Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 567: Trực Giác Sắc Bén (1)

Đứng sau cánh cửa là một gã đàn ông ở trần, trên cánh tay xăm hình một con rắn biển hung tợn màu xanh lam. Hai bên má, ngực và bụng gã có vẽ những đường vân ngắn màu đỏ, cứ ba vạch một nhóm.

Đúng là phong vị xứ lạ... Nhưng không sợ quá bắt mắt, ra ngoài sẽ bị cảnh sát chặn lại sao? Các người là quân kháng chiến hoạt động bí mật cơ mà! Klein vừa định dời mắt đi thì cặp mày rậm rạp và ánh mắt tựa loài máu lạnh của đối phương khiến anh suýt nhíu mày.

Gã này đã giết rất nhiều người... Dựa vào trực giác tâm linh, Klein đưa ra phán đoán sơ bộ.

Thẳng thắn mà nói, vì thân phận và nhận thức từ kiếp trước, ban đầu anh khá đồng cảm với những người kháng chiến chống lại ách thống trị thực dân, không có cảm giác như một người Ruen. Nhưng sau khi nghe nói bọn họ gần như là một với các tín đồ của "Hải Thần" Cavitewa, sự đồng cảm trong lòng anh phần lớn đã chuyển thành đề phòng và bài xích.

Điều này không có nghĩa là anh kỳ thị tín ngưỡng bản địa, mà theo những gì anh biết, tín ngưỡng truyền thống trên các hòn đảo thuộc địa này đều dừng lại ở giai đoạn hiến tế nguyên thủy, sùng bái huyết thực, tôn thờ tế sống, vẫn còn trong trạng thái khá mông muội.

Mặt khác, dựa trên kinh nghiệm của Đại Đế Roselle và của chính mình, bản chất của thế giới siêu phàm này vốn ẩn chứa những yếu tố điên cuồng và vặn vẹo. Một "thần linh" vẫn còn mắc kẹt ở giai đoạn hiến tế nguyên thủy thì về cơ bản không thể chống lại xu hướng này, phong cách của họ thế nào cũng có thể tưởng tượng được... Klein không nói gì, đi theo sau Danis vào phòng.

"Edmonton, ai đến vậy?" Một giọng nói nhẹ nhàng từ phía gần cửa sổ truyền đến.

Gã đàn ông có hình xăm vừa đóng cửa vừa nói:

"Bọn họ đã ngụy trang."

Lúc này, Klein đã thu hết tình hình trong phòng vào mắt, có được cái nhìn ban đầu.

Phòng khách nơi này không lớn, chỉ có một cái tủ, một cái bàn cùng mấy cái ghế dựa đã có vẻ chật chội.

Phía bên phải có hai cánh cửa dẫn đến nơi nghi là phòng ngủ, bên trái là "nhà bếp" chỉ được ngăn ra bằng một cái tủ. Về phần nhà vệ sinh, không nghi ngờ gì là không có. Lúc lên lầu Klein đã phát hiện, ở góc cầu thang mỗi tầng đều có một nhà vệ sinh công cộng, cái mùi hôi hám vì lâu ngày không được cọ rửa bốc ra nồng nặc, thúc giục người ta phải nhanh chân lên lầu vào phòng.

Phía trước nhất có một cánh cửa sổ, được hai cây tre chống ra bên ngoài để phơi không ít quần áo.

Cửa "phòng ngủ" và trong phòng khách có bốn năm người đàn ông hoặc đứng hoặc ngồi, đều là người địa phương có làn da sậm màu, tóc đen hơi xoăn. Bọn họ khoác áo Talaba màu lam sẫm, trên phần da lộ ra ngoài có vẽ hoặc nhiều hoặc ít những vệt màu đỏ. Về phần hình xăm rắn biển, do bị quần áo che khuất nên Klein không thể nhìn ra là có hay không.

Bọn họ có người thắt lưng giắt súng ngắn, có người vác súng săn màu nâu đỏ, có kẻ thậm chí còn đeo ba lô bằng thép màu xám trắng, tay cầm khẩu súng trường hơi nước cao áp to dài, tạo thành thế bán bao vây nhắm vào Danis và Klein vừa bước vào.

Người vừa hỏi là một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi, ngồi trên chiếc xe lăn bằng sắt, đắp một tấm chăn trên đầu gối, người khoác áo jacket.

Ông ta đầu trọc, để râu quai nón, đôi mắt màu nâu sẫm sâu thẳm, không một gợn sóng.

Ông ta nhìn hai vị khách, chậm rãi nở nụ cười:

"Lửa Cháy."

Danis ngẩn ra một chút, rồi gượng cười nói:

"Kairat, nhãn lực của ông thật không tệ."

Mẹ kiếp! Kỹ thuật hóa trang của mình tệ đến vậy sao? Hắn gầm lên một câu trong lòng mà không muốn chấp nhận sự thật.

Kairat chẳng bận tâm đến lời khen chẳng mấy chân thành của "Lửa Cháy", chuyển sang cười nói:

"Nghe nói cậu đã giết 'Sắt Thép' và 'Bụi Gai Màu Máu'?"

"Nếu không thì sao bọn chúng lại chết được?" Danis không chút do dự hỏi ngược lại.

Kairat híp mắt lại, ánh mắt từ từ chuyển sang người Klein với khuôn mặt không có gì đặc sắc.

Hắn biết rõ, chỉ dựa vào "Lửa Cháy" Danis thì đừng nói là "Sắt Thép" Maivit, ngay cả "Bụi Gai Màu Máu" Huntley cũng rất khó giết chết. Đối phương có thể thành công là nhờ sự trợ giúp của một nhà mạo hiểm mạnh mẽ, một thợ săn tiền thưởng lão luyện, theo như lời đồn.

Là người bên cạnh hắn sao? Kairat nhìn chăm chú vào mắt Klein, không phát hiện chút tình cảm căng thẳng, lo lắng hay cảnh giác nào, đôi mắt ấy sâu thẳm như đại dương.

Rất có thể là... Ít nhất cũng mạnh hơn "Lửa Cháy"! Ông ta liếc mắt ra hiệu cho đám người Edmonton, âm thầm nâng cao cảnh giác.

"Các cậu đến đây làm gì?" Kairat không tiếp tục dây dưa ở chủ đề này nữa.

Danis theo bản năng liếc nhìn Klein, sau khi thấy anh gật đầu khẳng định thì đáp:

"Muốn xem các người có thứ gì tốt không."

Kairat chỉ lên chiếc bàn:

"Tất cả đều ở trên đó."

Nơi đó bày không ít thứ có tạo hình kỳ lạ, bao gồm một cái còi làm từ xương, một cây kèn túi đơn giản thô ráp, một phiến lá màu đen, một tảng đá dính máu tươi...

Không đợi Klein và Danis xem kỹ, Kairat vỗ tay nói:

"Tôi có một nhiệm vụ.

"Nếu các cậu có thể hoàn thành nó, có thể tự do chọn một vật phẩm từ đây mà không cần trả bất cứ giá nào."

Ông ta cười một tiếng, bổ sung:

"Theo định nghĩa của những người ngoài như các cậu, chúng không phải vật phẩm thần kỳ, nhưng đều ẩn chứa chút sức mạnh siêu nhiên. Chỉ là sức mạnh này sẽ từ từ suy yếu, ừm, cũng không quá chậm, cho đến khi hoàn toàn biến mất."

"Nhiệm vụ gì?" Klein bình tĩnh hỏi, không hề che giấu việc Danis chỉ là kẻ đi theo.

Kairat đưa tay vào trong tấm chăn trên đầu gối, lấy ra một xấp giấy trắng:

"Tìm ra tung tích của họ.

"Nếu có thể bắt sống họ, các cậu sẽ nhận được nhiều hơn nữa."

Ông ta nâng hai tay lên, rồi giở ra một bức chân dung vẽ tay sống động. Trong tranh là một cô gái có đôi mắt màu xám tro, mặc áo sơ mi kiểu nam.

Laticia Dorella... Klein liếc mắt một cái đã nhận ra người mà quân kháng chiến muốn tìm là ai.

Đó là cô gái vừa là nhà khảo cổ học, nhà mạo hiểm, nghi là thành viên của "Hội Khổ Tu Morse" hoặc "Yếu Tố Bình Minh" mà anh đã gặp trên thuyền vào tối qua và sáng nay.

Danis nhìn kỹ hai giây, mơ hồ cảm thấy quen mắt.

Bỗng nhiên, hắn nhớ ra đã thấy cô gái này ở đâu:

Hermann Sparrow bên cạnh mình đã cho mình xem trong giấc mơ!

Hắn mới hỏi thuyền trưởng buổi chiều, buổi tối đã gặp phải sự kiện liên quan... Năng lực thu thập tình báo này cũng quá đáng sợ rồi? Danis cố nén sự thôi thúc muốn nhìn sang nhà mạo hiểm điên cuồng bên cạnh, sợ bị Kairat và đám người Edmonton phát hiện điều bất thường.

Về phương diện này, hắn vẫn rất có kinh nghiệm.

Quân kháng chiến tôn thờ "Hải Thần" đang tìm Laticia... tín ngưỡng "Hải Thần" đã lan đến quần đảo Roth, bao gồm cả Simium... Tối qua có rắn xuất hiện... hình tượng của "Hải Thần" là một con rắn biển khổng lồ... Klein xâu chuỗi các sự việc lại với nhau, nhanh chóng có được phán đoán ban đầu:

Nhóm nhà khảo cổ học của Laticia đã lấy được một vật phẩm quan trọng liên quan đến "Hải Thần" từ một ngôi đền bị lãng quên trong khu rừng nguyên sinh trên đảo Simium, do đó mới dẫn đến cuộc thăm dò đêm qua và việc quân kháng chiến đang truy lùng họ!

Klein trầm ngâm, đáp lại cho có lệ:

"Tôi sẽ để ý."

Mình sẽ không dính dáng đến chuyện liên quan tới tà thần này. Đương nhiên, nếu cần, mình sẽ tố giác... Anh thầm bổ sung trong lòng.

Đề xuất Ngược Tâm: Yêu Hận Khắc Sâu Tận Xương Tủy
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện