Thời gian chậm rãi trôi đi. Wendel thoáng thấy một thai phụ được gấp gáp đưa vào phòng sinh, dường như đã xảy ra sự cố, cần phải mổ cấp cứu.
Một lát sau, anh nghe thấy tiếng khóc oe oe của trẻ sơ sinh, như một lời tuyên bố rằng một sinh mệnh mới vừa đến với thế giới. Đúng lúc này, Trish cũng vừa bước ra.
"Cảm nhận được không? Sinh mệnh thật tốt đẹp." Wendel nghiêm túc nói với Trish.
Trish nghiêng tai lắng nghe tiếng khóc trẻ thơ xen lẫn trong tiếng gió mưa, vẻ mặt rõ ràng có chút xúc động.
Gương mặt đã được lau sạch sẽ, trông trắng trẻo và thuần khiết.
Vài giây sau, Trish lấy lại tinh thần, gật đầu nói với Wendel:
"Cảm ơn."
Lần này, cô không còn vẻ đờ đẫn, khép mình như trước nữa.
Wendel thầm thở phào nhẹ nhõm rồi đến cục cảnh sát lấy lời khai.
Xong việc, Wendel ra bên đường, định bắt một chiếc xe ngựa cho thuê để quay về khách sạn "Hoa Diên Vĩ".
Nhưng trong một đêm mưa gió thế này, đường phố vắng tanh không một bóng người, cũng chẳng có lấy một chiếc xe ngựa.
"Điểm bất tiện của những thành phố nhỏ chính là đây." Wendel lẩm bẩm, che chiếc ô mang theo từ trước, xác định phương hướng rồi men theo lối cũ quay về khách sạn "Hoa Diên Vĩ".
Từng là một "Quan trị an", anh sở hữu năng lực ghi nhớ mọi con đường đã đi qua trên phương diện thần bí học, hoàn toàn không lo bị lạc trong một thành phố nhỏ.
Lúc này, mưa đã ngớt đi nhiều, nhưng gió vẫn gào thét tứ phía, mỗi đợt thổi qua lại cuốn theo nước mưa, tạt ngang vào người Wendel.
Điều này khiến Wendel bất giác giơ tay phải lên che trước ngực.
Tập văn kiện cơ mật được giấu ở sườn áo trong.
Trước đó, dù là đi ngủ, Wendel cũng luôn để tập văn kiện bên mình không rời, vì thế anh đã quen với việc này. Chỉ cần tự nhắc nhở bản thân từ trước, khi ngủ sẽ không xoay người.
Utopia là một thành phố không lớn lắm. Wendel đi bộ khoảng mười lăm phút đã thấy khách sạn "Hoa Diên Vĩ". Lúc này, mũ dạ và quần áo của anh đều đã bị gió mưa làm ướt vài chỗ.
Điều này khiến anh có chút lo lắng tập văn kiện sẽ bị ngấm nước và hư hại.
Nói một cách nghiêm khắc, mình đã vi phạm quy định khi thi hành nhiệm vụ. Nhưng đối mặt với một tiểu thư như vậy, sao có thể không ra tay giúp đỡ? Đây là phẩm chất mà một quý ông nên có... Wendel hơi phiền lòng, nhưng không hề hối hận.
Sau khi vào phòng, anh lập tức cởi áo khoác, lấy tập văn kiện ra đặt lên bàn.
Túi giấy bên ngoài có vết nước thấm rõ rệt, vài chỗ trông như chỉ cần dùng sức một chút là sẽ rách toạc.
Wendel lập tức kéo chuông gọi phục vụ, yêu cầu một lò sưởi than với hy vọng có thể dùng nó để tăng nhiệt độ trong phòng, nhanh chóng hong khô túi văn kiện được dán kín.
Trong lúc chờ đợi, anh nhận ra xung quanh không hề có sự yên tĩnh của đêm khuya. Dường như tiếng kêu thảm thiết lúc trước cùng sự xuất hiện của cảnh sát đã đánh thức cư dân xung quanh và các vị khách trọ, khiến họ vẫn chưa thể ngủ lại.
Gió mưa đã ngớt đi nhiều. Wendel nghe thấy trong tiếng mưa tí tách còn xen lẫn tiếng trẻ con khóc, tiếng vợ chồng cãi vã, tiếng đàn vĩ cầm, tiếng nức nở đứt quãng, tiếng bước chân đi lại trên lầu và những lời bàn tán lúc to lúc nhỏ.
Anh không hề cảm thán trước cảnh tượng tràn đầy sức sống này, chỉ cảm thấy họ quá ồn ào, khiến anh không thể nào tĩnh tâm được.
Một lúc sau, người phục vụ mang lò sưởi than tới.
Wendel hơi thả lỏng, thuận miệng hỏi:
"Vị tiểu thư Trish vừa rồi, anh có quen không?"
Người phục vụ gầy gò lắc đầu đáp:
"Không quen."
Anh ta lập tức bổ sung:
"Tôi nghe nói cô ấy là người địa phương, nhưng trước năm nay tôi sống ở đồn điền ngoài thành phố."
"Anh có biết gì về cô ấy không?" Wendel buột miệng hỏi thêm.
"Mỗi tháng cô ấy sẽ đến khách sạn của chúng tôi ba đến năm lần, cùng với người đàn ông vừa chết kia." Người phục vụ bỗng thở dài: "Trông cô ấy chẳng vui vẻ chút nào."
Wendel im lặng vài giây, cho người phục vụ lui ra rồi ngồi lại bên bàn.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, túi đựng văn kiện dần khô lại.
Lúc này, bên trong và bên ngoài khách sạn đã tương đối yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách và tiếng gió thỉnh thoảng quất vào cửa sổ.
Wendel vẫn còn tỉnh táo, bèn vừa hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra, cảm thán cho số phận của tiểu thư Trish, vừa cầm túi văn kiện lên lật mặt kia lại.
Đúng lúc này, anh phát hiện ra một mảnh giấy lờ mờ lộ ra từ chỗ hơi rách của túi văn kiện.
Wendel nhíu mày, biết mình sắp bị phạt.
Đương nhiên, hình phạt sẽ không quá nặng, bởi nếu văn kiện yêu cầu bảo mật cấp cao thì đã không để một mình anh hộ tống.
Wendel vốn định giữ nguyên hiện trạng, sau đó báo cáo mức độ hư hại cho cấp trên. Nhưng khi ánh mắt anh lướt qua, anh lại thấy một từ trên trang giấy bị lộ ra:
"Utopia".
Tinh thần Wendel chợt căng thẳng, cảm giác như tiếng mưa và tiếng gió bên ngoài đột ngột ngừng lại.
"Tại sao trong một văn kiện cơ mật cần hộ tống lại nhắc tới Utopia?"
"Nơi này có gì đặc biệt?"
"..."
Vô số suy nghĩ hiện lên trong đầu Wendel, bên tai như có tiếng ong ong quẩn quanh.
Giờ phút này, anh có cảm giác não mình vừa được thả lỏng đã phải hoạt động quá sức, giống như sắp đổ bệnh.
Wendel nhanh chóng ép mình bình tĩnh, cẩn thận nhớ lại mọi chuyện đã trải qua sau khi vào Utopia, nhận thấy mỗi chi tiết đều không có vấn đề gì, đều là những chuyện có thể gặp trong cuộc sống thường ngày.
Điều duy nhất khiến anh bất an là việc mình đến đây quá trùng hợp:
Cơn bão khiến tàu hơi nước phải dừng khẩn cấp là chuyện bình thường, nhưng trạm dừng chân đó lại có liên quan đến văn kiện cơ mật trên tay anh thì tuyệt đối không thể dùng sự trùng hợp để giải thích.
Wendel đanh mặt, nhìn chằm chằm vào tập văn kiện trên bàn, do dự không biết có nên mở nó ra xem không.
Có lẽ bên trong chỉ tiện thể nhắc đến từ "Utopia", và hành động của mình sẽ vi phạm nghiêm trọng kỷ luật nội bộ. Cũng có lẽ đây là báo cáo sau khi một nhân viên tình báo nào đó bí mật điều tra Utopia, và nội dung bên trong ở một mức độ nào đó sẽ quyết định sự sống chết của mình... Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Wendel nhìn ra màn đêm âm u ngoài cửa sổ rồi đưa tay về phía tập văn kiện.
Chỉ khi còn sống mới cần cân nhắc đến việc có bị phạt hay không!
Hạ quyết tâm xong, Wendel nhanh chóng xé túi văn kiện, lật xem nội dung bên trong.
Càng đọc, tay anh càng run lên, sống lưng lạnh toát, ngay cả lò sưởi than cũng không thể sưởi ấm nổi.
Bất kể suy luận từ phương diện nào, bản báo cáo cơ mật trong tay anh đều chỉ ra rằng Utopia có vấn đề, cả thành phố này đều có vấn đề.
Có lẽ, đây là một thành phố không tồn tại trong thế giới hiện thực!
Wendel miệng khô lưỡi khát, dường như nghe thấy tiếng Tử Thần kéo lê lưỡi hái, từng bước tiến lại gần.
Anh theo bản năng muốn đứng dậy, nhưng cuối cùng vẫn khống chế được bản thân, không mù quáng có phản ứng thái quá.
Bởi vì anh cảm thấy trong bóng tối ngoài cửa sổ, trong căn phòng tầng trên, và cả hành lang bên cạnh, vô số đôi mắt đang dán chặt vào mình.
Đề xuất Hiện Đại: Phát Hiện Lang Quân Giả Nghèo, Ta Chẳng Nguyện Làm Kẻ Khờ Chịu Thiệt
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ