Kiến trúc của các nhà số 2, 4 và 6 trên phố Hoa Thủy Tiên là kiểu nhà liền kề, với mái đa giác bốn mặt nghiêng, toàn bộ mặt ngoài sơn màu xanh sẫm, và ba ống khói cao vút dễ nhận thấy. Nơi này đương nhiên không có sân cỏ hay vườn hoa, cũng không có mái hiên, cửa ra vào nhìn thẳng ra đường.
Skate, nhân viên của công ty "Cải thiện Nhà ở thành phố Tingen", cầm một chùm chìa khóa đồng, vừa mở cửa vừa giới thiệu:
“Kiểu nhà liền kề của chúng tôi không có tiền sảnh, mở cửa là vào thẳng phòng sinh hoạt chung. Phòng có một cửa sổ lồi hướng ra phố Hoa Thủy Tiên, khả năng lấy sáng khá tốt...”
Đập vào mắt Klein, Benson và Melissa là một bộ ghế salon bọc vải đang ngập tràn ánh nắng, trong một không gian rộng rãi bằng cả hai căn phòng cũ của họ cộng lại.
“Phòng sinh hoạt chung này cũng có thể dùng làm phòng khách, bên phải là phòng ăn, còn trên tường bên trái có một lò sưởi âm tường lớn để sưởi ấm vào mùa đông.” Skate thành thạo chỉ tay.
Klein nhìn lướt qua, xác nhận đây là kiểu bố cục mở khá đơn giản, phòng ăn và phòng khách không có vách ngăn, nhưng vì ở khá xa cửa sổ lồi nên trông hơi tối.
Trong phòng ăn đặt một chiếc bàn gỗ hình chữ nhật màu đỏ không lớn lắm, xung quanh là sáu chiếc ghế tựa lưng bằng gỗ có đệm mềm. Bức tường bên trái có một lò sưởi âm tường giống như trong những bộ phim nước ngoài mà Klein từng xem.
“Sau phòng ăn là nhà bếp, nhưng chúng tôi không cung cấp bất kỳ dụng cụ nào. Đối diện phòng sinh hoạt chung là một phòng khách nhỏ và phòng tắm...” Skate vừa đi vừa giới thiệu chi tiết cách bố trí ở tầng một.
Phòng tắm được chia làm hai phần, bên ngoài là khu vực rửa mặt, bên trong là nhà vệ sinh có cửa xếp ngăn cách. Phòng khách tuy được gọi là nhỏ, nhưng vẫn lớn hơn nhiều so với phòng ở hiện tại của Melissa, khiến cô bé nhìn mà sững sờ.
Tham quan xong tầng một, Skate dẫn ba anh em đến cầu thang bên cạnh phòng tắm và nói:
“Đây là cầu thang xuống tầng hầm, không khí bên trong khá ngột ngạt, mỗi lần vào trong phải nhớ thông gió trước.”
Benson thờ ơ gật đầu, rồi đi theo Skate lên cầu thang tầng hai.
“Bên tay trái tôi là một phòng tắm, kế đó là hai phòng ngủ. Bên tay phải cũng có bố cục tương tự, chỉ khác là phòng tắm nằm cạnh một ban công nhỏ.” Vừa nói, Skate vừa mở cửa phòng tắm, nghiêng người để Klein, Benson và Melissa có thể dễ dàng quan sát.
Phòng tắm trên này có thêm một bồn tắm, bồn cầu bên cạnh cũng được ngăn bằng cửa xếp. Mặc dù có chút bụi bặm nhưng không có vết bẩn nào khác, không hôi thối, không chật chội.
Melissa kinh ngạc ngắm nhìn, mãi đến khi Skate đi về phía phòng ngủ bên cạnh mới sực tỉnh thu lại ánh mắt, lững thững đi theo. Đi được vài bước, cô bé lại ngoái đầu nhìn.
Klein, người từng trải hơn, cũng cảm thấy rất vui mừng và mong đợi. Bởi vì dù chủ nhà trọ có thường xuyên đôn đốc mọi người dọn dẹp, phòng tắm chung vẫn không bao giờ đủ sạch sẽ, lúc nào cũng khiến người ta có cảm giác buồn nôn, chưa kể những lúc gấp gáp còn phải xếp hàng.
Phòng tắm còn lại cũng tương tự, bốn phòng ngủ chỉ có một phòng hơi lớn hơn được bày thêm kệ sách, còn lại đều có giường, bàn, tủ quần áo và diện tích xấp xỉ nhau.
“Ban công rất nhỏ, mỗi lần không thể phơi quá nhiều quần áo.” Skate đứng ở cuối hành lang, chỉ vào cánh cửa có khóa ngăn cách rồi nói: “Nơi này còn có hệ thống cống thoát nước, đường ống dẫn khí gas và đồng hồ tính phí hoàn chỉnh, vô cùng thích hợp cho các quý ông và quý cô như mọi người. Giá thuê mỗi tuần là 13 Saule và 5 penny phí hao mòn nội thất. Ngoài ra, quý vị cần đặt cọc hai tuần tiền thuê.”
Không đợi Benson lên tiếng, Klein đã tò mò đánh giá xung quanh và hỏi:
“Nếu muốn mua lại căn nhà này thì cần khoảng bao nhiêu bảng?”
Là một người xuyên không mang theo tư tưởng “an cư lạc nghiệp” đã ăn sâu vào tiềm thức, khát vọng sở hữu một căn nhà của riêng mình vẫn luôn âm ỉ trong lòng hắn.
Nghe câu hỏi này, Benson giật nảy mình, nhìn Klein như thể nhìn một con quái vật. Skate thì quả quyết trả lời:
“Mua ư? Không, chúng tôi không bán bất động sản, chỉ cho thuê thôi.”
“Tôi chỉ muốn biết một chút thôi! Chỉ là tò mò thôi mà.” Klein lúng túng giải thích.
Skate do dự vài giây rồi nói:
“Tháng trước, chủ nhà số 11 trên phố Hoa Thủy Tiên vừa bán một căn tương tự, khế đất theo năm, 15 năm giá 300 bảng. Như vậy rẻ hơn thuê rất nhiều, nhưng không phải ai cũng có thể bỏ ra một cục tiền lớn như vậy ngay lập tức. Nếu muốn mua đứt, giá niêm yết của chủ nhà là 850 bảng.”
850 bảng? Klein nhẩm tính: Lương tuần của mình là 3 bảng, của Benson là 1 bảng 10 Saule... Tiền thuê nhà 13 Saule, nếu ngày nào cũng nấu ăn thì chi phí thực phẩm mỗi tuần cũng gần 2 bảng. Rồi còn chi phí quần áo, đi lại, giao thiệp... Tính ra, mỗi tuần tiết kiệm được nhiều nhất cũng chỉ hơn mười Saule, một năm được khoảng 35 bảng. 850 bảng... phải mất hơn hai mươi năm... Mà chỉ riêng tiền mua khế đất theo năm là 300 bảng cũng đã cần đến tám, chín năm... Đó là còn chưa tính đến chuyện cưới vợ, sinh con, ra ở riêng, đi du lịch trong tương lai... Ở thế giới này, người ta không vay tiền mua nhà, đa số đều chọn đi thuê...
Sau khi nắm được tình hình, hắn lùi lại một bước, liếc nhìn anh trai Benson, ra hiệu để anh ra mặt đàm phán giá thuê. Còn về phần Melissa, chỉ cần nhìn đôi mắt sáng như sao của cô bé là đủ hiểu rồi
Trong khoảnh khắc đó, Klein có ảo giác "Đóng cửa, thả Benson".
Benson gõ nhẹ cây gậy ba-toong không nạm bạc của mình, nhìn quanh rồi nói:
“Có lẽ chúng tôi sẽ đi xem căn khác, phòng ăn ở đây lấy sáng kém quá, ban công lại quá nhỏ. Các em xem, chỉ có một phòng ngủ có lò sưởi, hơn nữa nội thất cũng quá cũ kỹ, nếu chúng ta dọn vào chắc phải thay hơn một nửa...”
Anh không nhanh không chậm chỉ ra một loạt nhược điểm, sau mười phút “thuyết phục” đã thành công khiến Skate giảm giá thuê nhà xuống còn 12 Saule, phí hao mòn nội thất còn 3 penny. Tiền cọc cũng được tính lại theo giá mới.
Không lãng phí thời gian, ba anh em theo Skate trở lại công ty "Cải thiện Nhà ở thành phố Tingen" để ký hợp đồng làm hai bản, sau đó đến sở công chứng thành phố Tingen để công chứng viên xác nhận.
Sau khi nộp tiền cọc và tiền thuê tuần đầu tiên, tổng số tiền còn lại của Klein và Benson là 9 bảng 2 Saule 8 penny.
Đứng trước cửa nhà số 2 phố Hoa Thủy Tiên, mỗi người cầm một chùm chìa khóa đồng, họ nhìn thẳng về phía trước, trong lòng dâng lên bao cảm xúc ngổn ngang.
“Cứ như một giấc mơ vậy...” Hồi lâu sau, Melissa ngẩng đầu nhìn về phía khu nhà trọ Moretti ở xa xa, giọng nói như bị gió cuốn đi.
Benson thở ra một hơi, mỉm cười nói:
“Vậy thì đừng tỉnh lại.”
Klein không đa cảm như họ, chỉ gật đầu nói:
“Chúng ta phải nhanh chóng thay khóa cửa chính và cửa ban công.”
“Chuyện đó không cần vội, uy tín của công ty ‘Cải thiện Nhà ở thành phố Tingen’ rất tốt. Tiền còn lại chính là để mua áo vest cho em. Nhưng trước đó, chúng ta phải đi gặp ông Frankie đã.” Benson chỉ về phía nhà trọ.
...
Trở về gặm tạm bánh mì lúa mạch đen, ba anh em lại đi tới dãy nhà trọ trong con hẻm trên phố Chữ Thập Sắt, gõ cửa phòng chủ nhà.
“Chúng mày nên biết nguyên tắc của tao, tuyệt đối không cho nợ tiền thuê!” Ông Frankie với vóc người thấp bé ngồi trên ghế salon, tuyên bố đầy khí thế.
Benson nhoài người về phía trước, mỉm cười nói:
“Ông Frankie, chúng tôi đến để trả phòng.”
Thẳng thắn vậy sao? Liệu còn thương lượng được không? Klein đứng bên cạnh kinh ngạc. Trên đường đến đây, Benson đã nói giới hạn cuối cùng của anh là bồi thường 12 Saule.
“Trả phòng? Không! Hợp đồng của chúng ta còn nửa năm nữa!” Frankie trợn mắt nhìn Benson, vung tay nói.
Benson nghiêm túc nhìn ông ta, đợi đến khi ông ta bình tĩnh lại mới trầm giọng nói:
“Frankie, ông phải biết rằng ông sẽ kiếm được nhiều hơn.”
“Kiếm được nhiều hơn?” Frankie sờ lên khuôn mặt gầy gò của mình, hứng thú hỏi lại.
Benson ngồi thẳng người, mỉm cười giải thích:
“Hai phòng tôi đang thuê có ba người ở, giá là 5 Saule 6 penny. Nhưng nếu ông cho những gia đình năm, sáu miệng ăn, có hai hoặc ba người đi làm thuê, tôi tin họ chắc chắn sẵn lòng trả nhiều hơn chúng tôi để không phải đến những khu phố trị an kém. Tôi cho rằng 5 Saule 10 penny hoặc 6 Saule là một mức giá hợp lý.”
Thấy mắt Frankie sáng lên, yết hầu trượt lên xuống, Benson nói tiếp:
“Hơn nữa, chắc ông cũng biết, mấy năm gần đây tiền thuê nhà luôn có xu hướng tăng, chúng tôi ở càng lâu, ông càng thiệt.”
“Nhưng... tao cần thời gian tìm người thuê mới.” Ngài Frankie, người thừa kế khu nhà trọ này, rõ ràng đã động lòng.
“Tôi tin ông sẽ nhanh chóng tìm được, ông có năng lực và các mối quan hệ để làm việc đó. Có lẽ là hai, ba ngày... Chúng tôi sẽ bồi thường cho ông tổn thất trong khoảng thời gian này, dùng chính tiền cọc 3 Saule mà chúng tôi đã nộp. Như vậy rất hợp lý.” Benson lập tức chốt hạ.
Frankie hài lòng gật đầu:
“Benson, cậu quả là một chàng trai có lương tâm, làm việc trung thực. Được rồi, chúng ta ký hợp đồng chấm dứt thuê nhà.”
Klein đứng bên cạnh nhìn mà sững sờ, hoàn toàn hiểu được ngài Frankie dễ bị thuyết phục đến mức nào, nhưng thế này thì cũng quá dễ dàng rồi...
Giải quyết xong hợp đồng cũ, ba anh em đi mua áo vest cho Klein, sau đó bắt đầu bận rộn dọn nhà.
Họ không có món đồ nào cồng kềnh, vì những thứ đó đều thuộc về chủ nhà, nên Benson và Melissa đã gạt đi ý định thuê xe ngựa của Klein để tự mình chuyển đồ. Họ cứ thế đi đi về về không biết bao nhiêu chuyến giữa phố Chữ Thập Sắt và phố Hoa Thủy Tiên.
Ngoài cửa sổ, mặt trời đã ngả về tây, những vạt nắng vàng rực rỡ xuyên qua cửa sổ lồi, phủ một lớp óng ả lên mặt bàn. Klein liếc nhìn chồng sách vở và bút ký được xếp gọn gàng trên giá, rồi nhẹ nhàng đặt lọ mực và chiếc bút thép đã lau sạch sẽ lên bàn.
Cuối cùng cũng dọn xong... Hắn thở phào một hơi, cảm thấy bụng đang sôi lên, vừa thả tay áo đã xắn lên xuống vừa đi về phía cửa.
Hắn đã có chiếc giường của riêng mình, ga trải giường và chăn đều màu trắng, tuy cũ nhưng sạch sẽ.
Klein vặn nắm cửa ra khỏi phòng, đang định cất tiếng gọi thì thấy hai cánh cửa đối diện đồng thời mở ra, để lộ bóng dáng Benson và Melissa.
Nhìn những vệt bẩn và bụi xám trên mặt nhau, Klein và Benson bỗng phá lên cười, một tràng cười vô cùng sảng khoái.
Melissa khẽ cắn môi, dần dần bị họ lây nhiễm, cũng bất giác mỉm cười.
...
Sáng hôm sau, Klein đứng trước tấm gương lành lặn, nghiêm túc chỉnh lại cổ áo sơ mi và ống tay áo.
Một bộ đồ gồm áo sơ mi trắng có túi, áo đuôi tôm màu đen, mũ phớt lụa, áo gile và quần dài màu đen, giày da cùng nơ cổ đã tiêu tốn của hắn tổng cộng 8 bảng, khiến hắn vô cùng đau lòng.
Nhưng hiệu quả cũng rất tốt, Klein cảm thấy mình trong gương càng ra dáng một người có học thức, trông cũng có vẻ đẹp trai hơn một chút.
Cạch!
Hắn đóng nắp đồng hồ bỏ túi lại, cất vào túi trong, sau đó cầm gậy ba-toong, giấu kỹ khẩu súng lục rồi bắt xe ngựa công cộng đến phố Zoutelande.
Trên đường đến công ty "Bảo an Gai Đen", hắn chợt nhớ ra lối sống trước đây của mình, sáng nay lại quên cho Melissa tiền để cô bé tiếp tục đi bộ đến trường.
Lắc đầu tự nhắc nhở, Klein bước vào công ty "Bảo an Gai Đen", thấy cô gái tóc xù Roxanne đang pha cà phê, mùi thơm lan tỏa khắp phòng.
“Chào buổi sáng, Klein. Thời tiết hôm nay đẹp thật.” Roxanne mỉm cười chào: “Thành thật mà nói, tôi vẫn luôn thắc mắc, thời tiết thế này mà các quý ông các anh mặc vest như vậy không thấy nóng sao? Tôi biết mùa hè ở Tingen không nóng bằng miền Nam, nhưng dù sao nó vẫn là mùa hè mà.”
“Đây là cái giá của phong độ.” Klein hài hước đáp: “Chào buổi sáng, tiểu thư Roxanne. Đội trưởng đâu rồi?”
“Chỗ cũ thôi.” Roxanne chỉ vào phía trong.
Klein gật đầu nhẹ đến mức khó nhận ra, đi qua vách ngăn rồi gõ cửa phòng làm việc của Dunn Smith.
“Vào đi.” Giọng Dunn vẫn trầm thấp và ôn hòa như mọi khi.
Thấy Klein quả nhiên đã thay một bộ vest mới tươm tất, anh ta khẽ gật đầu, đôi mắt xám ánh lên ý cười:
“Đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Klein hít một hơi thật sâu, trịnh trọng đáp:
“Vâng, tôi đã có quyết định rồi.”
Dunn từ từ ngồi thẳng dậy, vẻ mặt nhanh chóng trở nên nghiêm túc, đôi mắt xám của anh trở nên sâu thẳm, vững chãi:
“Cho tôi biết câu trả lời của cậu.”
Klein không chút do dự đáp:
“Thầy Bói!”
Đề xuất Hiện Đại: Sau khi đón Bạch Nguyệt Quang về nước, Tổng giám đốc Phó bị vợ đá
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ