Làm sao bây giờ? Đến tận giờ vẫn chưa có bất cứ chuyện gì bất thường xảy ra... Chuyện này chứng tỏ nếu không biết gì thì có lẽ mình sẽ bình an đón được bình minh ngày mai... Mình đã xem khá nhiều tư liệu, chúng đều nói rằng nếu tùy tiện thể hiện ra mình đã phát hiện cảnh vật xung quanh có điều kỳ dị thì sẽ khiến nguy hiểm ập đến trước... Nhưng không thể không làm gì, không thể gửi gắm vận mệnh vào may mắn được... Wendel nhớ lại đủ loại nguy hiểm đã trải qua, nhanh chóng đưa ra quyết định.
Anh ta định lập tức quay về xe lửa hơi nước, coi như tạm thời thoát khỏi Utopia.
Ít nhất nơi đó có phần lớn là người bình thường, còn trong thành phố này, chỗ nào cũng tràn ngập nguy hiểm.
Đương nhiên, Wendel cũng không thể cứ thế quay về, anh ta phải tỏ ra bản thân hoàn toàn bình thường, trông như thể vì một lý do nào đó mà nửa đêm rời khách sạn để quay về trạm xe lửa hơi nước.
Trong lúc suy nghĩ, Wendel thu lại bản báo cáo cơ mật, dứt khoát đứng dậy, mặc áo khoác, đội mũ dạ.
Tiếp đó, anh ta một tay xách hành lý, một tay cầm ô, thản nhiên đi ra cửa rồi vặn nắm đấm.
Lúc này hành lang tối âm u, ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ đèn tường khí gas hai bên khiến khung cảnh tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi này có thêm chút hơi người.
Wendel bước vào hành lang, sàn gỗ dưới chân phát ra tiếng cót két, trong đêm khuya lạnh lẽo này lại đặc biệt rõ ràng, vang đi rất xa.
Wendel hơi nhíu mày, bước về phía trước với thái độ trông có vẻ bình thường, đi đến đầu cầu thang.
Anh ta đi không hề kiêng dè, hoàn toàn không có cảm giác đang chạy trốn.
Thấy cầu thang đã ở ngay trước mắt, sau lưng anh ta đột nhiên vang lên tiếng "kẹt".
"Thưa ngài, ngài muốn đi đâu?" Một giọng nói đàn ông ngắt quãng truyền vào tai Wendel.
Cả người Wendel cứng đờ. Anh ta chậm rãi quay lại, thấy cánh cửa "Phòng Phục Vụ" đã mở, một người phục vụ bước ra, thân hình chìm trong bóng tối.
Anh ta nhanh chóng nở nụ cười, nói bằng giọng bình tĩnh:
"Tôi có một thứ quan trọng để quên trên xe lửa hơi nước, tôi sợ bị người khác lấy mất nên phải quay lại lấy."
Nói tới đây, anh ta nhỏ giọng than phiền một câu:
"Khách sạn xảy ra vụ án giết người, tôi không muốn tiếp tục ở đây nữa, tôi không thể ngủ được."
"Xin lỗi." Người phục vụ kia cúi đầu, đáp lại.
"Tôi sẽ không lan truyền chuyện này ra ngoài." Wendel vừa gật đầu cam đoan vừa tiếp tục bước về phía cầu thang.
Có lẽ vì ánh sáng ban đêm hơi mờ mịt, nên anh ta đi rất cẩn thận, mỗi bước đều như đang đi bên mép vực.
Một bước, hai bước, ba bước... Wendel vẫn luôn cảnh giác người phục vụ sau lưng cho đến khi xuống tầng một.
Lúc này đại sảnh khách sạn không một bóng người, tất cả mọi thứ đều ẩn trong bóng tối, chỉ có chút ánh sáng mơ hồ từ bên ngoài chiếu vào mà hiện ra hình dáng, giống như những con quái vật đang rình rập để cắn nuốt mục tiêu.
Wendel nhìn thẳng phía trước, xuyên qua đại sảnh u ám, đi ra đến cửa.
Anh ta đẩy cửa đi ra ngoài, bỗng nhiên nghe thấy sau lưng vang lên tiếng sột soạt, tiếng động này vừa giống chuột đang chạy vừa giống ai đó đang đi rất khẽ về phía mình.
Gáy Wendel tê rần, nhưng anh ta vẫn nén lại thôi thúc muốn co giò bỏ chạy, thản nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đã tạnh mưa.
Sau đó, anh hít sâu một hơi không khí lạnh lẽo, tìm phương hướng, rồi đi về phía trạm xe lửa hơi nước.
Bước chân anh ta dần nhanh hơn, trông giống như hơi sợ hãi buổi đêm, muốn nhanh chóng kết thúc đoạn đường này.
Wendel đi một lúc, khóe mắt chợt liếc thấy một bảng hiệu:
"Cục Điện Báo Utopia."
Cục điện báo... Có lẽ thử lẻn vào trong, gửi điện báo khẩn cấp cho tổng bộ Backlund và căn cứ quân sự Escoson, như vậy có thể đợi các Bán Thần tới cứu viện... Nếu mình thực sự bị nhốt ở chỗ này, không thể ra khỏi thì đây là cách tự cứu duy nhất... Wendel chợt nảy ra ý tưởng, đi chếch sang vài bước, đến trước cửa Cục Điện Báo Utopia.
Anh ta không nóng lòng tìm kiếm những nơi có thể lẻn vào, mà tập trung tinh thần, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên trong.
Anh ta lập tức nghe thấy tiếng hít thở nặng nề, đứt quãng.
Tiếng động này khiến Wendel có một cảm giác mâu thuẫn: lúc thì ngỡ như bên trong không có ai, lúc lại thấy dường như không chỉ có một người.
Đột nhiên, tiếng hít thở nọ hoàn toàn ngừng lại.
Trong khoảnh khắc này, lông tơ trên người Wendel dựng đứng hết cả lên.
Trực giác nói với anh ta rằng đằng sau cánh cửa của cục điện báo có một bóng dáng đang lẳng lặng đứng đó!
Wendel không do dự, lập tức bỏ qua ý tưởng gửi điện báo, lướt qua cửa lớn tiếp tục đi về phía trước.
Trong đoạn đường kế tiếp, cho dù chỉ một cơn gió thổi qua cũng khiến Wendel hoảng hồn, sợ gặp phải nguy hiểm không rõ.
Cứ thế, thời gian dày vò Wendel từng phút từng giây, cuối cùng anh ta cũng quay về trạm xe lửa, thấy cửa nơi đó đang đóng chặt, không thể tiến vào.
Việc này không làm khó được Wendel. Anh ta chuyển chiếc ô sang tay trái đang xách hành lý, sau đó vòng sang bên, tìm một đoạn tường rào. Chỉ cần một tay chống lên, anh ta đã bật người lên cao, nhẹ nhàng vượt qua.
Sau khi hai chân đáp xuống đất, Wendel khẽ thở phào, không nhanh không chậm bước vào sân ga phía trước.
Đúng lúc này, sau lưng anh ta vang lên tiếng bước chân khẽ đến mức gần như không nghe thấy.
"Anh làm gì trong này?" Một giọng nói khàn khàn trầm thấp vang lên.
Ngón chân Wendel bấm xuống đế giày, sau lưng túa mồ hôi lạnh.
Anh ta không chần chừ, một bên sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào, một bên để cho cả người cứng đờ từ từ quay ra sau.
Thứ đầu tiên đập vào mắt anh ta là một chiếc đèn bão thủy tinh kiểu cổ điển, tiếp đó mới là người nhân viên của sân ga.
Wendel thở hắt ra, nói với giọng thầm trách móc:
"Nửa đêm nửa hôm, trong hoàn cảnh thế này, xuất hiện bằng cách này không thích hợp chút nào."
"Là một quý ngài, phải cố gắng không dọa người khác sợ."
"Tôi không phải quý ngài." Người nhân viên kia đáp lại không mấy thân thiện.
Wendel chỉ vào một góc sân ga:
"Tôi vào nhà vệ sinh."
Anh ta đã sớm quan sát hoàn cảnh và cách sắp xếp của sân ga này.
"Vậy vì sao anh lại đi sang đây?" Người nhân viên kia gặng hỏi.
"Lạc đường." Wendel đáp lại ngắn gọn.
Tiếp đó, anh ta không quan tâm đến đối phương, đi từng bước về phía nhà vệ sinh của sân ga.
Sau lưng anh ta, người nhân viên kia lặng lẽ nhìn theo, không lên tiếng.
Điều này mang đến áp lực tâm lý rất lớn cho Wendel, nhưng anh ta vẫn giữ nguyên bước chân vững vàng.
Trong nhà vệ sinh, dưới ánh đèn tường khí gas chiếu rọi, Wendel dùng gần một phút đồng hồ mới giảm bớt căng thẳng, có thể đi vệ sinh được.
Quay trở lại xe lửa hơi nước, nhìn các hành khách đang say ngủ trên những chiếc ghế khác nhau trong toa xe, Wendel cuối cùng cũng tìm lại được một chút cảm giác an toàn.
Trong vài giờ tiếp theo, anh ta vẫn không ngủ, căng mình cảnh giác mọi chuyện bất trắc.
Đúng lúc Wendel không còn để ý đến việc thời gian trôi nữa thì bầu trời bắt đầu hửng sáng, xua tan bóng tối.
Trong hai tiếng đồng hồ, các nhóm lữ khách đến Utopia lần lượt quay về, có người mua chai rượu vang đỏ đặc sản địa phương, có người sắc mặt tiều tụy, có người thì say khướt chưa tỉnh, hoặc mang bộ dạng như vừa bị ai đó cho một trận.
Đề xuất Hiện Đại: Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ