Mình không biết ư? Người có thực lực đối phó với "Sắt Thép" Maivit, bất kể là hải tặc hay nhà mạo hiểm, đều phải có chút danh tiếng trên đại dương này... Trừ khi thuộc về một tổ chức bí ẩn nào đó, hoặc là lần đầu ra khơi. Tất nhiên, cũng có thể là Danis không muốn trả lời vì sợ bại lộ bí mật, khả năng này là lớn nhất... Thuộc về một tổ chức nào đó, lần đầu ra khơi, lại có thực lực đối phó với "Sắt Thép" Maivit... Arges khẽ nhướng mày, nảy ra một suy đoán táo bạo.
Anh ta khẽ gõ lên cạnh bàn, buông một câu bâng quơ như đang bàn chuyện thời tiết:
"Ở cảng Bansi vui chứ?"
Anh ta cố tình nhấn mạnh vào chữ "vui".
Danis ngạc nhiên nghiêng đầu, buột miệng hỏi:
"Sao cậu biết được?"
Hắn tin rằng với phong cách của Giáo hội Bão Tố, họ không đời nào đi nói nhảm, còn những hành khách trên tàu White Agate tối qua mới đến, những nhân viên thực sự chứng kiến sự việc thì đều đã ký thỏa thuận bảo mật, sao tin tức có thể lan ra nhanh như vậy được?
Arges cười cười, không trả lời.
Giờ khắc này, anh ta đã khắc sâu giá trị câu nói của Đại đế Russell:
Giả thuyết táo bạo, cẩn thận chứng thực!
Danis thu lại thẻ đặt cược, thở dài nói:
"Cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là nơi đó có một vài tập tục cổ xưa đang sống lại, khiến một vị Giám mục của Giáo hội Bão Tố sa ngã."
Quả nhiên... Arges khẽ cười nói:
"Tôi sẽ để ý hành tung của 'Sắt Thép' giúp cậu."
"Nhưng tôi nên liên lạc với cậu thế nào?"
"Ừm... số 15 Đại lộ Fragrant Tree là một căn phòng không có người ở, cậu cứ viết tin tức ra giấy rồi ném vào là được." Danis do dự trả lời.
Arges gật đầu, vừa đứng dậy vừa vỗ vỗ vai "Lửa Cháy" Danis:
"Đừng quên thù lao đấy."
Anh ta xoay người, đi về phía cửa.
Nhìn theo bóng lưng vị thuyền trưởng tàu u linh rời đi, Danis không khỏi lẩm bẩm một câu:
"Người này cũng không tệ lắm."
"Cơ mà, mình cũng phải rời khỏi đây thôi."
Hắn không dám hoàn toàn tin tưởng Arges, sợ rằng chỉ vài phút nữa, đối phương đã dẫn đám người của "Sắt Thép" Maivit quay lại đây giết mình.
Ra khỏi Sòng bạc Gold Coin, Arges trong bộ quần rộng của dân bản địa thong thả đi ra đường lớn, tiến vào một cửa hàng bách hóa, tìm quầy hàng tương ứng rồi mỉm cười lấy ra một đồng penny, nói:
"Cho tôi một bộ bài Tarot."
Trong lúc chờ đợi, anh ta thản nhiên nghĩ đến một vấn đề:
Lúc này, Tín đồ của ngài "Kẻ Khờ" đang làm gì nhỉ?
...
Tại Nhà hàng lão John.
Klein nhìn người phục vụ mang đĩa cá nướng đặt trước mặt mình, bên trên quấn một thứ gì đó như cỏ dại, rắc đủ loại gia vị mà có thứ anh biết, có thứ không.
Hương vị đậm đà xộc vào mũi Klein, kích thích tuyến nước bọt của anh ứa ra.
Không hổ danh là quần đảo gia vị... Klein đang định cầm dao nĩa lên thì lại thấy người phục vụ đặt hai chiếc que lên bàn ăn.
Đũa ư? Klein có chút giật mình.
Sau đó anh nhanh chóng xác định được kẻ tình nghi:
Russell Gustav!
"Khi ăn sứa lược nướng, cần dùng loại dụng cụ này, nghe nói Đại đế Russell đã lấy cảm hứng từ tập tục của tinh linh." Người phục vụ giới thiệu.
Tập tục của tinh linh? Quả là một chủng tộc tốt đẹp đam mê ẩm thực... Hoặc nói đúng hơn, đây chỉ là cái cớ của Russell... Klein, người phần nào hiểu tính cách của vị Đại đế này, thầm suy đoán.
Buổi sáng anh đã đi mấy bệnh viện của giáo hội ở Bayam, muốn tìm một người sắp chết để thể hiện sự quan tâm lúc lâm chung, giúp họ hoàn thành tâm nguyện, qua đó tiện thể nhập vai, kết quả là vẫn không tìm được mục tiêu thích hợp.
Điều này không có nghĩa là trong bệnh viện không có người hấp hối, mà là họ đều có người nhà hoặc bạn bè ở bên. Nếu họ đã chứng kiến cái chết, việc giả dạng sẽ không còn là ngụy trang nữa, mà chỉ có tác dụng dọa người mà thôi.
Đành chờ đến quán bar nơi các nhà mạo hiểm tụ tập vậy, ở đó có rất nhiều người từ nơi khác đến, vì truy cầu tài phú mà ra biển, bất cứ lúc nào cũng có thể chết như một con chó hoang không ai ngó ngàng tới trong một xó xỉnh tối tăm nào đó, mà người nhà của họ thì vĩnh viễn không bao giờ nhận được tin tức... Klein thu lại dòng suy nghĩ, tập trung vào món ngon trước mắt.
Thịt sứa lược chắc chắn không thể bì với thịt người cá, nhưng sự kết hợp của nhiều loại gia vị, tuy phức tạp mà không hề hỗn loạn, tầng tầng lớp lớp hương vị đặc sắc vẫn khiến Klein phải tấm tắc khen ngợi, chỉ cảm thấy càng ăn càng nghiện, không tài nào dừng lại được.
"Thật ra, những người phi phàm bản địa nếu thực sự muốn thoát khỏi vòng nguy hiểm để sống cuộc đời bình thường, hoàn toàn có thể đến Backlund mở một nhà hàng mang phong vị Roth, chủ yếu bán cá nướng. Với sự bao dung của một đô thị lớn, việc kinh doanh chắc chắn sẽ không tệ, vấn đề duy nhất là giá của nhiều loại gia vị chắc chắn sẽ không rẻ như ở đây, chi phí sẽ rất cao, miễn là xác định đúng đối tượng khách hàng..." Klein buông cặp đũa có chút thô ráp, vừa dùng khăn lau miệng, vừa suy nghĩ miên man.
Theo anh thấy, rất nhiều lúc dân thường không tìm được cách làm giàu là vì tầm nhìn của họ không đủ rộng, mà tầm nhìn này lại bị giam cầm bởi nền giáo dục họ nhận được và những trải nghiệm thường ngày, bị trói buộc bởi vị thế giai cấp của bản thân. Để phá vỡ giới hạn này, dốc hết sức mình theo đuổi một nền giáo dục ở tầng lớp cao hơn là biện pháp hiệu quả nhất, tiếp đó là phải có gan mạo hiểm, dám xông pha khắp nơi. Đương nhiên, việc này có rủi ro rất lớn, rất nhiều người đã lặng lẽ bỏ mạng trên con đường đó.
Bữa này, Klein tiêu hết 2 saule 5 penny, giá cũng không hề rẻ, nhưng về mặt ẩm thực, anh luôn sẵn sàng chi tiền, hơn nữa chi tiêu chính gần đây đã có Danis bao trọn.
Khoác áo, đội mũ, anh cầm cây ba toong màu đen, bước ra khỏi Nhà hàng lão John, vừa hay trông thấy một viên cảnh sát đang xua đuổi người vô gia cư.
Người dân bản địa ở quần đảo Roth có làn da sẫm hơn so với người ở nam đại lục, một màu da gần như màu đồng do thường xuyên phơi nắng. Tóc của họ chủ yếu là màu đen và đều xoăn tự nhiên, có sự khác biệt không nhỏ so với những người dân thực dân của Vương quốc Ruen.
Nơi đây bị đô hộ hoàn toàn chưa đến 50 năm. Ban đầu, Ruen hợp tác với các vương công, tù trưởng bản địa dưới danh nghĩa Công ty Sunia để tranh thủ lợi ích kinh tế, nhưng sau đó tầng lớp quản lý của Công ty Sunia nhanh chóng tha hóa, tranh quyền đoạt lợi, thậm chí vì lợi ích cá nhân mà khiêu khích kẻ địch, gây ra chiến tranh. Nực cười nhất là, bọn họ còn tố cáo lẫn nhau, nói đối thủ cạnh tranh nhận hối lộ, khiến các nghị viên đứng sau lưng họ công kích lẫn nhau trong các cuộc họp quốc hội, suýt nữa đã lôi nhau ra tòa.
Những người dân bản địa chắc chắn không thể tưởng tượng được rằng, những nhân vật lớn trong mắt họ, những người có thể khiến vương công tù trưởng phải cúi đầu, hôn giày, dâng lên từng xe lễ vật, lại chỉ là những kẻ tép riu ở Backlund, thậm chí còn chưa phải là nghị viên. Tuy phần lớn bọn họ xuất thân từ các gia đình quý tộc, nhưng quyền thừa kế lại xếp tít ở sau.
Sau lần tranh chấp đó, Quốc vương và Thủ tướng đã đạt được nhất trí, mua lại cổ phiếu, chấm dứt hoạt động của Công ty Sunia, rồi phái hạm đội và quân đội đến chiếm lĩnh hoàn toàn quần đảo Roth, thực thi ách thống trị thực dân thật sự.
Hiện tại, phương thức thống trị quần đảo này là Phủ Tổng đốc, nghị viện và tòa án. Toàn bộ tầng lớp cao nhất đều là người Ruen. Ở tầng lớp trung lưu, các nghị viên và thẩm phán của tòa án trị an có một bộ phận là hậu duệ của các vương công, tù trưởng cũ. Còn tầng lớp dưới cùng thì dành cho những người bản địa đã được giáo dục, bao gồm các cảnh sát từ cấp cảnh ti trở xuống.
Người đang vung dùi cui xua đuổi người vô gia cư chính là một cảnh sát bản địa, mục tiêu của anh ta cũng có những đặc điểm nhân chủng rõ rệt của người Roth.
Vừa thấy Klein trong bộ vest đuôi tôm, đội mũ phớt lụa, tay chống ba toong màu đen đang nhìn về phía mình, viên cảnh sát nọ lập tức thu dùi cui lại, đứng thẳng người, khép chân chào:
"Chào buổi trưa, thưa ngài."
"Ngài có cần giúp đỡ gì không?"
Đề xuất Ngược Tâm: Con Trai Chết Rồi, Phu Quân Rước Hung Thủ Vào Cửa
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ