhau, hoặc là hỏi thăm từ những con đường khác! Không có cô gái nào lại thích người khác đặt ra những câu hỏi như thế này! Cái này, cái này càng giống phiếu câu hỏi điều tra do Đại Đế Russell phát minh... Hắn, hắn muốn làm cái gì? Hắn không có chút biểu cảm nào khi hỏi những vấn đề này, mình thực sự sợ hãi... Elaine im lặng vài giây, dưới ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng không rời của Klein, cô lần lượt trả lời.
Klein vẫn duy trì tư thế ngồi ngả về phía trước không đổi, tiếp tục hỏi:
"Bình thường cô ngồi như thế nào? Có động tác theo thói quen nào không..."
Elaine càng trả lời lại càng hoảng sợ bất an, không hiểu sao có cảm giác rằng mình sẽ biến mất vì chuyện này.
Có nên liều mạng một phen, thừa dịp hắn không chú ý nhảy xuống xe ngựa không? Elaine tập trung suy xét khả năng này.
Tuy nhiên, đối phương hoàn toàn không có dấu hiệu động thủ, khiến cô vẫn không thể hạ quyết tâm, cho rằng sự việc có hy vọng giải quyết trong hòa bình.
Sau khi nắm được thói quen tính cách và sở thích của Elaine, Klein đưa đề tài trở lại với "Trung tướng bệnh tật":
"Cô hiểu biết những gì về Tracy?"
Elaine lặng người đi, mấp máy môi vài lần nhưng không thể thốt ra lời nào.
Xe ngựa chạy được một lúc, cô rốt cuộc cười cay đắng nói:
"Cô ta có năng lực chiến đấu xuất sắc, giỏi ẩn nấp và nguyền rủa, có thể ẩn thân và làm cơ thể nhẹ đi."
"Cô ta nắm giữ phép thế thân bằng gương và ma trượng, nắm giữ lửa đen và băng giá, có thể khiến kẻ địch trong một phạm vi nhất định đột nhiên sinh bệnh, bao gồm cảm cúm, viêm phổi, viêm dạ dày, vân vân. Chiến đấu với cô ta càng lâu, bệnh tật mắc phải càng nghiêm trọng, có người phi phàm thậm chí còn lên cơn đau tim mà đột tử."
"Cô ta còn, còn có thể tạo ra những sợi tơ vô hình để khống chế kẻ địch. Cô ta hiểu biết rất sâu về cơ thể con người, có thể cực kỳ dễ dàng thông qua tiếp xúc khiến người ta có khoái cảm... về phương diện kia."
"Cô ta có năng lực mê hoặc chủ động, rất nhiều hải tặc thậm chí vì muốn đến gần cô ta mà bỏ qua việc chống cự."
"Bình thường, cô ta coi như khá thân thiện, nhưng đối với kẻ địch thì thực sự tàn nhẫn, thích phá hủy những điều tốt đẹp mà đối phương muốn bảo vệ nhất, khiến họ phải chịu đựng sự dày vò và đau đớn tột cùng về mặt tinh thần..."
Đề xuất Hiện Đại: Thê Chủ Ta Thật Uy Nghi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ