Tại câu lạc bộ bói toán, tọa lạc trên tầng hai nhà số 2 phố Holls, khu Bắc thành phố Tingen, Klein một lần nữa gặp lại cô gái xinh đẹp phụ trách tiếp tân. Cô vẫn giữ mái tóc xoăn dài màu nâu nhạt vừa chững chạc vừa thanh lịch, một vẻ ngoài khiến người ta khó đoán được tuổi thật.
"Chào anh, hôm nay anh Glacis không có ở đây. Anh có muốn đổi sang một thầy bói khác không?" Cô gái xinh đẹp mỉm cười hỏi.
Vừa mới bỏ chiếc mũ phớt xuống để chào rồi lại đội lên, Klein không khỏi ngạc nhiên: "Cô vẫn còn nhớ tôi sao?"
Chuyện này đã là từ năm ngày trước rồi mà!
Cô gái tóc xoăn mím môi cười:
"Anh là vị khách đầu tiên tìm anh Glacis xem bói, và cũng là người duy nhất tính đến hiện tại. Sao tôi có thể không có ấn tượng sâu sắc cho được?"
Là ấn tượng về vụ ‘tham lợi nhỏ mà chịu thiệt lớn’ đây mà. Klein tự giễu một câu, đoạn trầm ngâm hỏi:
"Lần gần nhất anh Glacis đến câu lạc bộ là khi nào?"
Cô gái tóc xoăn liếc nhìn anh, đáp lại như thể đang tự ngẫm:
"Thú thật, chúng tôi không thể nắm được lịch trình của các hội viên, họ đều là những người tự do với công việc riêng. À, tôi nhớ ra rồi, kể từ hôm xem bói cho anh, hình như anh Glacis chưa quay lại câu lạc bộ lần nào cả."
Chúc anh ta may mắn, mong Nữ Thần phù hộ cho anh ta... Klein thầm cầu nguyện, không hỏi thêm gì nữa mà mỉm cười nói:
"Lần này tôi đến không phải để xem bói, mà là để gia nhập câu lạc bộ."
"Thật sao? Đây quả là vinh hạnh cho chúng tôi." Cô gái tóc xoăn lập tức tỏ vẻ vui mừng cho hợp với bầu không khí. "Hội viên gia nhập lần đầu xin hãy nộp lệ phí năm là 5 bảng, mỗi năm sau đó nộp 1 bảng. Chắc tôi không cần giới thiệu lại những thông tin chi tiết hơn nữa đâu nhỉ?"
Klein móc tờ tiền giấy 5 bảng từ túi áo trước ngực, nhìn chân dung Vua Henry Augustus I dần rời xa tay mình.
Sau khi kiểm tra hình mờ chống làm giả, cô gái tóc xoăn trịnh trọng cất tiền đi, rồi lấy một biểu mẫu đưa cho Klein:
"Mời anh điền vào đây, tôi sẽ lập biên lai cho anh."
Còn có cả hóa đơn nữa à? Bên nhận là công ty Bảo an Gai Đen... Klein bật cười trước suy nghĩ của mình, cầm chiếc bút máy chấm mực trên bàn, là loại mực màu lam, rồi điền thông tin về tên, tuổi, địa chỉ và công ty. Hắn cố tình để trống ô ngày tháng năm sinh. Đối với một "Thầy Bói", đây là con số linh thiêng, gắn liền với sự huyền bí của bản thân.
Sau khi viết xong biên lai và ghi lại thông tin hội viên, cô gái tóc xoăn chìa tay phải ra, nói:
"Chào mừng anh gia nhập Câu lạc bộ Bói toán thành phố Tingen. Tôi là Angelica Barrehart, người phục vụ tận tụy của các vị. Đây là khuy măng sét của hội viên, trên đó có ký hiệu chạm khắc độc nhất của chúng tôi, có thể dùng để chứng minh tư cách hội viên của anh."
"Chào cô, Angelica." Klein khẽ nắm lấy tay đối phương, sau đó nhận chiếc khuy măng sét màu vàng nhạt. Hắn phát hiện ký hiệu chạm khắc trên đó sử dụng ngôn ngữ Hermes, có nghĩa là "Người Xem Bói".
Angelica thu tay lại, ngẫm nghĩ rồi nói:
"Không biết anh am hiểu thuật bói toán nào, hoặc anh muốn học phương pháp bói toán nào ở câu lạc bộ? Chúng tôi sẽ xem xét mời những thầy bói nổi tiếng đến giảng dạy, cũng sẽ giới thiệu những hội viên có cùng sở trường để các vị có thể trao đổi kinh nghiệm với nhau."
"Thuật bói toán nào tôi cũng biết một chút, không cần quá lo cho tôi đâu." Klein đáp qua loa, rồi hỏi dò: "Bây giờ tôi có thể xem bói cho người khác được chưa? Tôi không phải là người mới học."
Hắn đến đây để đóng vai "thầy bói", chứ không phải để học những phương pháp bói toán mà người thường có thể học được.
Angelica vẫn giữ nụ cười lịch sự, đáp:
"Anh có thể xem bói cho người khác bất cứ lúc nào tại câu lạc bộ, chỉ là trước khi xác nhận được trình độ của anh, chúng tôi sẽ không chủ động giới thiệu anh khi có khách hàng hỏi. Anh muốn đặt mức phí xem bói là bao nhiêu?"
"Hai penny thôi." Klein định bụng sẽ dựa vào giá rẻ để thu hút khách hàng khi chưa có danh tiếng.
"Chúng tôi sẽ thu một phần tám tổng số tiền, tức là phí hoa hồng sẽ là một phần tư penny..." Angelica nhắc lại các quy định một lần nữa, sau đó mới lấy thông tin Klein vừa điền vào cuốn album ảnh "Thầy Bói" để khách hàng lựa chọn.
Làm xong mọi việc, cô mỉm cười chỉ vào phòng hội nghị ở cuối hành lang, nói:
"Ông Hanas Fansent đang giảng về bói bản đồ sao, anh có thể tìm một chỗ yên tĩnh để dự thính, cũng có thể giơ tay hỏi những vấn đề mình chưa rõ."
"Được." Klein hứng thú đi về phía phòng hội nghị, hắn muốn nghe xem những gì Hanas Fansent dạy có khác gì những điều Neil từng nói không.
Lúc này, Angelica đuổi theo, hạ giọng nói:
"Anh Moretti, anh muốn uống cà phê hay trà? Chúng tôi cung cấp hồng trà Sibo, cà phê Nam Will và cà phê Dipsy miễn phí."
Do dạo này hay đọc báo, Klein biết những loại cà phê và hồng trà này chỉ thuộc dạng dưới trung bình, nhưng chắc chắn vẫn ngon hơn mấy thứ hàng kém chất lượng ở nhà mình. Vì thế, hắn suy nghĩ rồi nói:
"Một cốc cà phê Nam Will, ba thìa đường, không sữa."
Quận Nam Will của vương quốc Ruen nổi tiếng với bia và rượu vang đỏ, được không ít nhân vật tai to mặt lớn yêu thích, còn cà phê thì chẳng có mấy danh tiếng.
"Vâng, tôi sẽ mang vào cho anh ngay." Angelica giơ tay chỉ về phía phòng họp.
Klein chậm rãi bước vào căn phòng đang khép hờ, nghe thấy một giọng nói mang âm sắc Akhova khá nặng đang giảng giải:
"Bói bản đồ sao là một trong những loại hình bói toán phức tạp nhất..."
Đó là với người thường thôi... Klein lặng lẽ thêm vào một câu. Hắn thấy năm sáu chiếc bàn dài được xếp thành hình bán nguyệt quanh một người đàn ông trung niên mặc áo khoác đen cổ điển, đó chính là Hanas Fansent. Ông ta có mái tóc màu nâu dày và cứng, dựng đứng như lông nhím, cùng đôi mắt thâm quầng. Ngoài những đặc điểm đó ra, trông ông ta khá bình thường.
Thấy Klein bước vào, Hanas Fansent khẽ gật đầu, không dừng bài giảng mà chỉ nói chậm lại.
Klein một tay đút túi, một tay cầm gậy, tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống, thoải mái dựa lưng vào ghế. Sau đó, hắn nương theo ánh nắng chiều vẫn còn rực rỡ, đảo mắt nhìn quanh một vòng, thấy có sáu hội viên đang ngồi nghe, bốn nam hai nữ. Họ chăm chú ghi chép, có người thì thầm trao đổi với nhau, có người lại quay sang mỉm cười với Klein.
Klein đặt cây gậy xuống, đè chiếc mũ phớt lên bàn, rồi gập ngón tay gõ nhẹ lên ấn đường hai cái.
Hắn hướng mắt về phía Hanas để quan sát khí trường của ông ta, xem xét sự khác biệt về màu sắc, độ sáng và độ dày.
"Màu đỏ sậm, cảm xúc có phần lo âu... Các bộ phận khác đều khỏe mạnh, chỉ có chỗ đó là có vấn đề, không rõ là bị sao..." Klein vừa nhàn nhã nghe giảng vừa thầm nghĩ.
Lúc này, hắn bỗng đưa tay lên che miệng để không bật cười thành tiếng, bởi hắn chợt nhận ra mình chẳng khác nào một thầy lang vườn.
Hiện tại, hắn khá hài lòng với năng lực linh thị này. Tuy chỉ có thể phán đoán tình hình một cách đại khái, không thể phân biệt được các chi tiết cụ thể, nhưng như vậy cũng đủ để hắn có được những thông tin hữu ích.
Hắn lại nhìn quanh một lượt, sau đó gõ nhẹ lên ấn đường hai cái như thể đang suy ngẫm về những gì Hanas vừa nói.
Bói bản đồ sao là một nhánh của thuật chiêm tinh, nhưng người thường cũng có thể thử giải mã. Ví dụ như "Bản đồ sao thời điểm sinh", chính là dựa vào vị trí của mặt trời, mặt trăng, sao Lam và sao Đỏ trên bầu trời vào khoảnh khắc một người ra đời, đánh dấu chúng bằng các ký hiệu tượng trưng trên bản đồ sao, rồi kết hợp với trạng thái của các chòm sao tương ứng để giải mã vận mệnh của đối phương. Để làm được điều này, người xem bói bắt buộc phải biết tính toán trạng thái của các hành tinh và chòm sao, khá phức tạp. Đương nhiên, cũng có những cuốn sách tham khảo để người ta tra cứu, hoặc có người lại đơn giản hóa bằng cách chỉ dùng các chòm sao để đưa ra những lời giải đoán mơ hồ nhất.
Klein lẳng lặng lắng nghe, không xen vào cũng không hỏi han, thỉnh thoảng lại vuốt ve viên thạch anh vàng trên cổ tay áo, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm cà phê Nam Will mà Angelica vừa mang vào.
Một lúc lâu sau, Hanas day day ấn đường, nói:
"Có lẽ các vị nên thử tự vẽ bản đồ sao cho mình, nếu có thắc mắc gì cứ đến tìm tôi. Tôi ở phòng Thủy Tinh Trắng."
Nhìn ông ta rời đi, một chàng trai trẻ mặc sơ mi trắng và áo gile đen đứng dậy, tiến đến cạnh Klein:
"Xin chào, tôi là Edward Steve."
"Chào anh, Klein Moretti." Klein đứng dậy đáp lễ.
"Bói bản đồ sao phức tạp thật, lần nào nghe tôi cũng buồn ngủ." Edward Steve cười tự giễu.
Klein mỉm cười:
"Đó là vì lần nào ông Fansent cũng không kìm được mà muốn truyền thụ tất cả kiến thức của mình cho chúng ta, giống như dọn ra một đại tiệc kiểu Entis, rất khó tiêu hóa."
"Nếu là tôi thì tôi có thể ăn hết cả một bàn tiệc Entis đấy, bọn họ lúc nào cũng dùng những chiếc đĩa to tổ bố để đựng có tí xíu thức ăn." Edward cười ha hả, tiện thể ngồi xuống, tò mò hỏi: "Anh là hội viên mới à? Hai năm nay tôi chưa gặp anh bao giờ."
"Tôi vừa mới gia nhập hôm nay." Klein thản nhiên đáp.
"Anh có sở trường về lĩnh vực nào? Tôi thì am hiểu bói bài Tarot và tú lơ khơ." Edward thuận miệng hỏi.
"Cái gì tôi cũng biết, chỉ là biết một chút thôi." Klein dùng lại lời miêu tả lúc trước để trả lời. Đây không phải là hắn khiêm tốn, mà vì có quá nhiều tri thức thần bí về bói toán mà hắn chưa hề biết đến.
Ngay khi các hội viên khác định đến trao đổi về bói bản đồ sao, Angelica bước vào:
"Anh Steve, có người tìm anh xem bói."
"Vâng." Edward Steve mỉm cười đứng dậy.
"Trông anh có vẻ là một thầy bói rất giỏi." Klein nhìn anh ta, nói.
"Không hẳn, đó là vì mức phí của tôi hợp lý nhất." Edward khẽ cười: "Những người đến đây xem bói chắc chắn sẽ không chọn người có phí đắt nhất, và trừ phi đầu họ bị lừa đá, họ cũng sẽ không chọn mấy vị giá rẻ bèo khiến người ta không yên tâm. Mức phí trung bình là dễ có khách nhất."
Tôi chính là cái tên bị lừa đá vào đầu mà anh nói đấy... Nhìn anh ta bước đi, Klein chợt lắc đầu cười thầm: Hình như mức phí của mình có vấn đề...
Hắn đứng dậy, cầm gậy chống đi ra khỏi phòng họp, tìm Angelica rồi nói:
"Tôi muốn thay đổi phí xem bói, ừm, thành 8 penny."
Angelica nhìn hắn chăm chú:
"Chúng tôi sẽ đáp ứng yêu cầu của anh, nhưng cũng sẽ nói cho khách hàng biết rằng anh chỉ vừa mới gia nhập câu lạc bộ."
"Không vấn đề." Klein gật đầu không do dự.
Đôi khi, sự thần bí chính là một trong những yếu tố quan trọng nhất để một "Thầy Bói" thu hút khách hàng.
Sửa xong thông tin, Klein quay người trở về phòng hội nghị. Đúng lúc này, hắn thấy Hanas Fansent đi ra từ phòng Thủy Tinh Trắng, tay cầm một chiếc gương tráng bạc. Vị thầy bói nổi tiếng này nói với năm hội viên còn lại, ba nam hai nữ, trong phòng:
"Gần đây tôi vừa nắm giữ một thuật bói toán mới, bói ma kính. Các vị có muốn học không?"
Bói ma kính? Đây không phải là một phương pháp bói toán an toàn... Klein đứng bên ngoài phòng, mày khẽ nhíu lại.
Đề xuất Cổ Đại: Minh Hôn Phu Quân Từ Chiến Trường Trở Về
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ