Lúc đầu, anh ta còn nghi ngờ đôi nam nữ kia đang tán tỉnh nhau, nhưng ngay sau đó đã phát hiện ra những tiếng động rất kịch liệt, thậm chí còn có cả tiếng đồ đạc bị ném vào tường.
“Cãi vã rồi đánh nhau sao?” Wendel vừa lẩm bẩm một câu thì chợt nghe thấy tiếng người phụ nữ la hét thất thanh, trong đó xen lẫn cả tiếng chửi mắng và những tiếng thét chói tai.
Đánh phụ nữ ư? Là một quý ngài của Ruen, dù Wendel tín ngưỡng “Chúa Tể Của Gió Bão” và có phần nào đó coi thường phụ nữ, nhưng điều này không ngăn anh ta giữ vững quan điểm rằng đàn ông không nên động tay động chân với phái yếu.
Do dự hai giây, anh ta quyết định sang gõ cửa để nhắc nhở “hàng xóm” nên chú ý một chút.
Đúng lúc này, một tiếng kêu thảm thiết truyền đến.
Rõ ràng đây là tiếng hét của đàn ông!
Lại “rầm” một tiếng, có thứ gì đó nặng nề đổ ập xuống sàn.
Wendel khẽ nhướng mày, ngửi thấy rõ mùi của một vụ án hình sự.
Anh ta đứng bật dậy, khoác vội áo choàng, đi đến cửa phòng bên cạnh rồi gập ngón tay, gõ “cốc cốc” hai tiếng.
Vài giây sau, cánh cửa kẹt một tiếng mở ra. Một tiểu thư xinh đẹp với đôi mắt xanh nhạt và mái tóc màu xám tro xuất hiện trước mặt Wendel.
Mái tóc cô rối bù, sắc mặt trắng bệch, bộ váy màu xanh lục lấm tấm những vệt máu tươi, còn trong tay là một con dao găm đang nhỏ từng giọt máu xuống sàn.
Vị tiểu thư trạc ngoài hai mươi này mấp máy môi một lúc rồi nói như mê sảng:
“Tôi đã giết người…”
Wendel không hề xa lạ với những vụ án mạng, vì vậy anh ta chẳng hề hoảng sợ. Anh ta bình tĩnh lướt mắt qua cô gái rồi nhìn thẳng vào trong phòng.
Anh ta thấy một người đàn ông ngã sõng soài trên sàn, máu me be bét trước ngực.
“Đã xác nhận là chết hẳn chưa?” Wendel bình thản hỏi.
Cô gái trạc ngoài hai mươi tuổi kia thoáng vẻ mờ mịt, sau đó đáp lại một cách không chắc chắn:
“Chắc là vậy… Tôi không biết…”
“Nếu còn cứu được thì phải lập tức đưa đến bệnh viện.” Giọng điệu của Wendel giống như đang nói với người nhà nạn nhân chứ không phải với hung thủ.
Cô gái cầm con dao găm đang nhỏ máu theo bản năng nghiêng người nhường đường.
Wendel tiến lên vài bước, đến gần nạn nhân.
Anh ta không cần ngồi xuống, chỉ cần liếc mắt là có thể phán đoán thông qua các dấu hiệu:
“Chết thật rồi.”
Cô gái trạc ngoài hai mươi với mái tóc rối bù không có mấy thay đổi trên nét mặt, cúi đầu nhìn xuống mũi chân mình:
“Anh báo cảnh sát đi.”
“Xưng hô thế nào?” Wendel đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ dưới lầu vọng lên.
Hiển nhiên đây là chủ khách sạn hoặc nhân viên phục vụ nghe thấy tiếng hét thảm nên chạy lên xem xét tình hình.
“Trish…” Vị tiểu thư vừa hoang dã vừa ngây thơ kia khẽ đáp.
Cô lập tức chìm vào thế giới của riêng mình, không nói thêm lời nào nữa.
Wendel đang định nói gì đó thì ông chủ khách sạn, người đã làm thủ tục cho anh ta lúc trước, vội vã chạy đến cửa.
“Nữ thần ơi!” Lão ông có tuổi này hét lên một tiếng sau khi thấy rõ tình hình trong phòng.
Wendel đưa tay phải xuống, ra hiệu cho đối phương bình tĩnh rồi nói:
“Ông đi báo cảnh sát ngay đi, tôi sẽ trông chừng ở đây.”
Khí chất và lời nói của anh ta toát ra một cảm giác đáng tin cậy, khiến người khác phải tuân theo. Ông chủ khách sạn không nói thêm lời nào, lập tức quay người chạy xuống lầu.
Đối với Wendel, ban đầu anh qua đây xem xét tình hình chỉ là xuất phát từ thói quen của một quý ngài, thực chất hoàn toàn không có ý định tìm hiểu sâu, dù sao anh ta vẫn còn nhiệm vụ phải gánh vác. Nhưng thái độ mờ mịt, thất thần nhưng lại cố tỏ ra lạnh lùng của tiểu thư Trish khiến anh ta nảy sinh một chút thương hại. Đây là một phản ứng rất bình thường của đàn ông.
Anh ta nhìn quanh một vòng, nói như đang trò chuyện với không khí:
“Không phải cứ giết người là sẽ bị phán án nặng, còn phải tùy thuộc vào nhiều tình huống khác nhau.”
Trish từ từ ngẩng đầu, dời ánh mắt về phía vị quý ngài này.
Đôi mắt đang mơ màng của cô bỗng lóe lên một tia sáng khó tả.
Wendel nhìn gương mặt có vết bầm tím của cô:
“Anh ta đánh cô?”
“Ừm.” Đối phương dường như có khí chất uy quyền, khiến Trish vốn định giữ im lặng cuối cùng vẫn phải lên tiếng trả lời.
Wendel dời mắt, nhìn về phía con dao găm đã rơi xuống sàn, không còn nhỏ máu nữa:
“Cô đưa anh ta đến đây, hay là anh ta tìm đến cô?”
Phản ứng của Trish hơi chậm chạp, cô đáp:
“Anh ta.”
Wendel khẽ gật đầu, nói:
“Đây là hành vi phòng vệ chính đáng được pháp luật cho phép. Tôi có thể làm chứng với cảnh sát rằng trước đó hai người đã cãi vã kịch liệt, sau đó còn xảy ra xô xát. Rõ ràng về mặt sức lực, đàn ông luôn có ưu thế bẩm sinh. Đây không phải là tôi coi thường phụ nữ, mà là sự thật được cả khoa học và kinh nghiệm chứng minh.”
Anh ta dừng lại rồi hỏi:
“Rốt cuộc hai người có quan hệ gì, đã xảy ra chuyện gì?”
Đôi mắt Trish chợt dao động, cô như thoát ra khỏi trạng thái tự giam mình, bước đầu lấy lại tinh thần.
Trish trả lời như thể đang bị cảnh sát thẩm vấn, trong mắt vừa có chút mong chờ lại vừa xen lẫn đau khổ:
“Tôi là… là tình nhân của anh ta.”
Nói đến đây, trên mặt Trish lộ ra nụ cười tự giễu:
“Tôi từng là một cô gái hư hỏng, vì chạy theo đồng tiền mà đánh mất lý trí. Tốt nghiệp trường văn khoa chưa được bao lâu, tôi đã bị anh ta dụ dỗ trở thành tình nhân.”
“Anh ta thuê cho tôi một phòng khách sạn, bảo tôi cứ ở đó, mỗi tuần đợi anh ta đến hoặc là anh ta sẽ gọi tôi đi.”
“Tôi dần mất đi hứng thú với cuộc sống như vậy, ngày càng cảm thấy áp lực và tự ti. Tôi muốn trả lại mọi thứ cho anh ta, hoàn toàn thoát khỏi anh ta. Nhưng anh ta không đồng ý, đã dùng đủ mọi cách để uy hiếp, không cho tôi rời đi. Mấy lần gặp nhau gần đây, chúng tôi đều cãi vã.”
“Vừa rồi, anh ta nói cách duy nhất để rời khỏi hắn chính là cái chết. Nói rồi, anh ta bắt đầu đánh tôi và rút dao găm ra… Chuyện xảy ra tiếp theo, anh cũng biết rồi đấy…”
Tình nhân… Wendel vừa thương xót vừa tiếc nuối liếc nhìn gương mặt Trish:
“Dấu vết tại hiện trường cũng bước đầu chứng minh những gì cô vừa kể.”
Anh ta vốn tưởng Trish và người đã chết là vợ chồng, không ngờ mối quan hệ của họ còn tồi tệ hơn anh ta nghĩ.
Trish đờ đẫn gật đầu:
“Cảm ơn.”
Cô không nói gì thêm, cho đến khi cảnh sát Utopia đến mới phá vỡ sự im lặng. Cô chủ động giơ hai tay lên để họ còng lại.
Wendel nhìn dáng vẻ đi hơi tập tễnh của cô, bèn nói với cảnh sát:
“Hãy đưa cô ấy đi kiểm tra và xử lý vết thương trước, tránh xảy ra chuyện bất trắc.”
Chính các cảnh sát cũng không hiểu vì sao mình lại nghe theo lời nhắc nhở của một nhân chứng như vậy. Tóm lại, họ không có ý kiến gì khác, bèn dẫn Trish và Wendel đội mưa to đến bệnh viện không lớn lắm của thành phố.
Vì Trish là phụ nữ nên Wendel và hai cảnh sát đợi ở hành lang bên ngoài bệnh viện, không đi vào.
Đề xuất Bí Ẩn: Quỷ Bí Chi Chủ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ