Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 24: Tiết kiệm chăm lo cho gia đình

Ánh chiều tà vàng óng ngoài cửa sổ bắt đầu tối dần, Klein nhìn Melissa, nhất thời không biết nên nói thế nào, bởi những lời kịch hắn đã chuẩn bị sẵn đều không dùng được.

Hắn khẽ ho hai tiếng, nhanh chóng vận dụng trí óc:

“Melissa, đây không phải là lãng phí tiền lương. Sau này đồng nghiệp của Benson và anh đến chơi, chẳng lẽ lại tiếp đãi họ ở một nơi như thế này? Sau này anh và Benson kết hôn, có vợ rồi, chẳng lẽ vẫn ở giường tầng sao?”

“Không phải các anh còn chưa có vị hôn thê sao? Có thể chờ thêm một thời gian nữa, tích góp thêm tiền đã.” Melissa đáp, logic rất rành mạch.

“Không, Melissa, đây là quy tắc xã giao.” Klein cảm thấy đau đầu, chỉ có thể dùng đạo lý lớn, “Nếu nhận mức lương 3 bảng một tuần thì phải có thể diện tương xứng với nó.”

Thực ra, hắn từng chen chúc trong một căn phòng thuê chung nên chẳng hề xa lạ gì với điều kiện ăn ở hiện tại, thậm chí có thể nói là hoàn toàn thích ứng. Nhưng chính vì đã trải qua những chuyện trước đây, hắn mới càng thấu hiểu điều kiện sống thế này bất tiện với một cô gái đến nhường nào. Hơn nữa, mục tiêu của hắn là trở thành người phi phàm, nghiên cứu thần bí học để tìm "đường" về nhà, tương lai sẽ không ít lần thực hiện các nghi thức ma pháp tại nhà, một nhà trọ đông người phức tạp sẽ rất dễ xảy ra vấn đề.

Thấy Melissa còn định nói tiếp, Klein vội bổ sung:

“Yên tâm, anh không có ý định thuê nhà riêng, mà định xem nhà liền kề. Tóm lại là phải có phòng tắm của riêng mình. Hơn nữa, anh cũng thích bánh mì, bánh Tingen và bánh chanh ngọt của bà Slin, nên chúng ta có thể ưu tiên xem xét những nơi gần phố Chữ Thập Sắt và phố Hoa Thủy Tiên trước.”

Melissa khẽ mím môi. Con bé im lặng một lúc rồi mới gật đầu.

“Với lại, anh cũng chưa định chuyển đi ngay, phải chờ Benson về đã.” Klein cười nói, “Nếu không, anh ấy mở cửa ra sẽ kinh hãi thốt lên: Đồ đạc đâu rồi? Em trai em gái tôi đâu? Nhà của tôi đâu? Đây có phải nhà mình không? Chẳng lẽ mình đi nhầm chỗ? Nữ thần ơi, mau nói cho tôi biết đây có phải là mơ không, tại sao mới đi xa có vài ngày mà trở về đã không còn nhà nữa rồi!”

Hắn bắt chước giọng của Benson, khiến Melissa nghe mà mắt cong cong, nở nụ cười để lộ đôi má lúm đồng tiền xinh xắn.

“Không, ông Frankie sẽ chờ ở cửa để đòi Benson giao chìa khóa phòng ra. Benson căn bản không lên được tầng trên ấy chứ.” Cô bé châm chọc ông chủ nhà keo kiệt, tham tiền.

Ở nhà Moretti, mỗi khi không có chuyện gì làm, mọi người thường thích lôi ông chủ nhà Frankie ra làm nhân vật chính cho những câu châm biếm. Mà người khởi xướng chính là anh cả Benson.

“Đúng vậy, ông ta còn lâu mới đổi khóa cho khách thuê sau.” Klein mỉm cười phụ họa. Hắn chỉ tay ra ngoài cửa, hài hước nói: “Thưa quý cô Melissa, chúng ta cùng đến nhà hàng Mũ Bạc ăn mừng chứ?”

Melissa thở dài khe khẽ:

“Klein, anh biết Selina chứ? Bạn học của em, cũng là bạn thân của em ấy.”

Selina? Một cô gái có đôi mắt sâu màu cọ và mái tóc dài màu rượu đỏ lập tức hiện lên trong đầu Klein. Cha mẹ cô bé đều là tín đồ của Nữ thần Đêm Tối, đã lấy tên của Thánh Selina để đặt cho cô như một lời chúc phúc. Năm nay cô bé chưa tròn mười sáu, nhỏ hơn Melissa nửa tuổi, là một cô gái vui vẻ, rạng rỡ và hướng ngoại.

“Ừm.” Klein gật đầu, tỏ vẻ mình nhớ Selina Wood.

“Anh trai bạn ấy, Chris, là một luật sư, hiện tại lương cũng được gần 3 bảng một tuần, vị hôn thê của anh ấy thì làm thêm việc đánh máy.” Melissa mô tả tình hình, rồi mới nói tiếp:

“Họ đã đính hôn được bốn năm rồi. Để đảm bảo cuộc sống ổn định sau khi kết hôn, đến tận bây giờ họ vẫn đang tiết kiệm chứ chưa đến giáo đường, dự định chờ thêm ít nhất một năm nữa. Nghe Selina nói, người giống như anh trai bạn ấy có rất nhiều, ai cũng như vậy cả. Thường thì phải sau 28 tuổi họ mới kết hôn. Cho nên anh phải chuẩn bị trước, tiết kiệm từ bây giờ chứ đừng lãng phí.”

Chỉ là ra nhà hàng ăn một bữa thôi, có cần phải nói nhiều đạo lý như vậy không? Klein nghe mà dở khóc dở cười, hắn suy nghĩ vài giây rồi nói:

“Melissa, hiện tại lương của anh là 3 bảng một tuần, những năm sau còn tăng nữa, em không cần phải lo.”

“Nhưng chúng ta cần chuẩn bị sẵn tiền để phòng ngừa những chuyện bất trắc. Ví dụ như công ty bảo an đó đột ngột đóng cửa chẳng hạn. Em có một người bạn, cũng vì công ty nơi cha bạn ấy làm bị phá sản nên phải ra bến tàu tìm việc tạm thời, điều kiện gia đình lập tức sa sút, bạn ấy buộc phải nghỉ học.” Melissa nghiêm túc khuyên anh trai mình.

... Klein giơ tay che nửa khuôn mặt:

“Công ty... Công ty bảo an đó có, ừm, có liên quan đến chính phủ, sẽ không đóng cửa tùy tiện đâu.”

“Nhưng chính phủ cũng đâu có ổn định, cứ mỗi lần bầu cử xong mà thay đổi đảng phái là hầu hết các chức vụ đều bị thay đổi, loạn lắm.” Melissa tiếp tục phản bác.

... Em gái, em hiểu biết nhiều thật... Klein vừa bực mình vừa buồn cười, lắc đầu:

“Thôi được rồi... Anh sẽ dùng nguyên liệu còn thừa hôm qua để hầm một nồi canh. Em xuống phố mua một con cá tươi về rán, một miếng thịt bò ướp tiêu đen, một lon bơ và lấy cho anh một cốc bia gừng. Tóm lại, vẫn phải ăn mừng một bữa.”

Đây đều là những món ăn mà các tiểu thương ở phố Chữ Thập Sắt vẫn hay rao bán. Một con cá tươi giá từ 6 đến 8 penny, một miếng thịt bò ướp tiêu đen không quá lớn có giá 5 penny, một cốc bia gừng giá 1 penny, một lon bơ có lẽ nặng khoảng một phần tư pound, giá 4 penny – trong khi mua cả một pound bơ chỉ tốn 1 Saule 3 penny.

Mỗi lần đến ngày nghỉ, nguyên chủ đều phụ trách mua đồ ăn thức uống, nên không lạ gì về giá cả. Klein tính nhẩm vài giây, phải chi khoảng 1 Saule 6 penny, vì thế hắn rút luôn hai tờ 1 Saule.

“Vâng.”

Melissa không phản đối nữa, con bé đặt túi xách đựng đồ dùng học tập xuống và nhận lấy tiền.

Nhìn cô em gái lấy lon đựng bơ và chậu đựng các đồ khác, nhẹ nhàng đi tới gần cửa, Klein suy nghĩ một lát rồi gọi với theo:

“Melissa, tiền thừa thì mua hoa quả nhé.”

Không ít tiểu thương ở phố Chữ Thập Sắt sẽ thu mua những loại hoa quả có mẫu mã không đẹp hoặc để hơi lâu từ các nơi khác về bán. Những người ở đây không hề phàn nàn về chuyện này, bởi giá rất rẻ, mang về nhà cắt bỏ phần hỏng đi là có thể thưởng thức món ngon rồi, đây được xem là một cách hưởng thụ với giá hời.

Nói xong câu đó, Klein bước nhanh tới chỗ cô bé, lấy những đồng penny còn sót lại trong túi quần ra bỏ vào tay em mình.

“Dạ?” Melissa vừa nghi hoặc vừa mờ mịt nhìn anh trai.

Klein lùi lại hai bước, mỉm cười nói:

“Nhớ ghé qua chỗ bà Slin thưởng cho mình một chiếc bánh chanh ngọt nhé.”

“... Vâng!” Melissa há miệng, mắt chớp chớp, cuối cùng chỉ nói được một từ. Con bé nhanh chóng mở cửa rồi chạy bịch bịch xuống cầu thang.

...

Dòng sông xanh chảy xuôi với những rừng bách và rừng phong thẳng tắp hai bên bờ, không khí trong lành khiến người ta cảm thấy sảng khoái.

Để giải quyết chuyện phỏng vấn, Klein đeo súng lục trong bao da dưới nách, cầm gậy ba toong, đi xe ngựa công cộng hết 6 penny. Hắn đi dọc theo con đường lát xi măng để đến một tòa nhà gạch ba tầng thấp thoáng sau những tán cây xanh, đó là khu văn phòng của Đại học Tingen.

“Không hổ là một trong hai đại học danh tiếng nhất Vương quốc Ruen...” Klein "lần đầu" đến nơi này, vừa đi vừa cảm thán.

So với nơi này, Đại học Hoy ở bên kia bờ sông quả thực là quá đơn sơ.

“Hây da!”

“Hây da!”

Những tiếng hô vang lên, hai chiếc thuyền đua lao tới từ thượng nguồn sông Hoy, những mái chèo gỗ khuấy nước nhịp nhàng.

Đây là hoạt động đua thuyền phổ biến ở tất cả các trường đại học tại Vương quốc Ruen. Với gia cảnh phải cần đến học bổng mới có thể học xong của Klein, hắn từng cùng đám người Welch tham gia câu lạc bộ đua thuyền của Đại học Hoy, trở thành một tay chèo khá giỏi.

“Đúng là tuổi trẻ...”

Klein dừng lại nhìn theo, thở dài một tiếng. Một tuần nữa, cảnh tượng như thế này sẽ không còn, bởi vì trường học sắp được nghỉ hè.

Đi theo con đường rợp bóng cây xanh, hắn đến trước tòa nhà ba tầng. Hắn báo danh, thuận lợi đi vào trong, quen đường tìm đến căn phòng đã tiếp mình lần trước.

Cốc! Cốc! Cốc! Hắn nắm tay lại, khẽ gõ lên cánh cửa đang khép hờ.

“Mời vào.” Một giọng nam truyền ra từ bên trong.

Nhìn Klein đẩy cửa bước vào, một vị giáo viên trung niên mặc áo sơ mi trắng khoác áo bành tô đen nhíu mày, nói:

“Còn một giờ nữa mới đến giờ phỏng vấn.”

“Chào thầy Stone, thầy còn nhớ em chứ? Em là học sinh của Phó giáo sư Cohen, Klein Moretti. Thầy đã đọc thư giới thiệu của em rồi ạ.” Klein mỉm cười, ngả mũ chào.

Harvin Stone vuốt bộ râu xồm đen sì của mình, nghi ngờ hỏi:

“Có chuyện gì không? Tôi không phụ trách việc phỏng vấn.”

“Là thế này ạ, em đã tìm được một công việc khác nên hôm nay sẽ không tham gia phỏng vấn nữa.” Klein nói rõ ý định của mình.

“Ra vậy...” Harvin Stone nghe xong, đứng dậy, chìa tay phải ra: “Chúc mừng cậu. Đúng là một thanh niên lễ phép, tôi sẽ báo lại với ngài giáo sư và phó giáo sư.”

Klein bắt tay đối phương, định hàn huyên vài câu rồi cáo từ, bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:

“Moretti, em tìm được công việc khác rồi à?”

Klein quay người lại thì thấy một ông lão tóc bạch kim, đường nét trên khuôn mặt hằn sâu nhưng không có nhiều nếp nhăn. Hốc mắt ông hõm sâu, để lộ đôi mắt xanh đậm, đang mặc một chiếc áo bành tô màu đen.

“Em chào buổi sáng, thưa thầy Cohen.” Hắn vội chào hỏi, “Sao các thầy lại ở đây vậy ạ?”

Ông lão này chính là vị phó giáo sư thâm niên của khoa Lịch sử Đại học Hoy, thầy của hắn, Quentin Cohen. Bên cạnh Cohen là một người đàn ông trung niên có dáng người trung bình, làn da màu đồng, đang cầm một tờ báo trong tay. Ông ta không để râu, đội mũ phớt, tóc đen mắt nâu, ngũ quan ôn hòa, ánh mắt toát lên vẻ tang thương khó tả, dưới tai phải có một nốt ruồi đen phải nhìn kỹ mới thấy.

Klein biết người này, đó là thầy Azcot, giảng viên khoa Lịch sử của Đại học Hoy, người thường xuyên giúp đỡ Klein cũ. Ông ta thích tranh luận với thầy giáo của hắn là Phó giáo sư Cohen, hai người thường có quan điểm trái ngược nhau. Nhưng trên thực tế, quan hệ của họ rất tốt, nếu không thì cũng chẳng thích đi cùng nhau tán gẫu như thế này.

Cohen gật đầu, chậm rãi nói:

“Thầy và Azcot đến tham gia một hội nghị học thuật. Em tìm được công việc gì rồi?”

“Một công ty bảo an chuyên tìm kiếm, sưu tầm và bảo vệ đồ cổ ạ. Họ cần cố vấn chuyên nghiệp, mỗi tuần 3 bảng.” Klein lặp lại những lời hắn đã nói với em gái hôm qua, rồi giải thích thêm: “Thầy biết mà, em thích khám phá lịch sử chứ không phải chỉ tổng hợp lại nó.”

Cohen khẽ gật đầu, nói:

“Mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình. Em còn nhớ đến Đại học Tingen để thông báo cho họ mà không phải bỏ phỏng vấn luôn là thầy hài lòng rồi.”

Lúc này, Azcot hỏi xen vào:

“Klein, em có biết Welch và Naya đã xảy ra chuyện gì không? Thầy đọc báo thấy nói các em ấy bị trộm đột nhập vào nhà sát hại.”

Vụ án đã chuyển thành đột nhập cướp bóc rồi sao? Mà còn được đăng báo nhanh như vậy? Klein sửng sốt một lát, lựa lời đáp:

“Cụ thể thế nào thì em không rõ lắm. Trước đây Welch có được một cuốn nhật ký của gia tộc Antigenous thuộc Đế quốc Solomon ở Kỷ thứ tư, và đã tìm em để cùng giải mã. Ban đầu em có tham gia vài ngày, sau đó vì bận tìm việc nên không đến nữa. Hai ngày trước cảnh sát cũng đã đến tìm em.”

Hắn cố ý tiết lộ "Đế quốc Solomon" và "gia tộc Antigenous" để xem hai vị giáo sư khoa Lịch sử này có biết gì không.

“Kỷ thứ tư...” Cohen nhíu mày, lẩm bẩm.

Azcot với đôi mắt tang thương kia đầu tiên là sững sờ, sau đó hít một hơi thật sâu, dùng tay trái đang cầm tờ báo day day thái dương, nói:

“Antigenous... Hình như quen quen... Nhưng nghĩ mãi không ra là đã nghe thấy ở đâu...”

Đề xuất Hiện Đại: Cô Ấy Không Yêu Tôi, Nhưng Khi Tôi Đòi Chia Tay, Cô Ấy Lại Cuống Quýt
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện